Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 124: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 124
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Từ Phượng Niên, ngươi còn biết cả cái này à?"
Từ Phượng Niên cười đáp:
"Biết đôi chút."
Tiểu cô nương tiếc nuối:
"Ta thì kém xa, từ nhỏ đã bị mẹ mắng là ngũ âm khiếm khuyết, còn khó nghe hơn cả mấy vị hòa thượng trong nhà tụng kinh."
Từ Phượng Niên trêu:
"Lúc dạy ngươi huýt sáo ta đã lĩnh giáo rồi."
Tiểu cô nương giơ chân định giẫm Từ Phượng Niên nhưng bị y né được. Không cam lòng, nàng bèn bắt đầu truy đuổi Thế tử điện hạ.
Ngư Ấu Vi đứng đầu cầu thang, khẽ cảm thán: "Tiểu cô nương này gan lớn thật."
Đùa giỡn một hồi, Từ Phượng Niên thấy Thanh Điểu đứng ở cửa, sắc mặt có phần gượng gạo. Y khẽ động lòng, một tay đè đầu tiểu cô nương, tay kia chỉ về phía Ngư Ấu Vi, cười bảo:
"Lý Tử, ngươi chơi với Ngư tỷ tỷ này trước, ta phải đi đón một người."
Tiểu cô nương "ồ" một tiếng.
Đứng nơi cửa, Từ Phượng Niên ngoái lại dặn dò Ngư Ấu Vi:
"Ngươi trông chừng Lý Tử giúp ta. À phải rồi, hai ngày tới cần ngươi múa kiếm."
Ngư Ấu Vi nhíu mày, nhưng rốt cuộc vẫn không từ chối.
Từ Phượng Niên lao nhanh tới Ngô Đồng Uyển, cầm hai hộp cờ rồi chạy về phía hồ.
Chỉ thấy một nữ tử đang dắt ngựa đi tới.
Đám quản gia, tôi tớ trong vương phủ đi sau chẳng dám thở mạnh, khép nép tựa chuột thấy mèo.
Từ Phượng Niên lăng xăng chạy lại, liếc mắt một cái. Đám người hầu đang im như thóc lập tức như được đại xá, tản ra như chim vỡ tổ.
Từ Phượng Niên cười xòa lấy lòng:
"Nhị tỷ, có mệt không, có đói không?"
Nữ tử đang được Thế tử điện hạ săn đón liếc nhìn thanh đao Tú Đông bên hông Từ Phượng Niên, ánh mắt càng thêm giá lạnh, chẳng nói chẳng rằng.
Từ Phượng Niên không nản chí, cẩn trọng đi bên cạnh nàng, nói:
"Nhị tỷ, ta đã khắc cho tỷ một bộ quân cờ trên núi Võ Đang. Theo bàn cờ mười chín đường của tỷ, đủ ba trăm sáu mươi mốt quân, tỷ xem thử nhé?"
Trong vương phủ, đám hạ nhân đều biết Đại quận chúa Từ Chi Hổ sợ Đại Trụ Quốc, Đại Trụ Quốc sợ Thế tử điện hạ, còn Từ Phượng Niên lại sợ Từ Vị Hùng. Quả đúng vỏ quýt dày có móng tay nhọn. Riêng Nhị quận chúa dường như chẳng còn sợ gì, trời không sợ, đất không sợ. Thân là nữ tử nhưng nàng dám cầm kiếm giết người trên chiến trận Bắc Lương. Trên dưới vương phủ không ai không sởn gai ốc trước người có thành phủ và tài mưu lược thâm sâu như nàng. Khương Nê vốn là nữ tỳ có khí phách cứng cỏi, vậy mà cũng bị Từ Vị Hùng ném xuống giếng ba ngày ba đêm. Khi được kéo lên, một cô nương vốn xinh đẹp mơn mởn trông chẳng khác nào lệ quỷ thất thần.
Từ Vị Hùng chẳng buồn liếc mắt tới hộp cờ hay quân cờ, cứ thế đi thẳng.
Từ Phượng Niên ấm ức gọi:
"Tỷ."
"Ta là tỷ ngươi sao?" Từ Vị Hùng lạnh lùng.
Từ Phượng Niên vẫn rảo bước không ngừng, lẩm bẩm: "Ta luyện đao đôi chút, có đến mức phải giận dỗi như vậy không? Hơn ba năm không gặp, một nụ cười cũng không có."
Từ Vị Hùng đột ngột ra tay.
Trong ánh hoàng hôn, một vệt sáng chói lòa bùng phát.
Mu bàn tay trái Từ Phượng Niên đau điếng. Hộp cờ tuột khỏi tay, cả trăm tám mươi quân cờ trắng rơi giữa không trung, bắn lên hơn trăm đóa bọt nước, quả là cảnh tượng thiên nữ tán hoa.
Từ Vị Hùng tiếp tục bước đi, chẳng buồn để ý đến Thế tử điện hạ đang chết lặng tại chỗ, chỉ vô cảm nói:
"Ta thấy rồi."
Chỉ còn lại hộp cờ đen. Từ Phượng Niên nhìn bóng nhị tỷ xa dần, hồi lâu sau mới thở dài.
Ngày hôm sau, Từ Phượng Niên đến Lạc Đồ Viện thăm Từ Vị Hùng, nhưng nhị tỷ đóng cửa không gặp.
Ngày thứ ba, rốt cuộc cũng gặp được người. Đây là nhờ công Từ Phượng Niên trèo tường leo lầu. Nàng nằm trên giường, một tay cầm cuốn "Khảo Công Kỷ" không được sĩ tử đương thời coi trọng, coi Từ Phượng Niên như không khí.
Từ Phượng Niên mặt dày mày dạn muốn leo lên giường, cổ kiếm bên người Từ Vị Hùng liền "keng" một tiếng, tuốt khỏi vỏ nửa tấc.
Từ Phượng Niên bất đắc dĩ:
"Nhị tỷ, chừng nào tỷ mới nguôi giận?"
Nàng nhẹ nhàng đáp:
"Ta sắp phải về học cung rồi. Không thấy ngươi, ắt sẽ hết giận."
Từ Phượng Niên sững sờ:
"Tỷ không ở nhà đón năm mới sao? Không đợi Từ Kiêu về à?"
Từ Vị Hùng chỉ khẽ lật một trang sách.
Từ Phượng Niên im lặng. Ngồi từ trưa đến hoàng hôn, y đặt hộp cờ lẻ loi xuống, lặng lẽ rời khỏi Lạc Đồ Viện sạch sẽ tinh tươm tựa động tuyết.
Từ Vị Hùng đứng dậy xuống giường, ăn chút điểm tâm, nhìn sắc trời ngoài cửa sổ rồi đến chuồng ngựa dắt Xích Xà. Nàng đã nói đi là đi, tuyệt không dây dưa. Dắt con ngựa yêu thông linh mà nàng thuần phục được nhờ cơ duyên, Từ Vị Hùng do dự đôi chút, rồi quay lại sân, lấy một món đồ nhỏ.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook