Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 11: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 11
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Viên Tả Tông cúi người: "Tuân lệnh."
Chử béo cũng đứng dậy khom lưng, ánh mắt hung bạo lộ rõ vẻ hưng phấn: "Lộc Cầu Nhi tuân mệnh."
Khương Nê thầm thấy bi ai. Lại sắp có vô số lương dân vì một lý do hoang đường mà gặp nạn ư? Sẽ có bao nhiêu kẻ đáng thương phải chịu cảnh vợ con ly tán, đến cuối cùng vẫn chẳng hiểu nguyên nhân tai bay vạ gió này là gì?
Nhưng lúc này, Từ Phượng Niên thu lại tờ giấy cũ, rút ra một tờ khác. Danh sách lần này chỉ bằng khoảng một phần mười lúc trước. Y cười nói: "Cha già, con sao có thể thực sự để người đối đầu với hơn mười hào tộc và nửa cái giang hồ chứ? Này, xem tờ này đi. Đám người xui xẻo này là đủ rồi. Quan đều là tham quan, dân đều là loạn dân. Giết bọn chúng danh chính ngôn thuận, thay trời hành đạo, chắc chắn có thể tích đức còn hơn xây bảy trăm tầng phù đồ."
Từ Kiêu thở phào một hơi, thấy con trai lại sắp nổi giận liền vội nghiêm mặt, ra vẻ trịnh trọng nhận tờ giấy thứ hai, gật đầu: "Nếu đã vậy thì không cần huy động quân lính rầm rộ nữa. Trong vòng một năm, cha bảo đảm sẽ khiến con mắt không thấy tâm không phiền. Con quả nhiên hiếu thuận, đã biết giúp cha giải ưu tích đức rồi."
Từ Phượng Niên ném nửa múi quýt do chính tay Từ Kiêu bóc vào miệng, nói ú ớ: "Tất nhiên rồi."
Từ Kiêu liếc xéo nghĩa tử Chử Lộc Sơn, gã béo lập tức nhận tờ giấy rồi lui xuống. Gã tuy mang trên mình hơn hai trăm cân thịt mỡ nhưng bước đi lại nhẹ nhàng, không một tiếng động tựa như lướt trên cỏ.
Thấy sắc mặt con trai dần hồng hào, Từ Kiêu lòng đầy an ủi, nhẹ giọng dỗ dành: "Con trai, cha nói con không phải con ruột, ý là con trông không giống cha mà giống mẹ con."
Từ Phượng Niên nghe vậy chỉ ừ một tiếng.
Đại Trụ Quốc mười mấy năm nay vẫn luôn ẩn mình dưỡng sức ở đất Lương, biết chủ đề này chẳng mấy vui vẻ bèn lảng sang chuyện khác: "Hoàng Man Nhi không muốn đi Long Hổ sơn. Con giúp ta khuyên nó một chút, nó chỉ nghe lời con thôi."
Từ Phượng Niên gật đầu: "Biết rồi. Người cứ lo việc của người, đừng cản trở con câu cá."
Từ Kiêu cười hề hề: "Ở lại thêm lát nữa đi, đã ba năm rồi chưa nói chuyện với con."
Từ Phượng Niên trừng mắt: "Sớm biết như vậy còn đuổi ta ra khỏi nhà làm gì?! Cút!"
Một tiếng "cút" khí thế như rồng.
Bắc Lương vương đáng thương lập tức co cẳng bỏ chạy, không dám ở lại thêm.
Chẳng biết tại sao mỗi lần đối mặt với Đại Trụ Quốc - người mà trong mắt Từ Phượng Niên chẳng khác gì gã phú ông dạy con không nghiêm - toàn thân Khương Nê lại lạnh toát. Đối với người đàn ông còn đáng hận hơn cả Từ Phượng Niên này, nàng tuyệt không dám để lộ chút sát ý nào.
Ban đầu nàng tưởng mình nhát gan, nhưng càng lớn gan càng to thì lại càng không dám hỗn xược. Cảm giác như kẻ năm xưa toàn thân mặc giáp đen, dẫn đầu thúc ngựa xông vào vương cung bảo điện ấy chính là người đáng sợ nhất thiên hạ.
Về sau nàng mới biết, Tiên đế bản triều từng đích thân hứa hẹn sẽ đối đãi tử tế với vương thất Tây Sở, thậm chí còn định phong phụ hoàng nàng làm vương. Thế nhưng Từ Kiêu vẫn ngay trước mặt Khương Nê lúc ấy đang nép trong lòng phụ hoàng, vung kiếm đâm chết hoàng đế Tây Sở - người cha hiền lành chỉ thích thơ từ không chuộng binh đao của nàng. Sau đó, lão ném một dải lụa trắng cho mẫu hậu nàng.
Thái Bình công chúa Khương Nê, tên thật là Khương Tự, mãi vẫn không thể hiểu nổi tên đồ tể Từ Kiêu. Kẻ ấy đã nói với mẫu hậu nàng - người vốn còn tâm tư cầu sống - một câu lạnh lùng: "Không muốn trở thành đồ chơi dưới háng thì tự vẫn đi."
Nhưng nhân quả tuần hoàn, báo ứng nhãn tiền. Gã đàn ông lòng dạ độc ác này lại sinh ra hai đứa con trai bất tài: một kẻ ngốc, một tên hoàn khố không chí lớn.
Tên ngốc kia trời sinh thần lực, nhưng dù vậy cũng chẳng thể làm trụ cột cho ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương. Vậy thì Khương Nê phải giết thế tử Từ Phượng Niên, kẻ sau này sẽ kế thừa vương vị. Như thế, Từ Kiêu dù lúc sinh thời quyền thế ngút trời, dưới một người trên vạn người ra sao, cũng khó tránh khỏi kết cục cơ đồ sụp đổ, bầy tôi tan tác. Vì lẽ đó, Khương Nê bằng lòng chờ đợi, bằng lòng sống tạm bợ.
Từ Phượng Niên vung tay xua đôi thanh bạch loan, ném đi mảnh gấm Thục đã bị móng vuốt cào rách. Y mỉm cười với Bắc Lương Võ Thần Viên Tả Tông vẫn luôn cung kính đứng bên: "Viên tam ca, huynh đi nghỉ ngơi đi.”
Viên Tả Tông chưa từng nghe cách xưng hô thân mật này liền sững sờ. Hắn do dự một chút rồi cúi người rời đi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook