Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 104: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 104

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Ý thức Từ Phượng Niên dần trở nên mơ hồ, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt viên đá cuội, định dùng kiếm quyết Lục Thủy Đình khắc thành một quân cờ. Trong cơn mê man, y chợt nhớ đến câu nói của nhị tỷ Từ Vị Hùng: "Trời đất là lò lửa lớn, ai mà không bị thiêu đốt trong đó", chợt nhớ lại năm xưa ham chơi suýt chết đuối trong hồ, rồi nhớ lại lần đầu tiên cầm đao giết người máu thịt be bét...

Sắp chết rồi sao?

Từ Phượng Niên hôn mê bất tỉnh, những viên đá cuội trong tay lả tả rơi xuống đất.

Vương Tiểu Bình đã ghé qua Hoàng Đình phong một chuyến, nhưng không giết người.

Ba người phái Long Hổ sơn thức thời xuống núi. Nhát kiếm kia của Kiếm Si quả thực quá kinh khủng. Không phải họ không đủ sức đánh một trận, chỉ là trên núi Võ Đang, Vương Tiểu Bình đã chiếm hết thiên thời địa lợi nhân hòa, phần thắng quá nhỏ nhoi.

Vương Tiểu Bình đến bên Tẩy Tượng trì, nhắm mắt ngồi khô tọa. Thanh kiếm gỗ đào Thần Đồ đặt trên gối không ngừng rung động, phát ra tiếng ong ong.

Thế tử điện hạ được luồng kim khí đan xen nâng lên tựa một tòa sen, lơ lửng trên mặt nước, mặc cho thác nước xối thẳng xuống đỉnh đầu.

Vương Tiểu Bình không nhìn.

Với tính khí của hắn, hận không thể một kiếm chém đứt dòng thác kia. Phải biết rằng ngọn thác này có thể xem là tu vi cả đời của chưởng giáo sư huynh.

Một ngày một đêm trôi qua.

Mưa giông đã tạnh, khí tượng trên núi trở lại vẻ trong lành.

Thế tử điện hạ toàn thân ửng đỏ được Hồng Tẩy Tượng cõng về nhà tranh, giữa mi tâm xuất hiện một ấn ký hình quả táo tàu dựng thẳng.

Vương Tiểu Bình đeo kiếm xuống núi.

Hồng Tẩy Tượng và Vương Trọng Lâu đi tới gần bia Quy Đà. Khí sắc lão đạo sĩ chưởng giáo trông vẫn như thường, nhưng Hồng Tẩy Tượng biết rất rõ đại sư huynh đã đến thời khắc hồi quang phản chiếu, thọ nguyên nhiều nhất cũng chỉ còn hai ba năm.

Vị sư thúc tổ trẻ tuổi cay đắng hỏi: "Nhất định phải như vậy thì Võ Đang mới có thể hưng thịnh sao?"

Lão chưởng giáo thản nhiên cười ôn hòa: "Không hẳn. Chỉ là ta có tu Đại Hoàng Đình hay không, có Đại Hoàng Đình hay không thì có ích gì cho Võ Đang? Không thể cứ chiếm chỗ mà không làm gì. Để ta làm chưởng giáo, thực sự là tài hèn sức mọn mà gánh vác việc lớn. Ngươi tính tình thanh đạm thuận theo tự nhiên, ta làm vậy cũng là để tạo cho ngươi chút áp lực, chung quy vẫn là chuyện tốt. Ngươi xem, ngay cả Tiểu Vương sư huynh của ngươi cũng đã xuống núi. Nếu không có gì bất ngờ, với thiên tư của hắn cộng thêm chuyến du ngoạn này, tương lai có thể áp đảo Ngô gia Kiếm Trủng một bậc. Đến lúc đó trên núi có ngươi, dưới núi có hắn, khoan nói đến câu 'Huyền Võ đương hưng năm trăm năm' của sư phụ chúng ta, thì ít ra cũng có thể kiếm thêm chút tiền hương khói. Đạo bào trên người ngươi mặc bảy tám năm rồi không nỡ thay, đến lúc đó có thể đổi một bộ mới rồi."

Hồng Tẩy Tượng ngồi xổm xuống đất thở dài não nề, bất đắc dĩ nói: "Lời này sư huynh cũng chỉ dám nói với đệ thôi. Nếu để các sư huynh khác nghe thấy, chẳng phải sẽ bị huynh chọc cho tức chết sao."

Lão đạo sĩ cười lớn, không hề có vẻ suy sụp uể oải.

Hồng Tẩy Tượng im lặng, chống cằm ngẩn người nhìn về phía núi xa.

Vương Trọng Lâu nhẹ giọng nói: "Lệ khí của Từ Phượng Niên tuy nặng nhưng bản chất không quá xấu. Ngươi qua lại với hắn, ta không nói nhiều, chỉ sợ sau này giang hồ và triều đình sẽ không được yên ổn."

Hồng Tẩy Tượng khẽ đáp: "Đệ chẳng quản được."

Vương Trọng Lâu dứt khoát ngồi xuống bên cạnh tiểu sư đệ, áy náy nói: "Ta buông tay thế này, ngươi tạm thời lại càng không xuống núi được. Có oán đại sư huynh không?"

Hồng Tẩy Tượng cười nói: "Đương nhiên là oán. Nhưng nếu không bắt đệ làm chưởng giáo thì đệ sẽ không oán!"

Vương Trọng Lâu hừ mũi: "Đừng hòng. Oán thì cứ oán, đến lúc đó ta cũng chẳng nghe thấy, chẳng nhìn thấy, ngươi cứ việc oán."

Hồng Tẩy Tượng lắc đầu: "Đại sư huynh, có thể giữ chút phong phạm chưởng giáo được không?"

Lão đạo sĩ chẳng cho là phải. Lão đâu phải mấy kẻ già nua ở Long Hổ sơn, dưới tiên nhân đều là người, bối phận thân phận đều là thứ hư ảo. Nếu không thể lập đức lập ngôn, tất cả đều là vật ngoài thân không mang vào quan tài được. Hà cớ gì phải vênh váo nghiêm mặt nhìn người suốt mấy chục năm, không mệt sao?

Vương Trọng Lâu đột nhiên hạ giọng: "Tiểu sư đệ, chúng ta tỷ thí một phen nhé? Đã nhiều năm không so cao thấp, à không, là so xa gần."

Hồng Tẩy Tượng như gặp phải đại địch, căng thẳng đáp: "Không hay lắm đâu?"

Lão chưởng giáo dùng phép khích tướng: "Không dám sao?"

Hồng Tẩy Tượng trẻ tuổi khí thịnh đáp: "So thì so!"

Chỉ thấy hai vị đạo sĩ có bối phận cao nhất Võ Đang đứng bên vách đá vạn trượng sắc như dao gọt của Tiểu Liên Hoa phong, cùng làm một chuyện kinh thế hãi tục.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...