Tú Sắc Nông Gia
Chương 140: Kỳ lạ

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

******

Con đường nhỏ ở thôn quê yên tĩnh không có một bóng người, ánh tà dương rơi vãi trên người Hương Tú, chiếu lên bóng hình nàng càng thêm vẻ cô đơn. Hôm nay không có việc gì, nên nàng cố ý xin phép quản sự cho về sớm hơn mọi ngày một chút, vì lúc bình thường nàng không có nhà, Mạch Thảo ăn uống rất qua loa, cho nên hôm nay nàng cố ý mua về một miếng thịt.

Trong thôn này, ai còn có thể một thân một mình nuôi con gái gian nan sống qua ngày như nàng. Mỗi ngày không chỉ phải đi làm, còn phải chạy về nhà, nàng rất muốn tìm một nam nhân để dựa vào, quả thực nàng có tìm, nhưng lại tìm sai người, lúc ấy bản thân nàng bị quỷ ám rồi, nên bây giờ mới hại Mạch Thảo cũng bị khinh bỉ cùng nàng.

Hương Tú khẽ thở dài, không phải quả phụ thì đâu biết được nỗi khổ của quả phụ.

Lúc nàng đang nghĩ ngợi thì nhìn thấy một người đứng ở ngã rẽ phía trước, người nọ vốn đã chuẩn bị đi vào trong thôn, nhưng kết quả nhìn thấy nàng thì lại lui vào ven đường.

Mặt Cát Đại không chút biểu cảm nhìn Hương Tú đang đi từ xa lại, nàng hơn ba mươi tuổi mà thoạt nhìn thì trẻ hơn mấy phu nhân cùng tuổi. Sau khi sinh con xong nàng đã béo lên, nhưng không chỉ không có vẻ khó coi của người phụ nữ trung niên mập mạp, ngược lại dáng vẻ đẫy đà có không ít ý vị, cho dù mặc quần áo cũ quê mùa, nhưng vẫn lộ ra vẻ phong tình thành thục của nữ nhân, đặc biệt khi phối hợp với đôi mắt câu dẫn người khác kia, thì nam nhân đều muốn nhìn lâu hơn.

Tâm tình Cát Đại trở nên âm u hơn một chút, cúi đầu chửi thề một tiếng.

Hương Tú nhìn Cát Đại mang vẻ mặt tối sầm đang đứng ven đường, trong lòng nàng không biết chắc hắn có phải có việc tìm mình hay không? Bộ dạng hắn như thế, rõ ràng tâm tình hắn đang rất tệ, nàng cũng không muốn đi động chạm vào hắn, vì nàng đã quá hiểu tính tình của hắn rồi.

Hương Tú đến gần thấy Cát Đại không có ý định gọi mình, mắt nàng nhìn thẳng đi lướt qua người hắn, kết quả là cổ tay nàng bỗng chốc bị người ta chộp lấy, kéo một cái thật mạnh, suýt nữa thì nàng đã ngã rồi.

Nàng tức giận nhìn chằm chằm vào Cát Đại, cố gắng để giọng nói mình không cứng ngắc: “Có chuyện gì?”

Nghe vậy, Cát Đại vẻ mặt ghê tởm, thô tục ồ lên nói: “Ngươi còn có mặt mũi hỏi ta, có chuyện gì hay không chính ngươi hiểu rõ lấy.”

“Ta với ngươi đã sớm không còn chuyện gì hay để nói nữa, không có chuyện gì thì phiền ngươi nhường đường một chút.” Hương Tú cũng lạnh lùng nói.

“Hừ, ta cũng không có gì hay ho mà nói cả, nhưng ngươi lại thân mật với nam nhân khác, ngươi không biết xấu hổ nhưng ta còn cần mặt mũi đấy.” Cát Đại tức giận trợn mắt nhìn, gân xanh trên trán đều nổi lên.

Ngày hôm qua hắn đi chợ, gặp phải mấy người trước kia làm công cùng nhau, mọi người chào hỏi hắn, kết quả là sau lưng lại cười nhạo hắn vì lấy phải con đàn bà lẳng lơ, bọn họ nói Hương Tú hiện giờ có quan hệ không mập mờ với ai ai, vừa gặp đã chui vào trong chăn, mọi người còn sinh động mà kể công phu trên giường của Hương Tú như thế nào ra làm sao, đồng thời hắn còn nghe thấy người khác thầm thì to nhỏ nói là không biết trước kia hắn đã phải đội bao nhiêu cái nón xanh rồi.

Đàn ông trọng mặt mũi, trước mặt người khác bị xem thường như vậy khiến hắn phải kìm nén một bụng hỏa.

Nhưng mà khi nghe lời Cát Đại nói, Hương Tú lại lộ ra nụ cười khinh bỉ: “Ta không biết xấu hổ. Rốt cuộc là ai không biết xấu hổ đây? Tự ngươi hiểu rõ.”

“Để cho người như ngươi nuôi con đúng là làm hỏng cả đời con bé, nó đi theo ngươi cả đời sẽ không ngóc đầu lên được.” Đại Cát gầm lên.

“Được, ngươi có bản lĩnh vậy sao lúc đầu ngươi không dẫn Thảo nhi theo đi.”

“Đồ không biết xấu hổ. Phiền ngươi chừa chút thể diện cho cho con gái ngươi đi.”

“Ta với ngươi không có quan hệ gì, ta làm sao ngươi quản được chắc?”

“Ngươi. . . . . . . Tiện nhân.”

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...