Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 126: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 126

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Có thể thấy, Thế tử điện hạ tuy vẻ ngoài hời hợt vô tâm nhưng lại thật lòng yêu quý tiểu cô nương này.

Đêm ấy, khúc Bắc Lương Trấn Linh Ca bi tráng vang lên khiến những lão tốt trong thành ngổn ngang trăm mối cảm xúc. Chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào, tiểu cô nương lại chạy đến bên giường Thế tử điện hạ, được y ôm vào lòng. Nàng không e thẹn, chỉ lặng nghe tiếng ca, ngửi mùi rượu nồng, trong lòng cảm thấy bình yên lạ thường.

Trước khi lên xe, tiểu hòa thượng chắp tay hành lễ với Từ Phượng Niên. Y cũng mỉm cười đáp lễ.

So với tiểu cô nương, tiểu hòa thượng tỏ ra hiểu rõ thế thái nhân tình hơn đôi chút, lời cảm tạ nói ra đều xuất phát từ đáy lòng. Từ đầu đến cuối, hắn không hề có chút ác cảm nào với vị đệ nhất công tử bột Bắc Lương khét tiếng kia. Có lẽ trước khi gặp mặt, hắn đã nghe Lý Tử kể nhiều về những điểm tốt, sự thông minh của Từ Phượng Niên nên đã có thiện cảm. Hơn nữa, suốt thời gian qua hắn chỉ thấy Thế tử điện hạ hạ mình chơi đùa cùng Lý Tử, chưa từng thấy y ngang ngược làm ác, trái lại còn mang từ tòa gác lớn kia về cho hắn mấy quyển kinh Phật độc bản mà ngay cả trong chùa cũng thiếu. Tiểu hòa thượng thực sự không sao ghét nổi.

Xe ngựa chậm rãi lăn bánh, tiểu cô nương vén rèm, vẫy tay lia lịa.

Từ Phượng Niên cũng mỉm cười vẫy tay đáp lại.

Đợi khi bóng dáng cao ráo của Từ Phượng Niên khuất hẳn, tiểu cô nương mới ngồi phịch xuống ghế gấm, vẻ mặt buồn bã, trong lòng trống rỗng.

Tiểu hòa thượng hỏi: "Lý Tử, sao không thấy lão Hoàng mã phu mà ngươi thường nhắc tới?"

Tiểu cô nương đang ủ rũ bỗng chốc tươi tỉnh hẳn lên, nói: "Lão Hoàng à? Thú vị lắm, cười lên là thấy thiếu hai cái răng cửa. Lão quý nhất là cây lược ngà, lúc nào cũng giấu kỹ vì sợ bị Từ Phượng Niên đem bán lấy tiền, nhưng lại sẵn lòng cho ta mượn chải đầu. Dù sao thì giao tình giữa ta và lão Hoàng cũng tốt lắm!"

Chỉ cần Lý Tử vui, tiểu hòa thượng cũng vui lây.

Dù nàng vui vì lão Hoàng hay vì Từ Phượng Niên, hắn cũng chẳng bận tâm. Ngốc Nam Bắc mà.

Tiểu cô nương đột nhiên gõ nhẹ vào đầu tiểu hòa thượng, mắng yêu: "Ai cho phép ngươi gọi ta là Lý Tử?"

Tiểu hòa thượng ôm đầu, đáp: "Từ Phượng Niên cũng gọi như vậy mà."

Tiểu cô nương thẹn quá hóa giận: "Ngươi là y à? Có giống nhau được không?"

Tiểu hòa thượng rụt rè: "Được rồi, Đông Tây."

Tiểu cô nương nghiến răng: "Không được gọi ta là Đông Tây! Ngô Nam Bắc, ngươi đúng là đồ ngốc Nam Bắc!"

Tiểu hòa thượng biết điều ngậm miệng. Nàng thực sự nổi giận rồi, nếu không sẽ chẳng gọi cả tên họ hắn ra như thế. Trước đây sư phụ thường túm bím tóc Lý Tử, dặn dò nàng rằng tăng không nói danh, đạo không nói thọ, chưa xuống tóc thì không được gọi tục danh của người xuất gia. Haizz, sư phụ chẳng có ưu điểm gì lớn, chỉ có điểm này là đáng kể.

Lý Đông Tây.

Ngô Nam Bắc.

Tiểu hòa thượng bề ngoài tuy khép nép, nhưng trong lòng lại thầm vui vẻ: "Ngươi là Đông Tây, ta là Nam Bắc, chúng ta chỉ cần ở bên nhau là tốt rồi."

Tội nghiệp Từ Kiêu, mãi đến khi tiểu cô nương và tiểu hòa thượng rời thành mới dám ló mặt trong vương phủ của chính mình, cùng Từ Phượng Niên ngồi tại đình giữa hồ. Chỉ có hai cha con, ngay cả Trần Chi Báo cũng vắng mặt.

Sáu nghĩa tử của Đại Trụ Quốc gồm Trần Chi Báo, Viên Tả Tông, Diệp Hi Chân, Diêu Giản, Tề Đương Quốc, Chử Lộc Sơn, tính cách mỗi người một vẻ, quan hệ giữa Thế tử điện hạ và họ cũng có những điểm vi diệu riêng. Từ Phượng Niên từ nhỏ đã không hợp với Trần Chi Báo. Trước kia, đối với hai vị mãnh tướng xung phong vô địch là Viên Tả Tông và Tề Đương Quốc, y vốn không có thiện cảm, nhưng những năm gần đây quan hệ đã cải thiện nhiều, từng uống rượu vài lần. Về phần nho tướng Diệp Hi Chân, quan hệ với Thế tử điện hạ luôn bình đạm, ngược lại Diêu Giản tinh thông Thanh Nang thuật lại thường xuyên trò chuyện cùng Từ Phượng Niên. Thời niên thiếu, Thế tử thích nhất là xem Diêu Giản "gặm đất" điểm huyệt, cảm thấy vô cùng thú vị. Còn Lộc Cầu Nhi tròn vo kia thì không cần bàn tới, khúm núm cứ như thể hắn là con ruột của Từ Phượng Niên vậy. Không ai nghi ngờ nếu Thế tử điện hạ muốn hắn giết vợ con trong nhà, Lộc Cầu Nhi sẽ chẳng nhíu mày dù chỉ một cái.

Từ Kiêu đắc ý nói: "Ở gần cửa thành gặp được nhị tỷ con, lần này nó không mắng ta, cha có lợi hại không?"

Từ Phượng Niên buồn bực đáp: "Không mắng ông là vì nhị tỷ đang giận dỗi con thôi, tỷ ấy vốn có coi ông ra gì đâu."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...