Tử Thần Phiêu Nguyệt
-
Chapter 109
Nghe phiên bản audio của truyện:
Chap 109
Trong suốt mùa đông, Thành Đô đã có rất nhiều thay đổi.
Một trong số đó là những căn dinh thự được xây mới ở trong khu ổ chuột - nơi từng gặp phải một trận hỏa hoạn lớn vào năm ngoái.
Trận hỏa hoạn khi ấy đã khiến cho nhiều căn nhà bị cháy rụi. Những bần dân cũng không có đủ khả năng để khôi phục lại nhà cửa của họ. Vậy nên, bọn họ đành phải bán những căn nhà ấy bằng một cái giá rẻ mạt rồi rời đi nơi khác. Sau khi họ rời đi, những kẻ giàu có ở Thành Đô đã đến để thế chỗ cho bọn họ.
Khu ổ chuột đã trở thành đống tro tàn khi ấy được đám người giàu có cho người dọn sạch và xây lên những căn dinh thự khổng lồ. Những dinh thự khổng lồ càng ngày càng mọc nhiều lên, một rồi hai, cứ thế mà chẳng mấy chốc, khu ổ chuột tồi tàn nay đã được tái sinh thành những căn dinh thự cao cấp.
Mọi người luôn ghen tị và gọi khu dinh thự cao cấp mới được xây là Tân Thiên Lộ.
Hầu hết, những người sở hữu dinh thự ở Tân Thiên Lộ đều là những kẻ có quyền có thế ở Thành Đô. Trong số đó có cả chủ nhân của thương đoàn lớn cũng như là những người đang điều hành tiêu cục hay võ quán.
Vì thế nên Tân Thiên Lộ đã trở thành một thành phố của những kẻ quyền lực.
Vì đây là nơi mà hầu hết những người quyền lực ở Thành Đô tụ tập lại sống nên nó được canh phòng rất nghiêm ngặt. Hầu như mọi con hẻm có có những võ giả đứng canh khác khiến cho những người danh tính chưa rõ hoàn toàn không thể bước vào Tân Thiên Lộ được.
Được bước chân vào khu dinh thự của Tân Thiên Lộ trở thành một mơ ước của những người đang sống ở Thành Đô. Đặc biệt dạo gần đây, những thương nhân và những người quyền lực đã tiết kiệm được một khoản lớn đang xếp thành một hàng dài để vào được Tân Thiên Lộ. Tuy nhiên, số lượng dinh thự là có hạn.
Số người muốn mua thì nhiều, mà số người muốn bán lại chẳng có ai. Cũng chính vì thế mà giá của các dinh thự ở Tân Thiên Lộ liên tục gia tăng với cái giá cao ngất ngưởng.
Ngay cả ở trong Tân Thiên Lộ cũng có một căn dinh thự trở thành đối tượng ghen tị của bao người. Đó chính là căn đại dinh thự nằm ở ngay giữa Tân Thiên Lộ.
Trong số những căn dinh thự sang trọng, cao cấp ở Tân Thiên Lộ thì chỉ có căn dinh thự với quy mô đặc biệt lớn cùng với những bức tường rào cao ngất khiến cho người khác phải liên tưởng đến đây là một pháo đài chứ không chỉ đơn thuần là một căn dinh thự nữa.
Vì ở trên cao kia, sau những bờ rào có những tán cây thông đỏ hiện ra nên mọi người gọi nơi này là Xích Tùng Trang.
Nhìn vào bên ngoài, theo như mọi người được biết thì chủ nhân của Xích Tùng Trang chính là Triệu Chí Dương - chủ nhân của Triệu Gia Thương Đoàn. Nhưng ông không sống ở đây mà chỉ thỉnh thoảng ghé qua. Vậy nên, mọi người đều cho rằng Xích Tùng Trang chỉ là một căn biệt thự của Triệu Chí Dương chứ không một ai biết chủ nhân thực sự của Xích Tùng Trang là ai.
Kéttt!
Cánh cửa lớn của Xích Tùng Trang mở ra, một năm nhân trẻ bước vào trong.
Nam nhân có gương mặt trắng toát nổi bật ngay trong cả bóng đêm ấy chính là Phiêu Nguyệt.
Ngay khi Phiêu Nguyệt vừa bước vào thì có một ai đó vội vàng chạy đến.
Đó là một nam nhân với vẻ ngoài sắc sảo tầm 50 tuổi với bộ du sam màu xanh dương khoác trên người.
Ông ta ngay lập tức cúi đầu xuống chào khi nhìn thấy Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt gật đầu rồi đi lướt qua ông ta. Ngay khi Phiêu Nguyệt vừa lướt qua, ông ta cũng vội vàng quay lại đi theo sau Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt đường đường chính chinh sải bước trên Xích Tùng Trang như thể đây là nhà của hắn, còn nam nhân kia luôn đi sát Phiêu Nguyệt với thái độ tôn trọng hết mực như thể ông ta là người hầu của Phiêu Nguyệt vậy.
Nam nhân trung niên đó tên Cao Hoằng Tự.
Còn Phiêu Nguyệt gọi ông ta là tổng quản.
Cao tổng quản là một người khá ít nói.
Cái cách mà ông ta chỉ chăm chăm đi theo Phiêu Nguyệt từ nãy đến giờ mà không nói một lời đã cho thấy ông ta là một người kiệm lời như thế nào rồi.
Nhưng thực ra, Cao tổng quản không còn lựa chọn nào khác ngoài việc im lặng.
Bởi vì lưỡi của ông ta đã bị cắt tận gốc rồi. Vốn dĩ, ông không phải là một người bẩm sinh không có lưỡi mà Khưu Chu Lương đoàn chủ của Huyết Ảnh Đoàn đã cắt mất lưỡi của ông ta.
Khưu Chu Lương là một kẻ tàn độc.
Ngoài Huyết Ảnh Đoàn ra, hắn ra còn vận hành một đoàn thể nữa.
Thông thường, mọi người đều nghĩ rằng thích khách sẽ tự mình thu thập thông tin sau khi nhận được ủy thác. Điều đó cũng không hẳn là sai, nhưng nó chỉ áp dụng đối với một tổ chức thích khách quy mô nhỏ hoặc những thích khách hành động đơn lẻ.
Để nuôi dưỡng Huyết Ảnh Đoàn lớn mạnh hơn, Khưu Chu Lương đã thành lập nên tổ chức tập hợp những người hỗ trợ thích khách một cách có hệ thống.
Nhiệm vụ của họ chính là thu thập động hướng và thông tin của mục tiêu.
Và Khưu Chu Lương đã cắt đi lưỡi của tất cả bọn họ để giữ bí mật. Đó chính là lý do vì sao Cao tổng quản bị cắt mất lưỡi.
Tuy Huyết Ảnh Đoàn đã sụp đổ vào bảy năm trước, nhưng tổ chức mà Khưu Chu Lương tạo ra vẫn còn tồn tại. Và bọn họ vẫn luôn chờ đợi sẽ có ai đó liên quan đến Huyết Ảnh Đoàn liên hệ với họ vào một ngày nào đó.
Theo một cách nào đó, họ không khác gì di sản mà Khưu Chu Lương để lại cả.
Thông tin cá nhân của bọn họ vẫn còn nguyên vẹn trong tập sách do Khưu Chu Lương để lại và Phiêu Nguyệt đã thu nhận bọn họ vào mùa đông năm ngoái.
Điều đó không có nghĩa là hắn muốn tiếp tục duy trì Huyết Ảnh Đoàn. Vì hắn không có ý định sẽ nhận ủy thác ám sát, cũng không có ý định sẽ nhận tiền để giết người.
Phiêu Nguyệt cũng chỉ là đang tập hợp lại những gì mà Khưu Chu Lương đã để lại mà thôi.
Dù đã bảy năm trôi qua, nhưng lòng trung thành của bọn họ đối với Khưu Chu Lương vẫn như ngày nào. Mặc dù bọn họ có thể rời đi sau khi Huyết Ảnh Đoàn diệt vọng, nhưng họ vẫn tiếp tục ở lại và tồn tại cho tới giờ. Đó chính là minh chứng cho lòng trung thành của bọn họ.
Trung tâm của mọi việc chính là Cao tổng quản.
Lòng trung thành từ khi còn nhỏ đối với Khưu Chu Lương của Cao tổng quản nay đã đổi qua Phiêu Nguyệt.
Ông ta có một lối suy nghĩ mà người bình thường tuyệt đối sẽ không bao giờ có thể hiểu được.
Phiêu Nguyệt đã giao việc điều hành Xích Tùng Trang cho Cao tổng quản.
Những người làm việc tại Xích Tùng Trang đều là những người do Cao tổng quản dẫn đến. Thậm chí ngay lúc này, một số người đang tản ra ở khắp Thành Đô để thu thập thông tin cho Phiêu Nguyệt.
Đó là cách sống của bọn họ, ngoài cách đó ra thì bọn họ không biết đến một cách nào khác nữa.
Phiêu Nguyệt không ngăn cản cũng không hỗ trợ bọn họ. Nhưng bọn họ vẫn làm việc hết mình vì chủ nhân mới xuất hiện của họ.
Cao tổng quản dẫn Phiêu Nguyệt đến căn phòng lớn nhất ở Xích Tùng Trang.
Đó là một căn phòng hoang vắng không lấy một món đồ nội thất hay đồ trang trí đơn giản.
Khi Phiêu Nguyệt vừa ngồi vào chiếc bàn giữa phòng, Cao tổng quản đã đưa cho hắn một mảnh giấy được ông ta chuẩn bị từ trước.
Trên tờ giấy đó có chứa toàn bộ thông tin mà những người ở Xích Tùng Trang thu thập được.
Thương đoàn ở Thành Đô đã kiếm được bao nhiêu, động hướng của tiêu cục là gì hay võ quán nào đã thu nhận được những đệ tử xuất sắc. Tất cả thông tin đều được ghi kín trên mặt giấy.
Những thông tin này đều do những người trong Xích Tùng Trang phải chạy đôn chạy đáo mới có được.
Mặc dù vẫn còn thiếu sót so với mạng lưới thông tin bao phủ cả thiên hạ như Hạ Ô Môn. Nhưng ít nhất thì những thông tin về Thành Đô và thành Tứ Xuyên mà Xích Tùng Trang thu thập được tuyệt đối không thua kém gì bọn họ.
Cao tổng quản lễ phép đứng nhìn Phiêu Nguyệt một hồi lâu.
Phiêu Nguyệt gật đầu.
“Làm tốt lắm. Thông tin này sẽ rất có ích.”
Bỗng dưng trên gương mặt của Cao tổng quản nở ra một nụ cười như thể ông ta đang rất vui.
Khưu Chu Lương đã nuôi ông ta như một con chó.
Một con chó săn chỉ cảm thấy vui khi được chủ nhân khen ngợi. Cao tổng quản đã chấp nhận Phiêu Nguyệt là chủ nhân mới của mình, vậy nên, lời khen của chủ nhân mới dường như đã khôi phục lại sức sống của ông ta.
[Thuộc hạ xin sẽ phụng dưỡng ngài thành tâm hết sức.]
Cao tổng quản vui vẻ viết chữ vào tờ giấy rồi đưa cho Phiêu Nguyệt xem.
Phiêu Nguyệt gật đầu.
Trong số những thành viên của Xích Tùng Trang, Cao tổng quản là người duy nhất có thể nhìn thấy toàn cảnh của bức tranh. Trong khi các thành viên khác chỉ nắm giữ được những thông tin đơn lẻ, còn ông ta là người duy nhất vẽ ra và nắm được tổng thể của bức tranh là gì.
Cao tổng quản xem đây là một đặc ân của mình, chính vì thế mà ông ta ngày càng làm việc nhiệt huyết hơn.
Ông ta đã bị Khưu Chu Lương tẩy não từ khi còn nhỏ nên lối tư duy của ông ta mới thay đổi như thế.
Cao tổng quản nhìn vào Phiêu Nguyệt với ánh mắt đầy chờ đợi. Ông ta đang mong đợi rằng Phiêu Nguyệt sẽ hạ lệnh cho ông ta làm việc gì đó.
“Có một kẻ tên Sở Văn Bình đã vào Thành Đô. Tìm hiểu xem mục đích của hắn vào đây để làm gì.”
Cao tổng quản cười rạng rỡ và gật đầu khi được Phiêu Nguyệt ra lệnh.
Không hiểu, trong nụ cười rạng rỡ ấy lại có chút gì đó bất an.
Cao tổng quản rời đi, giờ đây chỉ còn mỗi Phiêu Nguyệt một mình trong căn phòng lớn. Một căn phòng lớn nhưng chẳng có gì cả.
Không gian của căn phòng lớn đến mức có thể luyện võ này chính là cái hang thứ hai của Phiêu Nguyệt.
Phiêu Nguyệt dành phần lớn thời gian ở nơi đây để có thể tu luyện cũng như là trau dồi sát pháp.
Trên các bức tường và cây cột vẫn còn nguyên dấu vết luyện võ do Phiêu Nguyệt để lại.
Bằng cách tận dụng di sản mà Khưu Chu Lương để lại, Phiêu Nguyệt đã có thể xây dựng lãnh địa của riêng mình ở Thành Đô.
Hắn tuyệt nhiên không tham gia những hoạt động đối ngoại.
Hắn để Thu Hương của Thiên Hương Lâu cùng với Cao tổng quản đứng ra phía trước và che giấu hoàn toàn sự tồn tại của mình.
Vì vậy nên ngay cả Hồng Hữu Tân Đội chủ Giám Sát Đội của Hạ Ô Môn cũng nghĩ rằng Phiêu Nguyệt đã rời khỏi Thành Đô và đi đến nơi khác.
Hồng Hữu Tân đã huy động tất cả các môn đồ của Hạ Ô Môn ở Thành Đô để tra tìm tung tích của Phiêu Nguyệt nhưng vẫn không thể tìm thấy Phiêu Nguyệt đang nhốt chặt mình ở Xích Tùng Trang ngày ngày chỉ biết luyện võ.
Sự biến mất của khu ổ chuột chính là một đả kích lớn đối với Hạ Ô Môn.
Vì những bần dân chính là tình báo đặc trưng của Hạ Ô Môn.
Vụ hỏa hoạn xảy ra ở Thành Đô vào năm ngoái đã khiến cho bần dân bị đuổi ra ngoài. Vậy nên, mạng lưới thông tin trong Thành Đô dường như đã bị đục đi một lỗ hổng lớn.
Cao tổng quản cùng Thu Hương cũng góp một phần trong chuyện này.
Bọn họ đã tận dụng tất cả mọi thứ mà bản thân có để xóa bỏ triệt để dấu vết của Phiêu Nguyệt.
Vậy là Phiêu Nguyệt trở thành một người không tồn tại ở Thành Đô.
Một số người sẽ cảm thấy khó chịu khi phải trốn trong một nơi âm u như thế, nhưng Phiêu Nguyệt thì khác, được sống lẩn trốn như thế này khiến hắn cảm thấy rất thoải mái.
Hắn không ham danh lợi, cũng chẳng ham vinh hoa phú quý.
Hắn chỉ muốn sống một đời giống như hiện tại.
Bỗng dưng, Phiêu Nguyệt hướng mắt đến một cuốn sách được đặt trên bàn.
Đó chính là cuốn sách mà Cao tổng quản tìm thấy được.
Cuốn sách đó viết về nguyên lý của Dịch Dung Thuật.
Một trong những điểm tốt nhất về Cao tổng quản là những cuốn sách như thế này luôn sẵn có.
Mặc dù khó có thể tìm thấy những cuốn chứa đựng bí truyền của từng môn phái, nhưng những thứ có liên quan đến tạp thuật hoặc cầm kỳ thư họa thì hắn có thể tìm thấy một cách dễ dàng.
Trong suốt mùa đông quá, Cao tổng quản đã đi tìm rất nhiều cuốn sách và dâng lên cho Phiêu Nguyệt. Và Phiêu Nguyệt đã nghiền ngẫm tất cả những cuốn sách đó.
Nhờ vậy mà kiến thức của Phiêu Nguyệt đã tăng vọt.
Phiêu Nguyệt ngồi đọc cuốn sách về những nguyên lý của Dịch Dung Thuật một cách trầm lặng.
Sột soạt! Sột soạt!
Trong căn phòng tĩnh lặng chỉ phát ra tiếng Phiêu Nguyệt lật trang sách.
Mãi đến khi hừng đông ló dạng, Phiêu Nguyệt mới chịu gập cuốn sách lại.
Nguyên lý của Dịch Dung Thuật cũng tương tự với Đap Kiểm mà hắn học được ở tầng hầm núi Không Động. Chỉ khác biệt ở chỗ là việc tu luyện cần phải được chia nhỏ ra và có mức độ thâm sâu hơn.
Phiêu Nguyệt thi triển Dịch Dung Thuật để thử nghiệm.
Tách! Lách tách!
Các cơ trên mặt hắn di chuyển từng chút một và bắt đầu thay đổi hình dáng.
Cũng không có gì thay đổi lớn lắm. Chỉ là một chút thay đổi nhỏ nhưng cũng có thể khiến khí phách của cả gương mặt thay đổi rõ rệt.
Đuôi mắt của hắn hơi đi xuống, mũi của hắn bị bè đi. Gương mặt này khiến cho hắn trông thật thà hơn.
Phiêu Nguyệt giữ nguyên bộ dạng đó và đi ra khỏi Xích Tùng Trang.
Trời vừa rạng sáng nên trên đường đã có khá nhiều người qua lại. Nhưng không một ai trong số đó chú ý đến Phiêu Nguyệt cả.
Gương mặt vốn có của Phiêu Nguyệt quá đỗi mỹ miều nên luôn thu hút sự chú ý của người khác. Cũng chính vì thế mà hành động của hắn cũng bị hạn chế.
Lý do Phiêu Nguyệt đặc biệt tìm kiếm cuốn sách về Dịch Dung Thuật và luyện nó cũng là vì hắn muốn được tự do, không bị những người xung quanh dòm ngó.
Phiêu Nguyệt tự do tự tại đi trên con đường của Thành Đô.
Bỗng dưng, mắt của hắn sáng lên.
Bởi vì hắn đã nhìn thấy một gương mặt quen thuộc.
Đó là một nam nhân trung niên cùng với bộ râu ấn tượng. Trong tay ông ta là một chiếc quạt xếp được họa tranh rất đẹp.
‘Lưu Thần Phong.’
Người đó chính là Vô Ảnh Tu Sĩ Lưu Thần Phong.
Ông ta đã vào Thành Đô vào năm ngoái, nhưng không rời đi mà ở lại để thăm dò tung tích của Phiêu Nguyệt.
Tuy nhiên, kể từ mùa thu năm ngoái, Phiêu Nguyệt đã biến mất hoàn toàn khỏi Thành Đô nên Lưu Thần Phong cũng đã mất mục tiêu của mình.
Lưu Thần Phong đã làm mọi thứ trong khả năng của mình để có thể tìm được Phiêu Nguyệt. Tuy nhiên, thông tin còn hạn chế nên ông hoàn toàn không thể tìm thấy được Phiêu Nguyệt.
Cuối cùng, Lưu Thần Phong cũng từ bỏ việc tìm kiếm Phiêu Nguyệt. Vì ông ta cho rằng Phiêu Nguyệt đã rời khỏi Thành Đô rồi. Vậy nên, ông ta đã định rời khỏi Thành Đô, nhưng tuyết năm nay lại rơi rất nhiều.
Tất cả con đường dẫn ra bên ngoài đều đã bị tuyết chặn lại vậy nên ông ta đã phải trải qua mùa đông ở đây. Đó chính là lý do tại sao Lưu Thần Phong vẫn còn lưu lại Thành Đô này.
Có lẽ, vì đã phải chịu nhiều thương tâm nên trông Lưu Thần Phong lúc này rất tiều tụy. Thực ra, ông ta đã hoàn toàn mệt mỏi về cả tâm hồn lẫn thể xác.
Vì ông ta đã để điệt nữ của mình rời khỏi thành Tứ Xuyên và một mình ở lại đây nhưng ông ta chẳng mang lại kết quả gì cả.
Kết cục, trái tim của ông ta chỉ có nặng trĩu vì ông ta đã lãng phí cả mùa đông ở đây.
“Hầy.”
Lưu Thần Phong vô thức thở dài một hơi.
Phiêu Nguyệt đang ở ngay cạnh ông ta, nhưng ông ta lại chẳng thể nhận ra hắn.
Phiêu Nguyệt lặng lẽ đứng quan sát bộ dạng của Lưu Thần Phong.
Phiêu Nguyệt đã nhận được báo cáo về nhất cử nhất động của Lưu Thần Phong từ Cao tổng quản.
Vậy nên Phiêu Nguyệt biết tại sao ông ta lại tìm mình và cũng biết ông ta đang cảnh giác điều gì.
Đứng quan sát Lưu Thần Phong như thế này, Phiêu Nguyệt lại biết thêm được nhiều điều. Rằng tâm lý của con người phức tạp ra sao và một người có lòng nghĩa hiệp khi có mục tiêu thì sẽ nhẫn nại đến mức nào.
Lưu Thần Phong vô tình đã trở thành người dạy dỗ biết bao nhiêu điều tuyệt vời cho Phiêu Nguyệt từ khi nào mà không hay. Do quan sát ông ta mà Phiêu Nguyệt đã biết được cơ bản trạng thái tâm lý của những võ giả chính phái.
Có lẽ Lưu Thần Phong có chết đi sống lại cũng chẳng ngờ Phiêu Nguyệt đang quan sát mình. Và Phiêu Nguyệt cũng không có ý định đến trước mặt ông ta và tự khai ra mình.
Lộc cộc!
Bỗng có tiếng vó ngựa đanh thép ở đâu đó phát ra.
Một chiếc xe ngựa lớn đang chạy về hướng của Phiêu Nguyệt và Lưu Thần Phong.
Rồi xe ngựa dừng ở ngay trước mặt của Lưu Thần Phong.
“Hửm?”
Lưu Thần Phong đang nhìn chiếc xe ngựa một cách ngờ vực thì bỗng có ai đó từ trong xe ngựa nhảy ra.
“Thúc thúc!”
Nữ nhân kia hét lớn rồi xà vào lòng của Lưu Thần Phong. Nàng ấy chính là Lý Tiểu Hạ đã rời Thành Đô vào năm ngoái.
“Tiểu Hạ! Sao con lại…?”
Lưu Thần Phong mở to mắt ngạc nhiên. Lý Tiểu Hạ ngẩng đầu lên và nói.
“Thúc thúc mãi không chịu quay về nên con mới trở lại đây mà.”
“Hờ!”
“Thật may vì thúc thúc vẫn bình an vô sự.”
Đôi mắt của nàng ngấn lệ.
Sau khi bỏ lại Lưu Thần Phong một mình ở Thành Đô và quay về bổn gia, không có ngày nào là nàng có thể ngủ yên cả.
Nàng thực lòng rất muốn quay lại Thành Đô ngay lập tức, nhưng bão tuyết đã chặn hết đường nên nàng đành phải đợi đến mùa xuân.
Vậy nên nàng đã lập tức xuất phát khi nghe tin con đường đến Thành Đô đã được lưu thông.
“Đừng nói với ta là con đến đây một mình trên con đường đầy hiểm nguy đó đấy nhé?”
“Con đi cùng bằng hữu ạ.”
“Bằng hữu?”
Lưu Thần Phong nghi hoặc nhìn về phía xe ngựa.
Đúng lúc đó, một nữ nhân trong bộ trang phục kiều diễm bước xuống xe ngựa.
Nàng là một tuyệt sắc giai nhân khiến người ta mỗi khi nhìn vào nàng phải liên tưởng đến Băng Hoa vì bầu không khí lạnh lẽo bao quanh lấy nàng.
Nữ nhân ấy chắp tay chào Lưu Thần Phong.
“Vãn bối Viên Giai Linh kính chào Vô Ảnh Tu Sĩ Lưu Thần Phong đại hiệp.”
“Viên Giai Linh? Phải chăng tiểu thư là Huyễn Kiếm Tiên Tử?”
Trên mặt Lưu Thần Phong lộ rõ nét kinh ngạc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook