Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 121: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 121

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Huống hồ dưới trướng Nhân Đồ Từ Kiêu chưa bao giờ thiếu những kẻ tay sai bản lĩnh nhưng nhân phẩm đê tiện. Đám người này ra tay giết hại nhân sĩ giang hồ còn thuần thục hơn cả thiết kỵ Bắc Lương.

Một cái đầu người đáng giá mười mấy lượng vàng, thậm chí đầu của một số chưởng môn có thể trị giá ngàn vàng, lại còn được tặng kèm bí kíp, xong việc còn được phong quan tiến chức, hỏi ai mà không giết đến đỏ cả mắt?

Dù sao mỡ nó rán nó, Từ Kiêu giỏi nhất là dùng "bánh vẽ" để sai khiến người bán mạng.

Trận khói lửa cuồn cuộn dấy lên trên giang hồ đó quả thực là một hồi hạo kiếp ba trăm năm mới có một!

Nếu không thì sao Từ Phượng Niên lại bị kẻ thù nhiều như nêm để mắt tới? Có lẽ do các hiệp sĩ giang hồ cảm thấy giết Từ Kiêu khó như lên trời, còn giết hai tiểu thư thì sợ hạ thấp thân phận, giết tên ngốc Từ Long Tượng kia cũng chẳng đáng mặt anh hùng, thế nên mới đồng loạt chĩa mũi giáo vào vị thế tử điện hạ vô tội đáng thương.

Không phải tất cả hào hiệp giang hồ mang huyết hải thâm thù đều cam tâm tình nguyện đến Bắc Lương vương phủ làm con thiêu thân lao đầu vào lửa. Bao nhiêu năm nay, từng đợt người đi, con mẹ nó đều một đi không trở lại! Báo thù là đại sự kinh thiên, nhưng mạng còn chẳng giữ được thì nói gì đến chuyện khác? Những nhân vật có thể tu luyện được một thân bản lĩnh để thách thức Bắc Lương Vương Từ Kiêu, có kẻ nào là đồ ngu đâu?

Nay lại có lời đồn bí mật rằng gã thế tử ăn chơi trác táng kia là một tên khốn kiếp cực kỳ âm hiểm, không biết chừng ngày nào đó đang nằm trên bụng trắng nõn của hoa khôi lại nghĩ ra được độc kế "mở cửa trước rồi thả chó cắn người". Điều này càng khiến bọn họ tức tối giậm chân, thế tử này tuy là một tên bao cỏ chẳng biết chút gì về kinh bang tế thế, nhưng bản lĩnh hại người lại học được không ít từ Nhân Đồ Từ Kiêu, thật sự đáng băm vằm muôn mảnh.

Lúc này, vị thế tử điện hạ bị cho là đáng chết kia đang cùng cô bé đi đến con phố cách xa quán trọ. Từ Phượng Niên ghé vào một sạp hàng ven đường lấy hai xâu kẹo hồ lô. Đừng mong vị thế tử điện hạ hiếm khi mang bạc theo người này sẽ trả tiền.

Cô bé thấy Từ Phượng Niên cầm kẹo hồ lô đi thẳng mà không bị đòi nợ, không bị đánh thì vô cùng bội phục. Biết làm sao được, dù đã chứng kiến sự hoành tráng của Bắc Lương vương phủ, cô bé trước sau vẫn không tài nào liên hệ được tên ăn mày Từ Phượng Niên với thế tử điện hạ. Trong mắt nàng, Từ Phượng Niên lúc còn mặt vàng da bủng trông thuận mắt hơn, cùng nàng ngồi trên cây liễu ven sông tết vòng hoa thú vị hơn, chống lưng cho nàng chửi nhau với đám thôn phụ sướng miệng hơn. Haiz, thế tử điện hạ thì có gì hay, một Từ Phượng Niên không một xu dính túi là đủ rồi mà.

Cô bé lè lưỡi liếm một viên kẹo hồ lô, lòng đầy u uất.

Từ Phượng Niên từng nói, tâm tư thiếu nữ luôn là thơ. Cho nên ở tuổi này, dù u buồn, ưu thương hay lo lắng thế nào cũng đều đẹp. Chờ sau này thành thiếu phụ thì hỏng bét, y nói tâm tư thiếu phụ luôn là ướt. Ướt? Nàng không hiểu lắm, nhưng biết chắc chắn không phải chuyện gì tốt lành. Mỗi lần y cười gian, y như rằng có người sắp gặp họa.

Lão Hoàng, người gặp họa nhiều nhất, đã đi đâu rồi? Nàng nghĩ ngợi nhưng vẫn không hỏi.

Từ Phượng Niên gặm kẹo hồ lô rôm rốp, nghe tiếng cung nỏ xé gió lạnh lẽo từ xa vọng lại cùng tiếng kêu la thảm thiết vang lên sau đó, tâm trạng rất tốt.

Y không lo dọa cô bé sợ hãi. Trước kia, cùng lão Hoàng trăm cay nghìn đắng giăng bẫy bắt được một con heo rừng nhỏ, ban đầu Từ Phượng Niên chưa nắm được bí quyết, lại thêm xuống dao không đủ dứt khoát, con heo rừng da dày thịt béo bị đâm mấy nhát vẫn chưa chết. Nàng nhìn không nổi, giật lấy dao đâm xoèn xoẹt mấy nhát kết liễu con heo rừng, nó lập tức chết tươi.

Chẳng trách nàng nói muốn làm nữ hiệp, chứ không phải những vị tiểu thư khuê các cười không hở răng kia.

Từ Phượng Niên thích nàng, như thích em gái của mình.

Cho nên nàng không giống bất kỳ ai trong vương phủ.

Lão Hoàng khi còn sống e rằng cũng chỉ có một người bạn tri kỷ hợp ý như nàng mà thôi.

Từ Phượng Niên đeo thanh Tú Đông bên hông phải dừng động tác cắn kẹo hồ lô, nhìn chằm chằm vào đôi nam nữ trẻ tuổi ở góc hẻm phía trước.

Cô bé ngẩng đầu thấy Từ Phượng Niên lại cười gian, chỉ kéo tay áo y, rất thông minh không lên tiếng.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...