Tụ Bảo Tiên Bồn
-
Chapter 87: CƯỜNG HÓA LINH THẠCH (1)
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
“Đây là Bách Bảo Đại, bản cung ban cho ngươi một cái!”
“Để ngươi tiện bề sử dụng.”
“Lui ra đi!” Ngọc Ninh phất nhẹ cây phất trần trong tay, cất lời: “Mấy tháng tới, bản tọa cũng sẽ bế quan!”
“Ngươi có điều gì không hiểu trên con đường tu hành, cứ đến hỏi Triệu Linh Nhi.”
“Những cấm kỵ trên Tú Trúc Phong này, hay của cả Thái Hư Môn, cũng phải hỏi con bé cho rõ ràng, kẻo mất mạng oan uổng thì không đáng!”
Bách Bảo Đại thực chất là một loại túi trữ vật, có thể dùng để chứa đồ.
Nó tương tự như những chiếc túi trong thế gian.
Điểm khác biệt là, Bách Bảo Đại này được luyện chế từ vật liệu đặc thù, có thể ngăn cách được cả thần niệm của tu sĩ Trúc Cơ kỳ.
Điều này khiến người khác không thể nhìn trộm những vật phẩm bên trong.
“Vâng!”
Hạ Bình Sinh nhận lấy Bách Bảo Đại, sau đó cung kính hành lễ rồi mới rời khỏi cung của Ngọc Ninh.
Buổi chiều, Hạ Bình Sinh lại đi bái kiến từng vị sư huynh và sư tỷ, xem như đã làm quen với tất cả mọi người.
Đại sư huynh Hầu Mộ Hiền.
Nhị sư huynh Tiêu Học Kiếm!
Tam sư tỷ Trình Tư Vũ!
Tứ sư huynh Dương Thanh Vân!
Lão Ngũ Ngô Chính Dương!
Lão Lục là Triệu Linh Nhi, cũng chính là nữ tu đã dẫn hắn từ ngoại môn đến đây.
Lão Thất cũng là một nữ tu, tên Điền Tiểu Thanh, nghe nói còn là hậu bối của sư phụ Ngọc Ninh.
Lão Bát là một gã mập, tên là Từ Côn Luân.
Lão Cửu chính là Hạ Bình Sinh.
Hạ Bình Sinh dù đã bái kiến từng vị sư huynh, sư tỷ, nhưng tuyệt đối không dám dùng thần niệm dò xét tu vi của bọn họ.
Sau khi chào hỏi xong, Hạ Bình Sinh liền quay về tiểu viện của mình, lấy ra một tấm biển có khắc mấy chữ [Đang bế quan] rồi treo lên cổng.
Cứ như vậy, sẽ không có ai đến làm phiền gõ cửa nữa.
Màn đêm buông xuống.
Hạ Bình Sinh lúc này mới lấy những vật phẩm mà Ngọc Ninh ban thưởng hôm nay ra xem xét.
Một quyển sách.
Đây là một bộ công pháp tu hành thuộc tính Hỏa, tên là: Liệt Hỏa Luyện Khí Quyết.
Thứ này vẫn phải tu luyện.
Tại sao ư?
Bởi vì hắn cần phải hiểu rõ về nó.
Nếu không, lỡ sau này sư tôn hỏi đến mà hắn lại chẳng biết gì, chẳng phải là tự mình chuốc lấy phiền phức hay sao?
Dù là giả vờ thì cũng phải giả vờ cho giống!
Sau khi đọc hiểu qua một lượt bộ công pháp, ánh mắt Hạ Bình Sinh lại dời sang những viên linh thạch.
Hôm nay Ngọc Ninh còn tặng hắn hai mươi khối linh thạch làm lễ gặp mặt.
Hạ Bình Sinh vốn có khoảng năm trăm năm mươi khối.
Bây giờ có thêm hai mươi khối, tổng cộng là năm trăm bảy mươi khối.
Thật ra từ rất lâu trước đây, Hạ Bình Sinh đã có ý định ném linh thạch vào Tụ Bảo Bồn để cường hóa.
Nhưng hắn vẫn chưa làm vậy.
Lý do cũng rất đơn giản.
Dựa theo những lần thử nghiệm và quan sát trong hai năm qua, nếu ném hơn năm trăm khối linh thạch vào, ngày hôm sau chắc chắn sẽ tăng lên gấp đôi, biến thành hơn một nghìn khối.
Đây không phải là điểm mấu chốt.
Mấu chốt là, Tụ Bảo Bồn trong lúc nhân đôi vật phẩm, còn có thể cường hóa chúng.
Mà linh thạch, lại được phân thành hạ phẩm, trung phẩm, thượng phẩm và cực phẩm.
Dựa theo kinh nghiệm trước đây để phỏng đoán, nếu bỏ vào năm trăm khối hạ phẩm linh thạch, ngày mai chắc chắn sẽ thu về một nghìn khối cực phẩm linh thạch.
Cực phẩm linh thạch là thứ gì?
Có tác dụng ra sao?
Liệu có thể kinh thiên động địa không?
Hạ Bình Sinh hoàn toàn không biết gì về những điều này, cho nên hắn không dám tùy tiện bỏ linh thạch vào.
Quan trọng hơn, nếu bỏ vào rồi, toàn bộ đều biến thành cực phẩm linh thạch, hắn làm sao dám lấy ra tiêu xài?
Một tên tu sĩ Luyện Khí kỳ tầng năm mà lại mang một đống lớn cực phẩm linh thạch đến phường thị, thử hỏi sẽ bị người ta chém thành tám mảnh hay mười sáu mảnh đây?
Nhưng hôm nay, khi nhìn những viên linh thạch này, Hạ Bình Sinh lại không kìm được ý nghĩ trong lòng: Hay là, cứ thử bỏ một viên vào trước xem sao, xem nó có thể biến thành thứ gì?
“Keng!” Một viên linh thạch nhỏ bị Hạ Bình Sinh ném vào bên trong Tụ Bảo Bồn.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook