Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 1: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 1

Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Vương phủ Bắc Lương rồng cuộn hổ ngồi nơi núi Thanh Lương, ngàn cửa vạn nhà, tráng lệ tột bậc.

Bắc Lương vương Từ Kiêu, vị vương khác họ duy nhất còn lại của triều đại, một võ thần mà công tội vẫn là điều tranh cãi giữa triều đình lẫn giang hồ, có thể nói đã nắm trong tay tất cả ngoại trừ ngai vàng Hoàng đế. Tại ba châu Tây Bắc, lão chính là chúa tể không thể tranh cãi, một tay che trời, hô phong hoán vũ.

Chẳng trách các vị đại nhân trong triều có chính kiến bất đồng với vị vương khác họ này đều lén mắng một tiếng “Từ Man Tử” để tỏ vẻ văn nhã, còn vài kẻ lòng dạ khó lường lại càng hiểm độc hơn khi gán cho lão cái danh “Nhị Hoàng đế”.

Hôm nay vương phủ vô cùng náo nhiệt, Bắc Lương vương quyền cao chức trọng đã đích thân mở trung môn, bày nghi trượng huy hoàng đón tiếp một lão giả tiên phong đạo cốt. Hạ nhân trong phủ chỉ nghe đồn đó là thần tiên đến từ thánh địa Long Hổ Sơn của Đạo giáo, đã để mắt tới vị tiểu vương gia khờ khạo, muốn thu nhận làm đệ tử bế quan. Đây quả là phúc duyên trời cho, người trong vương phủ đều bảo nhau là người ngốc có thánh nhân đãi.

Kể cũng phải, tiểu vương gia từ khi sinh ra chưa từng khóc, đọc sách thì một chữ không thông, sáu tuổi mới biết nói. Tên lại vô cùng uy vũ khí phách, Từ Long Tượng, tương truyền do lão thần tiên trên Long Hổ Sơn năm đó đặt cho, nói rằng mười hai năm sau sẽ quay lại thu đồ đệ, nay chẳng phải đã đúng hẹn mà đến rồi sao.

Trong một sân viện của vương phủ, vị lão tổ tông bối phận sư tổ của đạo môn Long Hổ Sơn đang vê chòm râu bạc trắng, mày nhíu chặt, lưng đeo một thanh tiểu kiếm gỗ đào kiểu Chung Quỳ hiếm gặp. Dáng vẻ này của lão quả thật xứng với hai chữ "xuất trần", bất cứ ai nhìn thấy cũng tận đáy lòng phải khen một tiếng "thế ngoại cao nhân".

Nhưng lần thu đồ đệ này hiển nhiên gặp trắc trở không nhỏ. Không phải vương phủ có ý kiến, mà do vị đồ đệ tương lai kia đang nổi tính bướng bỉnh, ngồi xổm dưới gốc lê, chĩa mông về phía sư phụ – người có địa vị trong thiên hạ đạo thống đủ sức xếp vào ba hạng đầu. Còn về võ công, khụ khụ, chắc cũng phải nằm trong ba mươi người đứng đầu chứ nhỉ.

Đường đường là Đại Trụ Quốc Bắc Lương vương, vậy mà lúc này Từ Kiêu cũng phải ngồi xổm ở đó ngọt nhạt khuyên giải, lời lẽ dụ dỗ lại phảng phất chút mùi lừa gạt:

"Con trai, đến Long Hổ Sơn học cho thành một thân bản lĩnh, sau này ai còn dám nói con ngốc, con cứ đánh cho ta. Văn quan võ tướng dưới Tam phẩm, đánh chết không phải sợ, đã có cha chống lưng cho con."

"Con à, con sức lực lớn như vậy, không học võ để chiếm một suất trong mười cao thủ mạnh nhất thiên hạ thì quá đáng tiếc. Học thành tài trở về, cha sẽ cho con làm Thượng Kỵ Đô Úy, cưỡi ngựa Ngũ Hoa, mình khoác trọng giáp, oai phong biết bao."

Tiểu vương gia hoàn toàn không để ý, chỉ chăm chăm nhìn xuống đất, ngắm đến say sưa.

"Hoàng Man Nhi, chẳng phải con thích ăn kẹo hồ lô sao? Trên Long Hổ Sơn kia đầy sơn tra dại, con cứ tha hồ hái, tha hồ gặm. Triệu thiên sư, phải không nào?"

Lão thần tiên gắng gượng nặn ra một nụ cười, rối rít gật đầu xác nhận. Thu nhận đồ đệ đến mức này cũng thật mất mặt, chuyện này truyền ra ngoài e rằng sẽ khiến người trong thiên hạ cười đến rụng răng.

Nhưng dẫu cho vị Đại Trụ Quốc đường đường giữ chức quan siêu Nhất phẩm, lời nói nặng tựa cửu đỉnh ở mười hai quận có nói khô cả họng, thiếu niên vẫn chẳng có phản ứng gì. Có lẽ vì mất kiên nhẫn, chê cha nói nhiều ồn ào, hắn bèn chổng mông lên, thả "bộp" một tiếng rắm thật kêu, còn không quên quay đầu lại nhe răng cười với cha mình.

Bắc Lương vương tức đến nỗi giơ tay lên định đánh, nhưng cánh tay ngập ngừng hồi lâu rồi lại buông. Một là không nỡ, hai là đánh cũng vô ích.

Đứa con trai này quả thật không phụ cái tên Từ Long Tượng, lấy từ câu “Trong nước rồng mạnh nhất, trên cạn voi khỏe nhất, uy mãnh tựa kim cương, ấy gọi là long tượng”. Đừng nhìn đứa con trai có biệt hiệu Hoàng Man Nhi này khờ khạo ngốc nghếch, đến nay một chữ bẻ đôi không biết, nước da vàng vọt bệnh hoạn, thân hình còn gầy yếu hơn bạn đồng lứa, nhưng sức lực lại kinh người bậc nhất.

Từ Kiêu mười tuổi tòng quân giết người, từ Cẩm Châu ở Đông Bắc chém giết Hung Nô, đến phía Nam diệt sáu nước lớn nhỏ, tàn sát hơn bảy mươi thành, rồi lại đến Tây Nam trấn áp mười sáu bộ tộc Man Di, hạng mãnh tướng dũng lực nào mà chưa từng gặp, nhưng kẻ trời sinh gân đồng xương sắt, sức dời non lấp biển như đứa con út này thì quả thật chưa từng thấy.

Giáng Sinh An Lành Và Mừng Năm Mới!!! Tặng Ngay 20% Giá Trị Nạp Từ Ngày 24/12 Đến Hết Ngày 2/1!! Mại Zô Anh Chị Em Ơi!!!

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...