Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 110: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 110
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tiểu cô nương vừa gặm thịt bò kho, vừa hào sảng nói: "Ta cũng có xinh đẹp gì đâu, Từ Phượng Niên chắc chắn không ưa nổi ta."
Tiểu hòa thượng sốt ruột nói: "Ai bảo thế?!"
Tiểu cô nương không để ý đến nỗi lo lắng của chàng trai thanh mai trúc mã, cười hì hì đáp: "Mẹ bảo ta sau này tìm bạn khuê trung thì không được tìm người quá xinh đẹp, sẽ bị cướp mất nam nhân. Tìm tướng công cũng không được tìm người quá anh tuấn, dễ trêu hoa ghẹo bướm. Ta coi như nửa người xuất gia, sát sinh quá nhiều không tốt."
Tiểu hòa thượng đành phải lôi chỗ dựa ra, hỏi: "Đông Tây, ngươi quên sư phụ sư nương đã nói thế nào về nam nữ dưới núi rồi à?"
Tiểu cô nương nghiêm túc nói: "Đương nhiên là nhớ chứ. Cha ta bảo nam nhân bên ngoài đều là ác hán tay không xé xác hổ báo, giết người cướp của. Mẹ ta nói nữ tử bên ngoài đều là độc phụ khẩu phật tâm xà, lòng dạ rắn rết. Nam Bắc ngốc, ngươi ngốc thật à, cha mẹ ta nói vậy là để dọa ta thôi."
Tiểu hòa thượng vừa ngốc vừa khờ im lặng không đáp.
Tiểu cô nương nghiêng đầu hỏi: "Ngươi ghét Từ Phượng Niên à?"
Tiểu hòa thượng lắc đầu: "Đông Tây thích thì ta thích."
Tiểu cô nương "ừm ừm" hai tiếng, cảm thấy lời này êm tai nên không thèm so đo cái tên "Đông Tây" khó nghe nữa.
Từ Phượng Niên cầm son phấn đi tới, thấy dáng vẻ lém lỉnh của tiểu cô nương đang dùng tay áo lau mặt, bèn nhét đồ vào tay nàng, cười nói: "Tặng ngươi đó."
Tiểu hòa thượng nhìn vẻ mặt vui mừng khôn xiết của tiểu cô nương, hắn không giận, chỉ thở dài một tiếng ra vẻ ông cụ non.
Tiểu cô nương do dự một lát rồi hỏi: "Từ Phượng Niên, người kia có trong vương phủ không?"
Từ Phượng Niên cười đáp: "Phải hai ngày nữa mới từ biên cảnh phía Bắc trở về."
Nàng nhảy cẫng lên: "Vậy đến nhà ngươi xem thử nhé?"
Từ Phượng Niên dở khóc dở cười.
Chuyện tiếp theo càng khiến Từ Phượng Niên được chứng kiến tinh thần vững vàng của vị nữ hiệp này. Đến cổng Bắc Lương Vương phủ, nàng liếc nhìn hai con sư tử đá trấn trạch, nói một cách nghiêm túc: "Tiếc là cổng nhà ta không có."
Vào cổng lớn vương phủ, nhìn thấy kiến trúc hùng vĩ trải dài đến tận đỉnh núi Thanh Lương, nàng lẩm bẩm: "Lớn thật đó, cũng bằng một nửa nhà ta rồi."
Thấy hồ nước sinh động và Thính Triều đình, nàng cười hì hì: "Thích cái ao này quá, ao nhà ta không có khí thế này. Nam Bắc ngốc, ngươi phải chăm chỉ học bản lĩnh của cha ta, sớm học được thần thông dời non lấp biển, chuyển cái ao này về."
Từ Phượng Niên hào phóng cười nói: "Cứ chuyển đi."
Tiểu hòa thượng khẽ nói: "Đông Tây, chùa chúng ta là nhà của ngươi, nhưng không phải tài sản của ngươi."
Tiểu cô nương trừng mắt: "Có khác biệt à?"
Tiểu hòa thượng rõ ràng không phải là kẻ có thể giữ vững chính kiến trước mặt nàng, lí nhí đáp: "Có lẽ?"
Tiểu cô nương hỏi dồn: "Vậy ta hỏi ngươi, bạch mã có phải là ngựa không?"
Tiểu hòa thượng, kẻ tự cho rằng mình ở trong chùa là lên nhầm thuyền giặc, bị ép theo sư phụ học Phật pháp, lại càng không chắc chắn, lặp lại: "Có lẽ?"
Từ Phượng Niên sắp xếp cho hai đứa trẻ ở một viện lạc gần Ngô Đồng Uyển, đủ thấy y coi trọng tiểu cô nương đến mức nào. Suốt quãng đường, Từ Phượng Niên không dám nhìn nàng nhiều, sợ dọa phải vị tiểu nữ hiệp luôn thích lẩm bẩm lảm nhảm này. Không ngắm tiểu cô nương thì đành phải quan sát tiểu hòa thượng.
Tấm cà sa màu lục pha đỏ nhạt kia chính xác là trang phục của giảng tăng trong Thích môn, tuy không bằng hai loại phi y và tử y mà triều đình ban cho các cao tăng đắc đạo, nhưng cũng cực kỳ hiếm thấy. Người khoác cà sa này có ba đại công đức trong người, được Thiên Long phù hộ, chúng sinh lễ bái và La Sát cung kính. Từ Phượng Niên càng thêm tò mò về ngôi chùa mà tiểu cô nương gọi là nhà.
Từ Phượng Niên ngồi trong viện, tiểu cô nương vô cùng thích thú với nơi ở mới, hưng phấn chạy tới chạy lui trong phòng. Tiểu hòa thượng khoác tấm cà sa không hở vai phải mà hở vai trái đang ngồi xổm bên một chiếc xích đu, ngẩn người nhìn trời xanh.
Hồng Thự lặng lẽ đi tới sau lưng Thế tử điện hạ.
Sau khi xuống núi, Từ Phượng Niên đã biết lão quái tóc trắng đánh bại hào hiệp Ngụy Bắc Sơn dùng trảm mã đao, cả hai cùng rời khỏi Bắc Lương. Trong võ lâm, Hiên Viên thế gia dưới sự chèn ép của Viên Tả Tông và Lộc Cầu Nhi đã thoi thóp hơi tàn. Tiểu Nhân Đồ Trần Chi Báo lại lập được chiến công ngập trời ở biên cảnh.
Từ Kiêu sắp sửa hồi phủ.
Nhị tỷ Từ Vị Hùng dường như cũng sắp về nhà ăn Tết.
Từ Phượng Niên vô cùng chắc chắn, chuyến này nhị tỷ về là chuyên để mắng người, mắng Từ Kiêu quản giáo không nghiêm, càng mắng y ăn no rửng mỡ đi luyện đao.
Từ Phượng Niên day day mi tâm vẫn luôn nóng rực, tự giễu: "Hồng Thự, chuẩn bị bông gòn đi là vừa."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook