Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 106: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 106
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Y đi đến rừng trúc tím, chặt hai cây La Hán tử trúc vác về am tranh. Sau khi chẻ tre, y mất trọn một ngày đan xong hai hộp cờ. Chút bản lĩnh cỏn con này có được cũng nhờ ba năm du ngoạn gian khổ, tự tay đan giày cỏ mà tôi luyện thành.
Nhặt đủ ba trăm sáu mươi mốt quân cờ bỏ vào hộp, Từ Phượng Niên liếc nhìn am tranh chất đầy bí kíp chưa dọn, đoạn đeo đao bên hông, hai tay bưng hộp cờ bước ra, ngoái nhìn vườn rau đìu hiu thêm vài lần.
Hai đại nha hoàn Hồng Thự và Thanh Điểu đều lẳng lặng đứng đợi một bên. Phía Võ Đang chỉ có mỗi Hồng Tẩy Tượng đến tiễn, ngẫm ra cũng chẳng khác mấy cảnh tượng nghênh đón đìu hiu chỉ có hai người lúc đầu.
Quả nhiên, Hồng Tẩy Tượng tiễn y đến tận dưới cổng chào đề bốn chữ "Huyền Vũ Đương Hưng".
Từ Phượng Niên đã trông thấy hai trăm thiết kỵ Bắc Lương khoác giáp chờ lệnh. Y quay đầu nhìn lại đỉnh Liên Hoa, bâng quơ hỏi: "Có câu nói thế nào nhỉ?"
Hồng Thự tâm ý tương thông, cười duyên đáp: "Trong núi một giáp tử, thế gian đã nghìn năm."
Từ Phượng Niên cười hỏi: "Gã Bạch Hồ Nhi trong Thính Triều đình kia đã lên được lầu ba chưa?"
Hồng Thự lắc đầu, dịu dàng thưa: "Vẫn chưa ạ. Trong Ngô Đồng Uyển đều đang cá cược chuyện này, nô tỳ cược còn một năm rưỡi nữa, đặt sáu lạng bạc. Lục Nghĩ và các nàng đều cho rằng sẽ muộn hơn."
Từ Phượng Niên ngồi vào xe ngựa, bảo: "Vậy ta cược mười lạng bạc, cược gã Bạch Hồ Nhi trong vòng một năm sẽ lên được lầu ba."
Hồng Thự xoa bóp vai cho Thế tử điện hạ. Từ Phượng Niên tựa vào ngực nàng, mở hộp cờ, hai ngón tay mân mê quân cờ, nhắm mắt khẽ bảo: "Mạnh tay thêm chút nữa."
Hồng Thự, người mang hương thơm cơ thể nhạt dần khi đông về, khẽ "dạ" một tiếng, ánh mắt lại liếc về phía Thanh Điểu, kẻ không hợp với mình nhất trong Ngô Đồng Uyển.
Thanh Điểu im lặng không nói, chỉ có ánh mắt nhìn vào mi tâm Thế tử điện hạ là sáng ngời có thần.
Tâm tư hai nàng tỳ nữ thân cận đều chẳng nói thành lời.
Hai trăm thiết kỵ tiến vào Lương Châu, dân chúng trên đường chính tự giác dạt ra hai bên.
Giữa đường, Từ Phượng Niên cho dừng xe ngựa, sai Hồng Thự đến tiệm thịt bò sốt tương mà y cực kỳ ưa thích mua một ít về ăn cho đỡ thèm.
Thịt chín ở đây thấm vị nhất, thịt bò là loại thượng hạng của Bắc Lương, nước sốt bí truyền lại càng không đâu sánh bằng, các nguyên liệu như tương vàng, quế bì, gừng già, hoa hồi đều được gia giảm vừa vặn. Chẳng nói đâu xa, chỉ riêng chai xì dầu trên bàn thôi cũng khiến không ít thực khách muốn tiện tay cuỗm đi sau khi ăn xong, hiềm nỗi chưa ai thành công.
Trước kia, sau mỗi lần làm xằng làm bậy cùng đám bạn xấu Lý Hãn Lâm và Nghiêm Trì Tập, Từ Phượng Niên đều phải đến đây đánh chén một bữa. Lý Hãn Lâm còn bá đạo hung tàn hơn, suýt nữa dỡ cả tiệm ăn trăm năm tuổi này mang về nhà. Nếu không phải Từ Phượng Niên nói đỡ cho lão chưởng quỹ đang nước mắt nước mũi tèm lem thì dân chúng trong thành đã chẳng được thưởng thức món ăn chính tông này nữa, dĩ nhiên mục đích chủ yếu vẫn là để chiều chuộng cái miệng kén ăn của bản thân y.
Điều thú vị nhất không phải món thịt bò sốt tương, mà là trong tiệm có một cô bé trông rất thanh tú, nghe đâu là con gái bà con xa lắc xa lơ của chủ tiệm, tóm lại mối quan hệ có thể kéo dài đến mười vạn tám nghìn dặm.
Kỳ lạ là năm sáu năm trước, lần đầu tiên cô bé này vào thành, tay cầm sợi dây thừng dắt theo con mèo lớn hai màu đen trắng trông rất ngây ngô, giống gấu không phải gấu, giống mèo chẳng phải mèo. Sau này, các sĩ tử có học vấn ở Lương Châu phải trích dẫn kinh điển một hồi mới tra ra đó là "mô thú", loài vật chỉ có ở Tây Thục, tên thân mật là gấu trúc.
Sách cổ ghi rằng loài mô thú này thích ăn đồng sắt, nhưng mấy năm nay cũng chẳng nghe nhà hàng xóm nào bị nó ăn trộm đồ sắt cả, ngược lại thường chỉ thấy cô bé cầm cành trúc lá trúc trên tay.
Từ khi Từ Phượng Niên du ngoạn trở về thì không còn thấy cô bé và con mèo lớn kia nữa. Trước khi đi, mỗi lần đến tiệm ăn thịt bò, y đều thích trêu chọc cô bé. Lý Hãn Lâm mấy lần định trộm xì dầu đều bị cô bé dùng cành trúc đánh mạnh vào tay, nếu không phải Thế tử điện hạ ngăn cản, cô bé đã bị ném vào lồng thú cùng với con vật cưng của mình rồi.
Lúc chờ lấy thịt bò, Từ Phượng Niên thấy xa xa có một lão ăn mày đang dựa vào chân tường run lẩy bẩy, sắc mặt tái xanh, đói rét cùng cực, xem chừng sắp chết đến nơi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook