Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 130: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 130

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Quả là một bức tiên cảnh hoa trời rơi rụng đầy hư không.

Thế tử điện hạ từ nhỏ đã biết cưỡi lên cổ Từ Kiêu, sờ soạng bộ ngực trần của các vị Phi Thiên. Đây nếu không phải là căn cốt thanh kỳ thì là gì, nếu chẳng phải thiên phú dị bẩm thì là chi?! Chẳng qua sau khi lớn lên, số lần cũng ít dần. Dù sao Từ Chi Hổ cũng thích nhất là kéo Từ Phượng Niên ngủ cùng, đến khi đệ đệ mười hai mười ba tuổi vẫn không buông tha. Thói quen khi ngủ thích ôm chặt cổ, vuốt ve dái tai của Từ Phượng Niên chính là do nàng chiều hư mà thành.

Bạch Hồ Nhi lướt đi vài bước, ánh mắt dán chặt vào một vị Phi Thiên ở góc tây bắc trên đỉnh. Vị tiên nữ này đeo xuyến báu, tay cầm cây đàn không hầu đầu phượng, nhưng nhìn kỹ lại thì chỉ có một mắt.

Từ Phượng Niên chẳng hề để tâm, chỉ nói với vẻ mặt vẫn còn vương chút sợ hãi:

"Từ Kiêu từng nói tầng đáy Thính Triều đình có trấn áp một lão quái vật. Bạch Hồ Nhi, ngươi cẩn thận chút đi."

Bạch Hồ Nhi như bừng tỉnh, Xuân Lôi rời vỏ, đánh trúng con mắt của vị Phi Thiên đó rồi bật ngược trở về.

Vị Phi Thiên ấy vẫn không hề lay chuyển, nhưng sáu mươi ba vị còn lại đã bắt đầu chậm rãi dịch chuyển.

Một cánh cửa đá ầm ầm hiện ra ngay trước mặt hai người.

Từ Phượng Niên trợn mắt há mồm, lẩm bẩm: "Đây là vẽ rồng điểm mắt ư?"

Bạch Hồ Nhi rảo bước đi thẳng vào trong.

Từ Phượng Niên muốn kéo lại nhưng không kịp, do dự một thoáng rồi cũng đành bước theo vào bóng tối mịt mùng. Nương theo ánh trăng hắt vào từ đại sảnh, lờ mờ nhận ra đó là một cầu thang dẫn sâu xuống lòng đất.

Bạch Hồ Nhi rút Xuân Lôi, mượn ánh sáng loáng từ lưỡi đao để soi đường. Từ Phượng Niên cũng rút Tú Đông đao ra theo.

Đợi Từ Phượng Niên đếm thầm đến sáu mươi ba, cầu thang mới dần trở nên sáng sủa.

Trước mắt là một đại sảnh có bốn viên dạ minh châu khảm trên bốn vách tường, u tịch tựa như một ngôi mộ.

Linh vị! Khắp nơi bày đầy linh vị của các tướng sĩ Bắc Lương đã tử trận!

Số lượng không dưới sáu trăm tấm.

Chính giữa đại sảnh đặt một tấm đệm cỏ dùng để quỳ lạy cúng tế bốn phương. Tấm đệm nhỏ bé không che hết được Âm Dương Ngư Bát Trận Đồ khổng lồ bên dưới.

Từ Phượng Niên nhìn lướt qua từng tấm bài vị, chỉ có một số ít là y quen thuộc, đều là những võ tướng công huân của quân Bắc Lương, đã bỏ mạng trong loạn chiến Xuân Thu càn quét thiên hạ năm xưa.

Nhất tướng công thành vạn cốt khô.

Câu này vốn chỉ là lời than vãn của đám thư sinh. Nhưng ở đây, trong cảnh tượng này, mới thực sự là âm gian địa ngục.

Bạch Hồ Nhi hoàn toàn không chút sợ hãi, chỉ hỏi: "Ngươi có muốn dùng Tú Đông đổi lấy Xuân Lôi không?"

Biết tình hình không ổn, Từ Phượng Niên lắc đầu quầy quậy: "Không muốn."

Bạch Hồ Nhi rõ ràng có chút tức giận vì vị thế tử điện hạ này không biết điều, bèn nheo đôi mắt phượng lại, nhìn Từ Phượng Niên chằm chằm, chẳng khác nào đang săm soi một tấm linh vị. Hắn đã nhìn ra hiện giờ Xuân Lôi thích hợp cho thế tử điện hạ luyện đao hơn là Tú Đông.

Từ Phượng Niên giả vờ như không thấy. Nếu không có gì bất ngờ, sâu dưới lòng đất này đang ẩn mình một cao thủ tuyệt thế đã bị trấn áp suốt hai mươi năm ròng rã. Quan sát bộ dạng của Bạch Hồ Nhi, rõ ràng tính hiếu kỳ đã bị khơi gợi. Với tính cách của hắn, mười phần thì có đến tám chín phần là muốn đi xem thử cho bằng được. Từ Phượng Niên chẳng hề muốn đưa dê vào miệng cọp, chuyến tiêu dao giang hồ lần thứ hai của y vẫn chưa đến mức phải liều mạng.

Bạch Hồ Nhi khẽ nhíu mày, phá lệ chấp nhận thỏa hiệp: "Ta muốn xuống thêm một tầng nữa, nhưng dù sao đây cũng là nhà của ngươi. Nếu ngươi đồng ý với ta, ngoài việc đổi đao, ta còn đáp ứng thêm cho ngươi một điều kiện."

Từ Phượng Niên không chút do dự đáp: "Được."

Bạch Hồ Nhi càng dứt khoát hơn, ném thẳng Xuân Lôi về phía Từ Phượng Niên.

Từ Phượng Niên đón lấy Xuân Lôi nhưng không vội đưa Tú Đông, trái lại còn nghiêm nghị hỏi: "Bây giờ ta có thể nêu điều kiện được chưa?"

Bạch Hồ Nhi gật đầu.

Từ Phượng Niên nghiêm túc nói: "Điều kiện chính là chúng ta đừng xuống dưới bây giờ! Ngươi muốn nuốt lời thì giết ta trước đi! À không, là đánh ngất ta!"

Bạch Hồ Nhi tay không tấc sắt, trợn to đôi mắt long lanh như nước mùa thu, nhìn chằm chằm thế tử điện hạ đang nắm chặt song đao.

Đột nhiên, hắn mỉm cười.

Những vị Phi Thiên ở Đôn Hoàng kia, nếu so với hắn lúc này, e rằng cũng phải mất đi vài phần tiên khí Phật pháp.

Từ Phượng Niên nhìn đến ngây người, nhưng vẫn không dám lơ là cảnh giác.

Bạch Hồ Nhi lần đầu tiên tươi cười trước mặt y, nụ cười tựa như hờn dỗi. Đúng vậy, chính là dáng vẻ hờn dỗi của nữ nhi, hắn chậm rãi nói: "Lần này xem như ngươi thắng, Từ vô lại."

Từ Phượng Niên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cái cảm giác dạo một vòng Quỷ Môn Quan thật chết tiệt.

Bạch Hồ Nhi chìa tay ra.

Ánh mắt Từ Phượng Niên đầy vẻ nghi hoặc.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...