Nghe phiên bản audio của truyện:

Chap 101

 

“Đằng kia có chuyện gì mà lại ầm ĩ vậy?”

Vô Ảnh Tu Sĩ Lưu Thần Phong nhướng cằm lên nhìn về phía đằng xa.

Xa xa kia có ánh lửa vút lên bầu trời cao.

Một ngọn lửa đỏ rực bùng lên nuốt trọn cả bầu trời, Thành Đô lúc này bị bao trùm bởi một làn khói đen ngòm.

Trên con phố có rất nhiều bần dân bỏ chạy để trốn khỏi đám lửa.

“Trời ơi! Sao có thể?”

“Nhà chúng tôi cháy rụi cả rồi.”

“Hức hức!”

Những bần dân gào thét một cách tuyệt vọng.

Lý Tiểu Hạ nhíu mày hỏi.

“Rốt cuộc đã có chuyện gì xảy ra vậy ạ?”

“Ta cũng không biết. Nhưng chắc chắn đã có chuyện gì đó bất thường xảy ra.”

Ngay lúc đó, một nam nhân quen thuộc lọt vào mắt của Lưu Thần Phong.

Một vị kiếm khách gầy trơ xương đang đứng ở đó tỏa ra sát khí đầy sắc bén.

Hắn chính là Trúc Diệp Kiếm Khách Cam Nhất Hải - một trong những thành viên của Thất Tinh Đảng.

Trong lúc cực kỳ hỗn loạn, Cam Nhất Hải vẫn đứng yên quan sát xung quanh với ánh mắt đầy sắc bén mà không có một chút dao động.

Trông hắn lúc này như đang tìm kiếm một thứ gì đó vậy. Và điều này vô tình thu hút được sự chú ý của Lưu Thần Phong.

Lưu Thần Phong là một võ giả có nhiều kinh nghiệm.

Ngay khi nhìn thấy hành động kỳ lạ của Cam Nhất Hải, ông đã biết chuyện này có gì đó liên quan đến Cam Nhất Hải.

Bản thân ông bỗng dưng cũng bước về phía Cam Nhất Hải trong vô thức. Theo sau ông là Lý Tiểu Hạ.

Đôi mắt của Lý Tiểu Hạ trở nên lấp lánh.

Cuộc sống của nàng từ trước đến nay quá đỗi bình yên nên đến cả cuộc hỗn loạn này cũng khiến cho nàng cảm thấy hiếu kỳ.

‘Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy?’

Lý Tiểu Hạ cảm nhận được trái tim của mình đang đập liên hồn.

Bấy lâu nay, nàng đã luôn mơ ước về sự lãng mạn trong chốn giang hồ.

Nàng sẽ được tự do tự tại chu du khắp nơi, cùng chia sẻ nghĩa khí với những võ giả mà nàng gặp được, sau đó nàng sẽ gặp gỡ và kết duyên với một võ giả đồng trang lứa với nàng.

Hầu hết những ai khi mới ra ngoài giang hồ cũng tưởng tưởng đến những chuyện đẹp như mơ như thế.

Lưu Thần Phong nhìn vào Lý Tiểu Hạ với ánh mắt đầy lo lắng.

Vì giang hồ chẳng phải là một nơi lãng mạn như Lý Tiểu Hạ nghĩ. Nhưng ông có nói cho Lý Tiểu Hạ khi nàng vẫn chưa được trải nghiệm thì cũng vô dụng.

Lưu Thần Phong thở dài một hơi rồi tiếp tục bám theo Cam Nhất Hải.

Cam Nhất Hải lúc này vẫn đang chăm chỉ nhìn quanh mà không biết Lưu Thần Phong và Lý Tiểu Hạ đang bám theo mình.

Ánh mắt của hắn sắc lẹm như một con diều hâu, đến mức đứng từ xa thôi cũng cảm thấy đáng sợ.

‘Hắn đang tìm gì vậy nhỉ?’

Lưu Thần Phong nhìn theo hướng nhìn của Cam Nhất Hải nhưng chẳng phát hiện ra thứ gì bất thường cả.

Cam Nhất Hải mà Lưu Thần Phong biết là một võ giả không hề tầm thường.

Mặc dù ở trong Thất Tinh Đảng, hắn chỉ đứng thứ sáu. Nhưng so với cả thành Hồ Nam thì số võ giả vượt trội hơn hắn chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nhất là khoái kiếm được thi triển từ thanh kiếm sắc nhọn như cây tre kia được đồn thổi là tuyệt đối trong giang hồ.

Đến cả Lưu Thần Phong cũng không có tự tin nắm được phần thắng trong tay khi đối đầu trực diện với Cam Nhất Hải. Vậy nên, ông không thể tránh khỏi tò mò về điều mà Cam Nhất Hải đang tìm kiếm.

Lý Tiểu Hạ thầm thì.

“Cam đại hiệp đang tìm gì vậy ạ?”

“Ta cũng không biết. Và ta đang rất tò mò đây.”

“Không rõ nó là gì nhưng có vẻ khá quan trọng. Bằng không, trong mắt đại hiệp sẽ không tỏa ra nhiều sát khí đến thế.”

“Con cảm nhận được sát khí sao?”

“Dĩ nhiên rồi ạ! Trong mắt đại hiệp có đầy sát khí thế kia, nếu không biết thì đúng là đồ ngốc mà.”

“Haha! Đúng vậy.”

Lưu Thần Phong nhìn Lý Tiểu Hạ rồi cười.

Xem ra điệt nữ của ông cũng có cái nhìn thật sắc sảo.

Để có thể sinh tồn trong giang hồ hiểm trở này, một đôi mắt có thể nhìn thấu được năng lực và tâm tình của đối phương là một điều thiết yếu.

Và sự tinh ý ban nãy mà Lý Tiểu Hạ cho ông thấy đã đạt chuẩn rồi.

“Á!”

Bỗng dưng Lý Tiểu Hạ thét lên.

“Con sao thế?”

“K… không thấy Cam đại hiệp ở đâu nữa.”

“Hửm.”

Lưu Thần Phong nhìn về phía của Cam Nhất Hải.

Chỉ một lúc trước thôi, Cam Nhất Hải còn ở đó đảo mắt dò xét xung quanh, giờ đã không thấy hình bóng của hắn đâu.

Ông chỉ mới rời mắt khỏi hắn một chút để nói chuyện với Lý Tiểu Hạ. Vậy mà trong thời gian cực kỳ ngắn ngủi đó, Cam Nhất Hải lại biến đi đâu mất.

“Chuyện gì thế? Không lẽ đại hiệp đã phát hiện ra đang bị chúng ta theo đuổi nên mới bỏ chạy sao?”

Lưu Thần Phong lắc đầu.

Cam Nhất Hải không phải kiểu người sẽ lo sợ trước một ai đó.

Cũng không phải là người e ngại Lưu Thần Phong nên mới sợ hãi tránh né.

Ông vội chạy đến nơi Cam Nhất Hải đứng ban nãy.

“Đợi con với thúc thúc!”

Lý Tiểu Hạ chạy theo sau Lưu Thần Phong.

Trong chớp mắt, hai người đã đến được nơi mà Cam Nhất Hải biến mất.

Hai người đứng nhìn xung quanh. Bỗng dưng sắc mặt của họ trở nên tái mét.

“Hộc!”

“Ụm!”

Lý Tiểu Hạ lấy tay bịt chặt miệng như thể sắp nôn đến nơi. Lưu Thần Phong không thể che giấu vẻ mặt kinh ngạc của mình.

Cơ thể của Cam Nhất Hải lúc này bị dập nát như một trang giấy nhàu nhĩ, thi thể hắn nằm ở một góc khuất nơi mà góc nhìn từ nơi bọn họ đứng ban nãy không thể thấy được.

Ở cổ của Cam Nhất Hải có một vết chém rất sâu, máu từ đó chảy ra không ngừng. Hắn nằm yên ở đó, lúc này, hắn đã ngừng thở.

“Không thể nào! T, từ khi nào mà…?”

Lưu Thần Phong bước lại gần thi thể của Cam Nhất Hải rồi lẩm bẩm.

Ông rời mắt khỏi Cam Nhất Hải còn chưa tới vài giây. Rõ ràng là ông chỉ quay qua Lý Tiểu Hạ một chút rồi quay lại ngay, sao Cam Nhất Hải lại có thể bị ai đó sát hại chỉ trong một thời gian ngắn ngủi như thế chứ.

Trước mặt ông lúc này là Cam Nhất Hải đã chết, nhưng ông vẫn không thể tin được.

