Tử Thần Phiêu Nguyệt
-
Chapter 102
Nghe phiên bản audio của truyện:
TỬ THẦN PHIÊU NGUYỆT CHAP 102
Thiết Củng Uy Đà khom lưng càng lúc càng sâu, hắn đưa mắt quan sát xung quanh.
Ánh mắt sắc bén của hắn lướt khắp mọi nơi hệt như con chó săn.
‘Lạ thật đấy!’
Không biết tự lúc nào, hắn đã không còn cảm nhận được dấu vết của các nghĩa huynh đệ nữa.
Thiết Củng Uy Đà nghĩ bụng có lẽ hắn mải mê đuổi theo Nam Thần Vũ nên để mất dấu, nhưng chẳng biết vì lý do nào đó hắn lại đề cao cảnh giác.
“Chết tiệt!”
Đột nhiên hắn cảm thấy cả người truyền đến cơn đau khủng khiếp.
Cơn đau đớn nhói lên từ những vết thương do U Linh Chủy gây ra.
May là hắn đã được các nghĩa huynh đệ xử lý tốt vết thương nên mới cứu được cái mạng này, nhưng ký ức của ngày hôm ấy mãi là nỗi ô nhục mà hắn không thể xóa nhòa được.
“Ta nhất định phải giết ngươi. Ngươi dám làm ta mất mặt trước Tuyết Linh như thế.”
Thiết Củng Uy Đà nghĩ đến gã nam nhân đã đả thương hắn liền nghiến răng nghiến lợi.
Ai trong Thất Tinh Đảng cũng đem lòng yêu thích Dao Tuyết Linh, nhưng Thiết Củng Uy Đà hắn là người mãnh liệt nhất.
Có vẻ là do sở hữu ngoại hình lôi thôi và không hoàn hảo nên hắn càng ngưỡng mộ đóa hồng lộng lẫy như Dao Tuyết Linh.
“Ta nhất định sẽ cho ngươi chết một cách thê thảm nhất.
Thiết Củng Uy Đà nhìn xung quanh, ánh mắt tràn ngập ngọn lửa hận thù.
Và rồi hắn nhìn thấy ánh lửa bập bùng phía xa xa. Đó chính trận hỏa hoạn ở khu ổ chuột.
Khóe miệng Thiết Củng Uy Đà lập tức lộ ra nụ cười.
“Là do Dao Linh làm.”
Chỉ cần nhìn quy mô ngọn lửa hắn cũng có thể đoán là do ai làm nên.
Dao Tuyết Linh thỉnh thoảng sẽ hơi quá khích như thế.
Thế nhưng điều đó vẫn khiến Thiết Củng Uy Đà chết mê chết mệt.
Chính lúc này.
Bịch bịch!
Hắn nhìn thấy bóng dáng một nữ nhân đang lao nhanh về trước.
Dung mạo tuyệt sắc, thân hình hoàn hảo.
Chỉ cần nhìn bóng dáng cũng đủ biết nữ nhân kia chính là Dao Tuyết Linh.
Cho dù còn cách xa trăm trượng, Thiết Củng Uy Đà đã mừng rỡ khi nhận Dao Tuyết Linh.
Biểu cảm đầy cảnh giác từ nãy đến giờ lập tức biến mất không vết tích.
Hắn nhìn dáng vẻ Dao Tuyết Linh trong lòng liền giải tỏa hết mọi căng thẳng. Trong đầu hắn lúc nào cũng chỉ có Dao Tuyết Linh, Dao Tuyết Linh. Vậy nên nàng ta mới xem thường hắn đến như thế.
Hắn biết chứ, nhưng như thế cũng tốt.
Hắn chỉ cần nàng nói chuyện với mình dù chỉ một câu, điều đó đã khiến hắn vô cùng hạnh phúc.
Nhìn thấy nàng, trên môi hắn tự động vẽ nên nụ cười rạng rỡ.
Thế nhưng nụ ấy nhanh chóng biến mất ngay lập tức.
Bởi vì thần sắc Dao Tuyết Linh lúc này trông có chút bất thường.
Gương mặt nàng cứng đờ, lộ rõ vẻ hốt hoảng, đồng tử không ngừng lay động dữ dội. Đây là lần đầu hắn chứng kiến một Dao Tuyết Linh như thế. Vậy nên hắn cảm thấy vô cùng bất an.
“Tuyết Linh!”
Thiết Củng Uy Đà lớn tiếng gọi Dao Tuyết Linh. Thế nhưng nàng ta dường như không nghe thấy lời hắn mà cứ cắm mặt tháo chạy.
“Hướng này này!”
Thiết Củng Uy Đà vẫy tay về phía Dao Tuyết Linh. Thế nhưng nàng vẫn không hề để mắt tới, hắn liền gấp gáp chạy về phía nàng.
Phập!
Đúng lúc đó.
Hắn cảm nhận được âm thanh sắc bén cùng cơn đau khủng khiếp truyền tới.
Thiết Củng Uy Đà không kịp hét lên một tiếng, lập tức đánh đường mắt nhìn xuống vai. Một chiếc phi đao vừa xuyên qua vai hắn.
‘Cái này?’
Chiếc phi đao mà hắn từng nhìn thấy một lần.
Hắn không chỉ nhìn thấy mà còn bị nó đả thương.
Chính là phi đao của Phiêu Nguyệt.
‘Hắn ta!’
Thiết Củng Uy Đà xoay người cố gắng hét lên. Thế nhưng, hắn không thể thốt ra thành câu, bao nhiêu con chữ đều ứ nghẹn trong cổ họng.
Bởi vì có thứ gì đó sắc bén đang siết chặt lấy cổ hắn.
‘Ngân ty.’
Thuyết Củng Uy Đà nhận ra thứ đang siết lấy cổ mình là một sợi ngân ty, hắn vươn tay muốn kéo nó ra nhưng sợi ty càng lúc càng thít chặt hơn.
Roẹt!
Hắn cố gắng vung chày sắt gắn với dây xích về phía kẻ đang điều khiển ngân ty, thế nhưng chày sắt của hắn đời nào chạm được vào người Phiêu Nguyệt. Khi chiếc chày sắt vung tới, Phiêu Nguyệt đã bắn người sang bên trái.
Trong tay hắn vẫn còn căng sợi ngân ty không ngừng siết lấy cổ Thiết Củng Uy Đà.
“Khực!”
Thân hình nhỏ bé của Thiết Củng Uy Đà lập tức lăn lộn dưới đất. Ngân ty quấn lấy cổ rồi quật hắn ngã phịch xuống.
Lúc bị kéo cho ngã vật, Thiết Củng Uy Đà đã để tuột chày sắt ra khỏi tay.
‘Ngươi!’
Thiết Củng Uy Đà lúc này dùng cả hai tay nắm lấy sợi ngân ty. Ngân ty cứa sâu vào tay hắn, một dòng máu đỏ sẫm chảy ra, thế nhưng hắn không có thời gian để cảm nhận đau đớn.
Chỉ cần hắn dừng lại một khắc, ngân ty chắc chắn sẽ cắt sâu đến tận xương cổ hắn.
Thiết Củng Uy Đà vận công lực toàn thân để đối phó với ngân ty. Nếu là ngân ty thông thường, hắn đương nhiên có thể cắt đứt trong một chiêu, thế nhưng, đây là vật mà Đường Sở Truy đã dùng cả tâm huyết để chế tạo ra.
Độ bền và lực căng sao có thể mang ngân ty bình thường ra so được cơ chứ?
“Khư ư ư!”
Ngân ty mỗi lúc một cứa sâu vào cổ hắn.
Đôi mắt Thiết Củng Uy Đà đỏ ngầu cả lên vì tơ máu.
Hắn không ngừng nhìn Phiêu Nguyệt đang nắm lấy đầu ngân ty. Phiêu Nguyệt trong chiếc trường bào đỏ sẫm cũng đang liếc nhìn hắn.
Ánh mắt vô cảm hệt như con rắn đang rình mồi khiến toàn thân Thiết Củng Uy Đà không rét mà run lên từng đợt.
Thiết Củng Uy Đà có vật lộn đến mấy cũng không thể khỏi vòng vây của sợi ngân ty kia.
Lúc đó, Thiết Củng Uy Đà liền nghĩ đến việc lợi dụng sức mạnh của Phiêu Nguyệt để tiến về trước.
Hắn để mặc ngân ty trên cổ mà lao như thiểm điện tấn công Phiêu Nguyệt.
Dù vũ khí không còn, nhưng hắn vô cùng tự tin vào uyển công của mình.
Xoẹt!
Chưởng lực khủng khiếp lập tức vọt ra từ tay Thiết Củng Uy Đà, một chưởng vừa rồi chính là Thiết Ma Chưởng (鐵魔掌) có uy lực cực lớn.
Thiết Củng Uy Đà không nghĩ hắn có thể hạ Phiêu Nguyệt chỉ với Thiết Ma Chưởng, hắn đưa ra phán đoán dựa trên thực lực hệt ma quỷ mà Phiêu Nguyệt đã thể hiện cho đến hiện giờ.
Thay vào đó, hắn mong nhờ một chưởng này sẽ khiến ngân ty trên tay Phiêu Nguyệt nới lỏng hơn một chút, như vậy hắn có thể gọi Dao Tuyết Linh đến ứng cứu.
Chỉ cần Dao Tuyết Linh hỗ trợ, hắn có thể thoát khỏi bàn tay ác ma ngay tức khắc. Thế nhưng trông đợi của hắn chỉ là hư vô.
Thân ảnh Phiêu Nguyệt đã hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt hắn.
Phiêu Nguyệt thi triển Hắc Lôi, tốc độ còn nhanh hơn cả chưởng pháp của Thiết Củng Uy Đà.
Tăng!
Sợi ngân ty vừa được nới lỏng trong chốc lát liền bị kéo căng ra, Thiết Củng Uy Đà lập tức ngã nhào về phía trước.
Mặt Thiết Củng Uy Đà đâm sầm xuống mặt đất.
Rầm!
Phiêu Nguyệt liền lấy chân giẫm lên đầu Thiết Củng Uy Đà.
“Khư!”
Thiết Củng Uy Đà nghiến răng cố ngẩng đầu lên. Thế nhưng hắn càng muốn ngẩng, lực chân đạp lên đầu càng mạnh hơn.
Rắc!
Tiếng xương gãy vỡ vang lên từ phía cổ nghe rợn cả người.
Nếu Thiết Củng Uy Đà hắn tiếp tục dùng sức, cái cổ kia nhất định sẽ gãy vụn như thân cao lương.
“Ngươi là thứ gì? Ngươi là thứ gì vậy chứ?
Thiết Củng Uy Đà vận lực gào thét.
Hắn không hiểu tại sao Phiêu Nguyệt lại tập kích hắn như thế.
Hắn thừa nhận bản thân đã sai lầm khi gây chuyện với Phiêu Nguyệt, thế nhưng Thiết Củng Uy Đà không ngờ đó lại là nguyên do khiến hắn mất mạng mà không hét lên nổi thành tiếng.
Ánh mắt Thiết Củng Uy Đà hướng về phía Dao Tuyết Linh.
Hắn muốn dụng tất cả sức lực cuối cùng gọi tên Dao Tuyết Linh.
Rắc!
Chính lúc ấy, cổ Thiết Củng Uy Đà lập tức vỡ vụn.
Thiết Củng Uy Đà đến khi trút hơi thở cuối cùng vẫn không thể gọi tên Dao Tuyết Linh lấy một lần, ánh mắt hắn tràn ngập nỗi tuyệt vọng đến đáng thương.
Phải đến lúc đó, Phiêu Nguyệt mới ngẩng đầu thu hồi U Linh Chủy đang cắm vào vai Thiết Củng Uy Đà.
Dao Tuyết Linh lúc này đã chạy xa khỏi đó.
Dao Tuyết Linh bỏ chạy mà không hề hay biết Thiết Củng Uy Đà đã bỏ mạng dưới chân Phiêu Nguyệt chỉ cách này có mấy trăm trượng. Nếu nàng bình tĩnh dù chỉ một chút, hoặc chỉ cần nhìn lại phía sau một khắc, có lẽ nàng đã nhận ra Thiết Củng Uy Đà đang rơi vào tình thế nguy hiểm.
Thế nhưng, Tư Hùng Bình Ly Lãng Khách đi cùng nàng đã bị ám sát ngay bên cạnh, đả kích này khiến nàng không sao tỉnh táo được. Chính vì thế, nàng không thể cảm nhận được Thiết Củng Uy Đà đang chết dần đi, trong khi đó nàng chỉ một mạch muốn chạy đến chỗ Sở Hữu Cảnh.
Phiêu Nguyệt nhìn bóng lưng nàng đi xa liền lặng lẽ bám theo sau.
Thiết Củng Uy Đà đến lúc chết vẫn mở to mắt tựa hồ không tin nổi bản thân đã bỏ mạng vô ích như thế.
Phiêu Nguyệt nhìn hắn, trong mắt không hề dấy lên chút cảm giác tội lỗi nào.
Đúng là Thất Tinh Đảng cũng không phải phường tốt lành gì.
Bọn họ thiêu rụi khu ổ chuột chỉ vì muốn bắt Nam Thần Vũ, khiến nhiều người phải mất mạng oan uổng.
Phiêu Nguyệt ám sát những kẻ thuộc Thất Tinh Đảng hệt như cách bọn họ đã cướp đi mạng sống của những người vô tội khác.
Tư Hùng Bình, Cam Nhất Hải, Thiết Củng Uy Đà, đã có ba người bỏ mạng dưới tay hắn ta.
Phiêu Nguyệt chỉ cần nhắm vào một chốc lơ đễnh đã có thể lấy mạng họ.
Võ giả của Thất Tinh Đảng đều là kẻ mạnh. Thế nhưng, họ lại không hề biết gì về Phiêu Nguyệt. Và cũng không hề ngờ hắn sẽ nhắm tới bọn họ.
Họ những tưởng bản thân chính là người kiểm soát cục diện này, nhưng kẻ nắm trong tay mọi thứ chính là Phiêu Nguyệt.
Lúc này, Phiêu Nguyệt hệt như con rắn bám theo Dao Tuyết Linh, đến cả một tiếng động nhỏ cũng không hề vang lên.
***
“Thúc thúc, người nhìn này.”
Lý Tiểu Hạ đột nhiên vẫy tay.
Lưu Thần Phong tiến đến gần nàng, vẻ mặt thoáng chút nghi hoặc.
“Có chuyện gì thế?”
“Người này này.”
Lý Tiểu Hạ chỉ tay vào một thi thể.
Một gã nam nhân gù lưng đang nằm co ro trên đất, hơi thở đã lạnh đi tự lúc nào.
Sắc mặt Lưu Thần Phong liền cứng đờ hệt đá tảng.
Là người giang hồ không thể không biết.
Trên thiên hạ này chỉ có duy nhất một võ giả có đặc điểm rõ ràng như thế.
“Người này là Thiết Củng Uy Đà.”
Ông vẫn còn nhớ rõ gương mặt hắn vì cả hai vừa chạm mặt nhau chỉ mới vài ngày trước.
Thiết Củng Uy Đà giờ đã tắt thở, nhưng đôi mắt đỏ ngầu vẫn mở to.
Đến cả khi chết đi, gương mặt hắn vẫn tràn ngập vẻ hoang đường khó tin. Lý Tiểu Hạ không dám nhìn hình ảnh ấy nữa, nàng liền quay đầu dời ánh mắt đi.
“Tên này là bị người đó giết đúng không nhỉ?”
“Cam Nhất Hải rồi đến Thiết Củng Uy Đà. Có vẻ hắn ta đang nhắm vào Thất Tinh Đảng rồi.”
“Chẳng lẽ hắn có thù hận gì với Thất Tinh Đảng ư?”
“Ta không rõ chuyện đó, nhưng hắn là kẻ có thủ pháp giết người vô cùng tài tình. Cả Cam Nhất Hải hay Thiết Củng Uy Đà đều là người sở hữu võ công cao cường, vậy mà hắn lại dễ dàng lấy mạng họ như thế. Đây không phải là chuyện một thích khách tầm thường có thể làm được.”
“Không lẽ… hắn là người của Bách Quỷ Liên ạ?”
“Bách Quỷ Liên chưa từng hoạt động ở thành Tứ Xuyên.”
“Vậy là gã thích khách kia ư?”
“Có lẽ đây là chuyện hắn gây ra.”
“Hưm!”
Lý Tiểu Hà bất giác nuốt một ngụm nước bọt khô.
Cơn buồn nôn ập tới khiến nàng muốn nôn ngay tức khắc. Không phải là vì nhìn thấy thi thể của Thiết Củng Uy Đà, mà vì cách thức ra tay tàn khốc của gã thích khách kia.
Cam Nhất Hải mất mạng mà không hề hay biết bản thân đã chết thế nào, còn Thiết Củng Uy Đà trông có vẻ đã kháng cự nhưng cũng không được bao lâu.
“Đúng là tài giỏi mà. Tên này xem ra đã luyện được cách thức giết người mang lại hiệu quả cao nhất. Trong đời ta chưa từng thấy qua tài nghệ nào như thế.”
“Rốt cuộc hắn ta là ai? Hắn đã học được cách giết người như thế ở đâu chứ?”
“Hừ! Sao thúc thúc biết chuyện đó được, nhưng ta có thể khẳng định một điều. Những kẻ mà hắn xem là kẻ thù nhất định không thể ngủ yên trong suốt quãng đời còn lại. Làm sao có thể sống thoải mái khi biết một gã thích khách có tài năng như thế đang để mắt đến mình chứ?”
“Ư ư! Hắn chắc chắn là một lão quái vật già nua. Gương mặt xấu xí dị hợm nên mới phải dùng mạng che mặt rồi.”
Lý Tiểu Hạ chỉ tưởng tượng thôi đã cảm thấy kinh tởm, toàn thân run lên từng đợt.
Lưu Thần Phong lắc đầu nói với nàng.
“Những người đã nhìn thấy hắn nói rằng hắn trẻ tuổi và vô cùng anh tuấn.”
“Tất cả đều là giả dối đó thúc thúc. Nam nhân vừa trẻ vừa đẹp sao có thể ra tay tàn độc thế này chứ?”
Lý Tiểu Hạ lắc đầu phủ nhận mấy lời của Lưu Thần Phong.
Lý Tiểu Hạ vẫn còn mơ mộng giang hồ là chốn bình yên lãng mạn như thế đấy.
Nàng còn đinh ninh tuyệt sắc nam nhân phải là kẻ hết sức thiện lành.
Lưu Thần Phong rất muốn nói với cháu gái rằng định kiến như vậy là sai. Thế nhưng, tận mắt chứng kiến sẽ dễ dàng thay đổi suy nghĩ hơn trăm ngàn lời nói nào.
“Đi thôi! Có vẻ hắn ta sẽ không chỉ kết thúc như thế đâu.”
“Ý người là sao?”
“Ta không biết hắn có thù hận với Thất Tinh Đảng, nhưng hắn không được phép tùy tiện giết người như thế này.”
“Thúc thúc! Chẳng phải người can thiệp quá sâu vào chuyện người khác rồi sao?”
“Ta sống cả đời trên giang hồ này, một lòng hành hiệp trượng nghĩa. Làm sao ta có thể dễ dàng bỏ qua chuyện này kia chứ? Huống hồ, Thất Tinh Đảng cũng đâu phải là môn phái đi theo con đường tà đạo (邪道). Mặc dù thành viên của họ khá kỳ quái, nhưng dù sao cũng là môn phái chính đạo, sao ta có thể giả vờ bỏ qua được.”
Nghe Lưu Thần Phong nói, Lý Tiểu Hạ cảm thấy có chút bất mãn.
Nàng không muốn bị cuốn vào vụ việc thêm nữa. Dù sao thân là nữ tử, theo bản năng nàng e ngại dấn thân vào những chuyện nguy hiểm khó lường thế này. Thế nhưng suy nghĩ của Lưu Thần Phong lại khác.
Ông ta cả nổi danh cả đời chu du khắp giang hồ làm chuyện hiệp nghĩa. Chính vì thế, bắt gặp loại chuyện bất nghĩa như thế mà lại giả vờ không hay không biết quả không phải là cách làm của Lưu Thần Phong ông.
‘Cứ thế cho qua luôn thì tốt biết mấy…..’
Lý Tiểu Hạ lén buông một tiếng thở dài thườn thượt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook