Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 118: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 118

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Nàng tên thật là Hồng Xạ, khẽ cắn đôi môi mỏng rồi mỉm cười theo, toát lên vẻ hồ mị trời sinh.

Đại Trụ quốc Từ Kiêu từng cười bảo tiểu nữ tử này dù có vào cung làm phi tử cũng thừa sức tranh sủng bất bại.

Sau khi rửa bỏ lớp son phấn dày cộp, tiểu cô nương học theo lối trang điểm nhẹ nhàng của Hồng Thự, quả nhiên diễm lệ hơn hẳn lúc để mặt mộc. Nhưng trong mắt Từ Phượng Niên, vẫn là cô bé mặt mộc ngày trước đáng yêu hơn.

Tiểu hòa thượng thì vừa niệm kinh vừa liếc trộm, lại vừa cười ngây ngô.

Từ Phượng Niên cảm thấy lo thay cho hương khói ngôi chùa mà tiểu hòa thượng này tá túc.

Hồng Thự không đủ tư cách ngồi cùng bàn, Từ Phượng Niên cũng chẳng phải loại chủ nhân vì sủng ái nha hoàn mà đảo lộn tôn ti. Y cùng tiểu cô nương và tiểu hòa thượng ăn bữa cơm chay thanh đạm ngon miệng, đoạn hỏi: "Lý cô nương, sắp Tết rồi, bao giờ cô về nhà?"

Tiểu cô nương trợn tròn mắt, vẻ mặt tổn thương: "Từ Phượng Niên, ngươi muốn đuổi người ta đi à?!"

Từ Phượng Niên á khẩu: "Đâu có, ta chỉ sợ cha mẹ ngươi lo lắng thôi."

Tiểu cô nương lý lẽ đanh thép: "Lúc gặp nhau, ngươi còn bảo đời này có chết đói cũng không về nhà cơ mà."

Từ Phượng Niên cười đáp: "Lời lúc tức giận, lời lúc tức giận thôi."

Tiểu hòa thượng đang cúi đầu ăn cơm bỗng ngẩng lên chen ngang: "Đông Tây, chúng ta thật sự phải về chùa rồi."

Tiểu cô nương giận dữ quát: "Câm miệng!"

Câu cửa miệng này là nàng học từ Thế tử điện hạ.

Tiểu hòa thượng vội lùa thêm hai miếng cơm, hai má phồng tướng.

Tiểu cô nương đỏ mặt nói: "Từ Phượng Niên, chiều nay Hồng Thự tỷ tỷ dạy ta kẻ mày, nghe nói thứ đó còn quý hơn cả cống phẩm Lục Yến chi. Số tiền này đợi ta về nhà sẽ trả lại cho ngươi."

Từ Phượng Niên ra vẻ gật đầu, nén cười: "Được thôi, trên giang hồ quả thật chưa nghe nói có nữ hiệp nào nợ tiền không trả."

Tiểu cô nương rất thích nghe những lời như vậy, đắc ý đáp: "Đó là đương nhiên."

Tiểu hòa thượng vốn tính thẳng thắn, cái đầu trọc lóc cứ dính lấy cô bạn thanh mai trúc mã bao năm thì cũng tương tư ái mộ bấy nhiêu năm, lo lắng nói: "Đông Tây, hình như ta từng nghe sư nương bảo loại Loa Đãi trên mặt cô cực kỳ đắt, có thi nhân còn viết 'trăm lạng vàng tủy rái cá mới đổi được nửa lạng Nga Lục'. Nếu thật sự phải trả tiền, e là cái bát khất thực của sư phụ cũng trống rỗng mất."

Tiểu cô nương kinh ngạc "a" một tiếng, lập tức ủ rũ sầu não, cơm canh trở nên vô vị.

Từ Phượng Niên thấy vậy cũng không lên tiếng an ủi.

Tâm trạng tiểu cô nương cứ như mưa nắng thất thường, chớp mắt sau trời đã quang mây đã tạnh. Ăn cơm xong, chuyện phiền lòng vì thiếu tiền đã bị ném ra sau đầu, nàng lại kéo Hồng Thự vào phòng tiếp tục bái sư học nghệ.

Ở nhà cha mẹ keo kiệt, không nỡ mua son phấn cho nàng. Tên ngốc Nam Bắc thì rất sẵn lòng nhưng lại không có tiền, còn mạnh miệng bảo chỉ cần đợi hắn đắc đạo thành Phật, thiêu ra vài viên xá lị là có thể đổi cho nàng vô số son phấn, kết quả bị nàng đấm cho một trận no đòn.

Từ Phượng Niên không hiểu lắm tâm tư thiếu nữ nên không vào phòng tham gia. Y thấy tiểu hòa thượng cởi áo cà sa, cầm thùng nước và tấm giặt ngồi xổm trong sân giặt giũ, động tác thành thạo, hiển nhiên đã quen làm trâu làm ngựa ở ngôi chùa nhà tiểu cô nương. Từ Phượng Niên ngồi xổm bên cạnh, nhìn chiếc móc tròn bằng ngà voi trắng muốt cài trên áo cà sa xanh lục, cười mà không nói.

Tiểu hòa thượng căng thẳng: "Điện hạ, chiếc áo cà sa này không thể mang ra trả tiền son phấn cho Đông Tây được đâu, ta sẽ bị sư phụ đánh chết mất."

Từ Phượng Niên cười bảo: "Yên tâm, ta không lấy áo cà sa của ngươi đâu. Ngươi mặc nó rất đẹp."

Tiểu hòa thượng vẫn có phần cảnh giác.

Từ Phượng Niên hỏi: "Ta nhớ phương trượng vốn là thuật ngữ Đạo giáo, 'nhân tâm phương thốn, thiên tâm phương trượng', là danh hiệu lãnh tụ của Đạo môn Thập Phương tùng lâm. Sao lại biến thành của Phật môn các ngươi rồi?"

Tiểu hòa thượng vừa giặt áo cà sa vừa đáp. Bản tính hắn vốn thật thà chất phác, không nghe ra ý trêu chọc trong lời Thế tử điện hạ nên nghiêm túc trả lời: "Nếu luận về xuất xứ hai chữ phương trượng, kinh thư Thiên Trúc là 'Duy Ma Cật Kinh' còn ra đời sớm hơn 'Bản Mệnh Thiên' của Đạo môn cả trăm năm. Hơn nữa sư phụ từng bảo đại phương trượng trong chùa tuy chỉ gói gọn trong gian phòng vuông vức một trượng, nhưng lại có thể chứa đựng ba nghìn tiểu thế giới và ba nghìn sư tử lâm. Ngươi nghe xem, lợi hại hơn hẳn cái thứ 'nhân tâm thiên tâm' của Đạo giáo. Sư phụ ta biện luận chưa từng thua ai, à, chỉ thua mỗi sư nương thôi."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...