Dù gì Lưu Thần Phong cũng là một cao thủ nổi danh trong giang hồ. Và có một kẻ nào đó đã qua mắt được ông để giết chết Cam Nhất Hải.

Ông bị qua mắt là một chuyện. Nhưng người trong cuộc là Cam Nhất Hải lại thành ra thế này mà không chút phòng bị thì thật là đáng ngờ.

Dựa vào tư thế lúc này của Cam Nhất Hải có thể suy đoán được hắn ta đã chết mà không biết tại sao mình lại chết.

Toàn thân ông ớn lạnh.

“Chuyện này có khả năng sao? Một cao thủ như Cam Nhất Hải lại chết mà không phòng bị.”

Tu vi của Cam Nhất Hải và Lưu Thần Phong không khác biệt nhau là mấy.

Nếu Cam Nhất Hải chết mà không phòng bị như thế này, thì có lẽ bản thân ông ta cũng sẽ như thế. Vết thương trên người của Cam Nhất Hải rõ ràng là do ai đó ám sát.

Vậy thì hung thủ chính là một thích khách.

“Trong thiên hạ này lại có một vị thích khách tài giỏi đến mức này sao?”

“Thúc thúc?”

“C… chắc chắn là người đó.”

“Ý thúc thúc là ai ạ?”

“Là nam nhân đảo lộn cả Thành Đô không lâu trước đây.”

“Vậy ý thúc thúc tin đồn về người đó là thật ạ?”

Vẻ mặt của Lý Tiểu Hạ lúc này đầy kinh ngạc.

Mặc dù khi ở Cửu Gia Trang, nàng đã được nghe tin đồn về một nam nhân một mình đối đầu với tất cả môn phái ở thành Tứ Xuyên. Nhưng nàng cũng nghĩ tin đồn đó chỉ là đang bị thổi phồng lên mà thôi.

Vì trên thực tế, hầu hết những tin đồn được truyền miệng ở trong giang hồ thường bị thổi phồng lên. Vậy nên nàng đã chẳng quan tâm gì lắm vì nghĩ tin đồn về nam nhân kia cũng vậy.

Gương mặt của Lưu Thần Phong lúc này tối sầm.

“Thật khó tin nhưng kết quả đang ở ngay trước mắt thế này thì không muốn tin cũng không được.”

“Lạy trời! Trên thế gian thực sự có một thích khách đáng sợ như thế này sao.”

“Xem ra có một tai ương lớn đang rình rập ở thành Tứ Xuyên này rồi.”

“Sao Thất Tinh Đảng lại gây thù chuốc oán với một người như hắn vậy? Hay là hắn ta nhận được ủy thác giết người từ ai đó?”

“Ta cũng không rõ. Ta không biết sự tình ra sao nhưng có một điều ta có thể chắc chắn, Thất Tinh Đảng đang đối mặt với sự nguy kịch.”

Lý Tiểu Hạ vô thức rùng mình trước những lời nói của Lưu Thần Phong.

***

Ánh mắt của Sử Hiệu Cảnh lúc này hệt như con sói già.

Không những ánh mắt mà sự kiên trì một khi đã nhắm phải con mồi nào thì tuyệt đối sẽ không để vụt mất cùng với sự tàn độc cắn đứt lấy con mồi ngay cả khi nó còn vẫn còn sống cũng giống như một con chó sói vậy. Vì vậy mà Sử Hiệu Cảnh được các nghĩa đệ, nghĩa muội gọi là Cuồng Lang tức sói điên thay vì Tật Phong Hỏa Long.

Ánh mắt lúc này của Sử Hiệu Cảnh chính là một Cuồng Lang.

Lão đang lườm đối phương bằng ánh mắt tàn độc của một con chó sói chứ không phải ánh mắt hào hiệp như biệt danh Tật Phong Hỏa Long như mọi khi.

Nơi mà ánh mắt lão hướng đến là một cậu thiếu niên tầm 15 - 16 tuổi đang nằm trên nền nhà.

Loạt soạt!

Cậu thiếu niên kia bò ra uốn éo như một con bọ.

Cậu thiếu niên vươn tay phải đập xuống sàn nhà rồi dùng hết sức lực để lết lên phía trước. Sau đó cậu bé lại vươn tay trái và lặp lại hành động tương tự.

Thiếu niên ấy từng chút từng chút bò về phía trước.

Cậu bé cố gắng như vậy cũng là vì muốn thoát khỏi Sử Hiệu Cảnh dù chỉ một chút.

Cậu thiếu niên bê bết máu đang bò lổm ngổm đó chính là Nam Thần Vũ.

Nam Thần Vũ bị Sử Hiệu Cảnh phát hiện cách đâu không lâu. Hắn đang cố gắng thoát khỏi Sử Hiệu Cảnh nhưng bất thành.

Sử Hiệu Cảnh là một con sói già.

Lão là một kẻ đầy lão luyện và hung ác.

Ngay từ đầu, việc một cậu thiếu niên không có bất kỳ vũ khí nào trong tay có thể trốn thoát khỏi một người có nhiều kinh nghiệm trong việc săn lùng con mồi đã là một chuyện không thể.

Chỉ khi được ông trời phù hộ thì mới có thể trốn thoát vào lúc này.

“Hộc hộc!”

Hơi thở của Nam Thần Vũ trở nên nặng nề, hắn vẫn tiếp tục công cuộc trốn thoát của mình. Nhưng nơi mà hắn bò qua nhuộm đầu vệt máu.

Máu của Nam Thần Vũ chảy ra không ngừng, nếu là người thường khi bị chảy ra một lượng máu nhiều như thế này thì đã chết từ lâu rồi, nhưng mà Nam Thần Vũ vẫn sống.

“Nhìn kìa, dù võ công có cao siêu đến mấy thì làm gì có ai vẫn còn sống khi bị mất nhiều máu như thế này chứ. Nói đi, ngươi rốt cuộc là ai?”

Sử Hiệu Cảnh đến gần Nam Thần Vũ rồi hỏi.

Nam Thần Vũ không thèm đáp. Sử Hiệu Cảnh cũng không chờ đợi câu trả lời của Nam Thần Vũ, ban nãy lão cũng chỉ là buột miệng nói ra những nghi vấn đang hiện lên trong đầu lão mà thôi.

Phập!

“Ặc!”

Sử Hiệu Cảnh rút một thanh chủy thủ ra đâm vào chân của Nam Thần Vũ.

Lão dùng chủy thủ găm sâu vào chân của Nam Thần Vũ rồi cắm nó xuống sàn như thể cố định một con côn trùng bằng kim châm.

Nam Thần Vũ vùng vẫy nhưng thanh chủy thủ vẫn cắm chặt vào chân của hắn mà không chịu rơi ra.

“Thật là thần kỳ. Làm sao một con người có thể làm điều này được chứ?”

Sử Hiệu Cảnh ngồi xổm xuống rồi nhìn thẳng vào mắt của Nam Thần Vũ.

Đôi mắt của Nam Thần Vũ lúc này chứa đựng đầy nỗi sợ hãi.

“Ta, ta sai rồi. Làm ơn tha mạng!”

“Ôi đứa trẻ này thật là, ngươi không làm gì sai cả!”

Sử Hiệu Cảnh nhếch mép cười với Nam Thần Vũ.

Nụ cười lạnh lẽo đến rợn người của Sử Hiệu Cảnh khiến cho Nam Thần Vũ run rẩy như thể đã đoán trước được số phận của mình.

Sử Hiệu Cảnh lôi ra một thanh chủy thủ khác từ trong ngực ra.

Sử Hiệu Cảnh lướt chủy thủ trên lưng của Nam Thần Vũ.

“Nhưng mà trong giang hồ này, không làm gì sai không đồng nghĩa với việc sẽ không bị giết.”

Xoẹt!

Sử Hiệu Cảnh dùng chủy thủ rạch một đường dài trên lưng của Nam Thần Vũ.

Phần da thịt bên trong lộ ra, máu đỏ tươi chảy ra không ngừng.

“Hức hức!”

Nam Thần Vũ khóc nức nở, gào lên tiếng thét đau thương.

Nhưng lúc này, đến sức để hét thôi hắn cũng chẳng còn.

Sử Hiệu Cảnh cẩn thận quan sát bộ dạng của Nam Thần Vũ.

Thật đáng ngạc nhiên khi Nam Thần Vũ vẫn còn máu để chảy ra mặc dù từ nãy đến giờ, hắn đã chảy rất nhiều máu. Nhưng điều đáng ngạc nhiên hơn vẫn là việc Nam Thần Vũ lúc này vẫn còn sống.

Sử Hiệu Cảnh đã có nhiều kinh nghiệm chu du trong giang hồ, nhưng lão chưa từng thấy cảnh tượng như lúc này bao giờ cả.

“Thì ra đây chính là lý do mà bọn họ yêu cầu bọn ta phải bắt sống ngươi về.”

Sử Hiệu Cảnh gật gù như đã hiểu ra mọi chuyện.

Vì một số lý do nào đó mà Nam Thần Vũ vẫn không chết dù có bị thương nặng đến mấy.

Lão không rõ là Nam Thần Vũ đã được uống linh đan khi còn nhỏ hay là hắn đã có được năng lực này mà không rõ lý do. Nhưng nếu lão có thể tìm ra bí mật của Nam Thần Vũ, giấc mơ trường sinh bất tử sẽ không còn là giấc mơ hão huyền nữa.

Trong giang hồ vốn đầy rẫy nhưng kẻ có đầy tiền tài và quyền lực. Nhưng dẫu có giàu có và quyền lực đến bao nhiêu, bọn họ vẫn không thể tránh khỏi cái chết.

Được sinh ra, lớn lên, già đi và chết. Đó là trình tự không thể nào tránh né được khi sinh ra là một con người. Đa số mọi người đều chấp nhận quá trình tự nhiên đó, nhưng một số thì không.

Nam Thần Vũ đối với một số ít đó như một miếng mồi ngon.

Nếu lão mang hắn về cho người ủy thác, có lẽ Nam Thần Vũ sẽ bị cắt ra từng mảnh để được nghiên cứu từ thần kinh đến mạch máu và xương tủy.

Xoẹt!

Sử Hiệu Cảnh lại một lần nữa dùng chủy thủ vẽ lên lưng Nam Thần Vũ một đường dài.

Nam Thần Vũ thút thít gục đầu xuống nền đất. Cơ thể không ngừng run rẩy một cách kỳ lạ.

“Có vẻ như ngươi sắp đến giới hạn rồi nhỉ.”

Sử Hiệu Cảnh thu chủy thủ về.

Được thỏa lòng tò mò cũng thích nhưng nếu Nam Thần Vũ chết thì bản thân lão sẽ gặp phải chuyển khó xử mất.

Dù sao thì người ủy thác vẫn yêu cầu lão bắt sống Nam Thần Vũ về. Nam Thần Vũ phải còn thở thì lão mới được trả đúng thù lao.

Sử Hiệu Cảnh vác Nam Thần Vũ lúc này đang thở một cách khó khăn lên vai.

“Đại huynh!”

Lão ấu của Thất Tinh Đảng Triệu Tam Thích vội vàng chạy về phía lão.

Ngay khi thấy gương mặt méo mó cùng đôi mắt đỏ ngầu của Triệu Tam Thích, lão đã cảm nhận được có chuyện chẳng lành.

“Có chuyện gì vậy?”

“L, lục huynh…”

Triệu Tam Thích nói lấp lửng.

Sử Hiệu Cảnh bỏ Nam Thần Vũ đang vác lên vai xuống rồi vội vàng hỏi.

“Nhất Hải làm sao?”

“Huynh ấy… chết rồi.”

“Sao?”

“Nhất Hải huynh đã chết rồi ạ.”

“Đệ nói cái gì vậy hả? Nhất Hải làm sao mà chết?”

“Đệ nói thật. Vô Ảnh Tu Sĩ Lưu Thần Phong đã phát hiện ra thi thể của huynh ấy. Vừa nãy ông ấy mới nói cho đệ biết.”

Triệu Tam Thích đã tình cờ gặp phải Lưu Thần Phong trên đường đi đến đây.

Ông ta nói cho hắn biết Cam Nhất Hải đã chết và chỉ cho hắn thi thể của Cam Nhất Hải đang nằm ở đâu.

“Rốt cuộc là ai? Là ai đã giết Nhất Hải? Lưu Thần Phong sao?”

“Không. Ông ấy chỉ phát hiện được thi thể của huynh ấy thôi, không có liên quan gì cả.”

“Vậy là ai?”

Khóe mắt của lão khẽ run run.

Nhưng lão đâu biết.

Tất cả mọi chuyện chỉ mới bắt đầu.

 


Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương