Sẵn sàng

Mỗi nam nhân trên đời đều có một Bông Hồng Đỏ rực rỡ và một Bạch Nguyệt Quang thanh khiết.

Thế nhưng bên cạnh hai hình bóng được tôn thờ đó, sẽ luôn tồn tại một kẻ luôn bị giẫm đạp dưới chân và bị hành hạ hàng vạn lần, một nữ nhân chuyên bị khinh miệt.

Vân Tiểu Thường vẻ mặt như sống không còn gì luyến tiếc, nàng nằm bò ra bàn, đôi mắt vô hồn nhìn bóng mình trong gương đồng.

Nàng chính là loại đó, một kẻ quyến rũ đến mức bị coi là tiện nhân yêu diễm.

Thực ra trước đây Vân Tiểu Thường vẫn luôn rất ngưỡng mộ nhưng mỹ nhân. Nàng cho rằng mỹ nhân thì luôn có đặc quyền, mỗi khi thấy những nữ tử quyến rũ hay thanh nhã, nàng đều không kìm được lòng mà xuýt xoa, nghĩ rằng dù chỉ làm một cái “bình hoa di động” thôi cũng là một chuyện tuyệt vời biết bao.

Nhưng đến khi thực sự xuyên không thành một đại mỹ nhân, nàng chỉ muốn chửi thề.

Người khác che mặt thì khí chất tựa như trích tiên, thanh nhã thoát tục, còn nàng che mặt thì lại thành nửa ẩn nửa hiện, như cố tình câu dẫn nam nhân!

Người khác mặc bạch y thì trông phiêu diêu như tiên, thoát khỏi bụi trần. Còn nàng mặc bạch y lại lộ rõ vòng một đầy đặn, eo thon, chân dài, nhìn vào chỉ khiến người ta muốn đè xuống đất mà yêu thương.

Cứ như thể một nữ nhân lăng loàn đang giả dạng thánh nữ để chơi trò kích thích vậy.

Đúng chuẩn phiên bản nữ phụ pháo hôi trong truyền thuyết. À không, cần đính chính lại một chút. Nàng hiện tại chính là một nữ phụ pháo hôi hàng thật giá thật.

Hợp Hoan Tông, cái môn phái mà vừa nghe tên đã khiến người ta liên tưởng đến những chuyện ám muội rồi, vốn luôn có những bí kíp trấn phái và bản lĩnh đặc thù. Họ am hiểu nhất là việc điều giáo đủ loại lô đỉnh để dâng tặng cho giới quyền quý.

Nam nhân mà, thứ bọn họ đem ra so bì chẳng qua cũng chỉ là quyền thế, tiền tài và nữ nhân. Chính vì vậy, địa vị của Hợp Hoan Tông trong Ma đạo có thể nói là vô cùng đặc biệt.

Nữ nhân bước ra từ Hợp Hoan Tông mỗi người một vẻ, nhưng giỏi nhất vẫn là kỹ năng hầu hạ nam nhân. Kẻ lăn lộn trong giới tu hành, nếu bên mình có được một lô đỉnh từ Hợp Hoan Tông thì thật sự là cực kỳ nở mày nở mặt. Nếu đổi sang thế kỷ 21, đó giống như sở hữu một chiếc siêu xe trị giá vài triệu đô, còn như Vân Tiểu Thường thì ít nhất cũng phải là phiên bản giới hạn, hàng đặt riêng giá chục triệu đô trở lên.

Nhưng vì Hợp Hoan Tông vốn dĩ là tà phái. Lô đỉnh không tự nhiên từ trên trời rơi xuống. Nếu có thể sống tử tế, chẳng ai cam lòng đi làm một món đồ chơi, bị người ta thải bổ rồi vứt bỏ như rác. Vì thế, bọn họ thường đi bắt trộm hoặc cướp đoạt những đứa trẻ mang về, sau đó huấn luyện, nhào nặn chúng thành những món hàng lô đỉnh cao cấp.

Cái loại môn phái như thế này... sớm muộn gì cũng bị nam chính tiêu diệt tận gốc cho xem.

Vân Tiểu Thường thở dài một tiếng, đầy vẻ phong tình vạn chủng khẽ vuốt lọn tóc. Nàng nhớ tới, cuốn tiểu thuyết này nàng đã đọc qua.

Vốn dĩ nàng muốn tìm một bộ truyện người lớn để đọc, nửa đêm ôm điện thoại trong chăn cười đầy gian tà, nhưng vạn lần không ngờ tới là... tác giả bộ này lại có bản lĩnh biến mọi tình tiết xôi thịt thành phiên bản nước lọc trong sáng, đã thế nàng còn xuyên không đúng vào đây cơ chứ.

Nam chính Lăng Uyên, là một đóa sen trắng thanh nhã thoát tục, đệ tử Hợp Hoan Tông, nhân vật chính của bộ “Hợp Hoan Thăng Tiên Lục” dài 5 triệu chữ mà... vẫn còn là trai tân!

Hắn vốn có xuất thân cực kỳ tôn quý, là đích tử của một gia tộc hàng đầu ở Thượng Tam Giới. Nhưng thuở nhỏ, vì đủ loại lý do mà lạc mất gia đình, bị coi như hạt giống lô đỉnh mà đưa vào Hợp Hoan Tông.

Đừng ai bảo lô đỉnh chỉ có mỗi nữ nhân? Đừng nói đến mấy mụ phù thủy già, ngay cả đám đông thích bẻ cong cũng đang xếp hàng chờ đợi.

Và rồi đứa nhỏ Lăng Uyên này cũng khá là xui xẻo.

Hắn đẹp trai, khí chất lại càng xuất trần. Tác giả không biết là để câu chương hay vì quá vã nhan sắc của nhân vật này, mà ngay chương đầu tiên đã dành tới 6000 chữ chỉ để miêu tả bàn tay vàng lớn nhất của Lăng Uyên. Một vẻ đẹp tuyệt thế kinh thiên động địa!

Nhờ cái gương mặt này mà ngay từ đầu, hắn đã có mối quan hệ khá tốt với nữ chính đầu tiên là Vân Thật Thật.

Nhưng đời luôn có chữ “nhưng”.

Hợp Hoan Tông là một môn phái Ma đạo, ngoài việc đi bắt cóc trẻ con, thì những kẻ chủ động muốn gia nhập cũng không ít. Suy cho cùng, nếu thật sự có thể leo lên giường của một vị tiền bối đại năng nào đó, chỉ cần họ bố thí cho chút lợi lộc từ kẽ tay thôi cũng đủ để đám đệ tử cấp thấp hưởng dùng không hết.

Vân Thật Thật họ Vân, là con gái của Tả hộ pháp Hợp Hoan Tông, Vân Ôm Cầm. Tất nhiên, thân phận phụ thân đỉnh cấp của cô ta thì tạm thời không bàn tới.

Nhưng lại có một nam phụ pháo hôi luôn thầm yêu Vân Thật Thật, đó chính là đệ đệ của Vân Tiểu Thường, Vân Mộ Ngải.

Vân Mộ Ngải là một “đứa trẻ ngoan” có chí tiến thủ. Nguyện vọng lớn nhất đời hắn là trở thành đệ tử cốt cán của Hợp Hoan Tông, sau đó ôm đùi một vị đại năng nào đó để “một người đắc đạo, gà chó cũng lên tiên”, rồi dắt theo Vân Tiểu Thường cùng tận hưởng vinh hoa phú quý.

Thế nhưng, ngay khi vừa nhìn thấy Lăng Uyên, Vân Mộ Ngải đã quyết định ra tay trước để diệt trừ hậu họa, nhằm tiêu diệt đối thủ mạnh từ trong trứng nước. Hắn đánh ngất Lăng Uyên rồi phóng một mồi lửa, ngụy trang thành một vụ tai nạn hỏa hoạn.

“Đùng” một cái, còn kèm theo cả hiệu ứng đặc biệt nữa chứ.

Nói nhảm chắc! Vân Tiểu Thường này tự tay làm ra tấm Vân Hỏa Phù, làm sao mà không kèm theo hiệu ứng đặc biệt cho được?

Má nó chứ, nghĩ lại mà tức. Sau đó Lăng Uyên bị hủy dung. Hắn bị thiêu cháy thui như gà quay, bên ngoài cháy khét bên trong chín mềm, thiếu chút nữa là có thể đem ra ăn luôn được rồi.

Lúc ấy, Vân Thật Thật đã lấy ra viên Bổ Tâm Đan mà mẫu thân cô ta cho để bảo mạng, cô ta đút cho Lăng Uyên ăn. Sau đó Vân Thật Thật cùng Lăng Uyên tiến vào...

À không, lúc đó Lăng Uyên đã thăng cấp, đổi bản đồ để đi đánh thiên hạ rồi. Vân Thật Thật thì trở thành chưởng môn Hợp Hoan Tông, cải tạo cái môn phái tội ác tày trời này thành một nơi chuyên nhận nuôi trẻ mồ côi đầy lòng thánh mẫu.

Cô ta biến thành một hòn đá vọng phu, lúc thì hóa thành chữ Lăng, lúc lại hóa thành chữ Uyên, si ngốc chờ đợi điều kỳ tích của đời mình quay lại chiếu sáng tương lai.

Còn về phần Vân Tiểu Thường và Vân Mộ Ngải. Loại pháo hôi như Vân Mộ Ngải thì không cần bàn tới, còn Vân Tiểu Thường... đã là một tiện nhân yêu diễm thì kết cục còn phải hỏi sao? Chết không đáng tiếc!

Vân Tiểu Thường thở dài, cầm lấy miếng điểm tâm trên bàn, đầy phong tình vạn chủng nhét vào miệng, sau đó còn đưa đầu lưỡi nhỏ phấn hồng ra liếm đi vụn bánh vương nơi khóe môi. Chẳng nói gì khác, điểm tâm ở thế giới này làm thực sự rất ngon.

Nha đầu Mị Nhi đứng bên cạnh thấy cảnh đó, trong lòng thầm tán thưởng, tiểu thư đúng là phong tình vạn chủng, không hổ danh là ánh sáng của Hợp Hoan Tông trong truyền thuyết. Loại khí chất này, dù nàng ta có cẩn thận bắt chước hay nghiên cứu thế nào đi nữa, cũng không bằng được một phần vạn của tiểu thư.

Chẳng trách Tông chủ vẫn luôn luyến tiếc, không nỡ đem Vân Tiểu Thường tặng cho kẻ khác, mà cứ cẩn thận dè dặt cất giấu nàng đi. Món bảo vật càng giá trị liên thành thì càng phải đổi lấy thứ gì đó tương xứng, nếu không, đó chính là giày xéo báu vật.

Vân Tiểu Thường liếm ngón tay mình, rồi bỗng ngẩn ra như gỗ đá. Cái tình trạng mà cơ thể này, thật sự là...

Nàng kéo lại chiếc váy lụa đỏ mỏng như cánh ve trên người, đúng lúc thấy một phụ nhân vận cung trang mỹ lệ bước vào.

Đó chính là Tông chủ Hợp Hoan Tông, Tiêu Lan Nghiên.

“Sư phụ phụ.” Vân Tiểu Thường sà tới, ngọt ngào gọi một tiếng.

Tiêu Lan Nghiên nhìn tiểu đồ đệ của mình, hài lòng gật đầu: “Tiểu Thường, công lực của con lại tinh tiến rồi. Ngày mai là lễ tuyển chọn đệ tử, con có muốn đi không?”

Tiêu Lan Nghiên là một nữ nhân đầy tâm cơ và thủ đoạn, bà ta vô cùng xinh đẹp nhưng cũng cực kỳ tàn nhẫn, bối cảnh lại rất thâm sâu. Nghe đồn có mấy vị đại năng bên Chính đạo đều có quan hệ mập mờ không rõ ràng với bà ta.

Vốn dĩ những việc như tuyển chọn đệ tử thì Vân Tiểu Thường không bao giờ tham gia, nhưng nghĩ đến lần này có cả Vân Mộ Ngải, đệ đệ của nàng, Tiêu Lan Nghiên vẫn muốn chiều theo ý đồ đệ một chút.

Vân Tiểu Thường là yêu diễm, đệ đệ của nàng tự nhiên cũng đi theo hệ yêu diễm. Thế nhưng, một Vân Mộ Ngải hệ yêu diễm so với một Lăng Uyên hệ thanh nhã thoát tục, thì dù thế nào vẫn cứ thiếu đi vài phần khí khái.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...