Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 134: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 134

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Bước vào đại sảnh linh đường nơi bản thân vẫn luôn coi là âm tào địa phủ, Từ Phượng Niên thấy Từ Kiêu đã ngồi sẵn trên một tấm bồ đoàn. Ông vẫy tay ra hiệu cho con trai ngồi xuống bên cạnh.

Đợi Từ Phượng Niên an tọa, Từ Kiêu chỉ tay vào tấm bài vị chính giữa: "Trần Cung, cha của Trần Chi Báo. Trong trận Cẩm Liêu, lão ấy đã đổi mạng cứu ta. Nếu không, vị trí ngồi ở đây hôm nay chính là của lão."

"Trận Ích Khuyết đại bại, Vương Tiễn được xưng tụng là vạn nhân địch đã dùng đôi tay trần chống đỡ cổng thành cho ta chạy thoát. Thi thể hắn bị quân địch băm nát như bùn."

"Khi chinh phạt Tây Sở, ta và địch quân giằng co khổ chiến ở Tây Lũy Bích suốt hai năm. Cả thiên hạ đều tin ta sẽ liên thủ với Hoàng đế Tây Sở, lấy sông làm ranh giới chia đôi thiên hạ. Mã Lĩnh khó khăn lắm mới được làm quan dưỡng lão ở kinh thành, vì muốn biện bạch cho ta mà dẫn theo mười bốn thuộc hạ cũ của Bắc Lương, không tiếc hy sinh tính mạng để chứng minh lòng trung thành."

"Ở Đông Việt Hình Khâu, Phạm Lê cứ hễ uống rượu say là lại cất giọng khàn đặc hát hò. Giờ cũng đi rồi."

"Tại lãnh thổ Tây Thục, cách hoàng cung chỉ còn mười dặm đường, quân sư Triệu Trường Lăng lâm bệnh qua đời. Chỉ còn mười dặm nữa thôi là hắn có thể tự tay giết chết tên hôn quân Tây Thục đã tru di cả nhà mình."

"Hàn Lệ vốn không đáng chết, nhưng vì giữ nghiêm quân kỷ, chính tay ta đã chém đầu hắn."

Từ Kiêu lần lượt chỉ vào từng tấm bài vị, giọng nói khàn khàn. Âm thanh bình thản nhưng mỗi lời thốt ra đều tựa sấm dậy bên tai.

Toàn thân Từ Phượng Niên run rẩy.

Từ Kiêu khập khiễng đứng dậy, ưỡn thẳng lưng nhìn những hàng bài vị chồng chất tầng tầng lớp lớp, cười lạnh: "Phượng Niên, đợi con rời khỏi Tây Lương, cha sẽ đến kinh thành một chuyến. Ta muốn xem thử ai dám lấy mạng mình! Chút sức mọn của bọn chúng sao đủ sức lấy đầu Nhân Đồ Từ Kiêu này!"

***

Khương Nê không muốn đọc sách, nhưng trong Ngô Đồng Uyển lại có cả đám tỳ nữ xinh đẹp tranh nhau đọc điển tịch cho thế tử điện hạ nghe.

Giọng Hồng Thự mê hoặc nhất, Từ Phượng Niên bèn để nàng đọc kinh văn võ học của Nam Hải Quan Âm Am. Lục Nghị có chất giọng non nớt trong trẻo, phụ trách những khẩu quyết bí kíp tương tự như Tẩu Kiếm. Hoàng Qua là nha đầu hoạt bát phóng khoáng, tính tình hào sảng nên được giao đọc những cuốn bàng môn tả đạo trong võ khố. Thanh Điểu tính tình nghiêm cẩn, thích hợp với những đạo giáo bảo điển mang thiên cơ hạo nhiên như "Thái Bình Nội Cảnh Kinh".

"Kẻ muốn cầu Nhân Tiên, phải lập chín mươi điều thiện. Kẻ muốn cầu Địa Tiên, phải lập ba trăm điều thiện. Kẻ muốn cầu Thiên Tiên, phải lập một nghìn ba trăm điều thiện."

Hôm nay đến lượt Thanh Điểu đọc "Thái Huyền Cảm Ứng Thiên". Từ Phượng Niên không gối đầu lên đùi Hồng Thự hay nghịch ngón tay Lục Nghị như mọi khi mà ngồi nghiêm chỉnh bên cửa sổ. Xuân Lôi đã xuất vỏ, ngón tay y lướt nhẹ trên thân đao. Nhờ có một thân Đại Hoàng Đình của Đạo môn, các loại bản năng của Từ Phượng Niên trở nên diệu kỳ khôn tả.

Ví như lúc này, chỉ nghe Thanh Điểu đọc "Thái Huyền", y đã cảm thấy tân dịch trong miệng như thác đổ xuống Huyền Ưng, từ Minh Đường chảy vào đan điền, chân khí lưu chuyển không ngừng. Đầu nóng hầm hập, tứ chi trăm hài ấm áp. Đặc biệt là ấn ký tựa quả táo tàu đỏ dựng ngược giữa hai hàng lông mày mơ hồ chuyển từ đỏ sang tím, lại thấp thoáng khí tượng hùng vĩ như luồng tử khí từ phương đông kéo tới của thiên sư Long Hổ Sơn.

Đại Hoàng Đình sở dĩ được gọi là "Đại" vì môn Vô Thượng Thai Tức Pháp này khác với tâm pháp nội công Đạo giáo thông thường. Nó là một hơi hóa thành Tam Hoàng Đình, thoát thai từ "Nhất Khí Hóa Tam Thanh" trong Đạo thư thủy tổ "Lão Tử".

Từ Phượng Niên mở mắt, cười nói: "Vương chưởng giáo nói Đại Hoàng Đình là dòng nước sống, nếu trong vòng mười năm ta không thể tinh thông hóa thành của mình thì sớm muộn gì cũng tiêu tan hết, chắc không phải dọa ta đâu. Lão chân nhân sợ ta được ngài ấy dẫn vào núi báu mà không biết cách nhặt, đã đặc biệt giải thích về 'Lục Trọng Thiên Các' của Đại Hoàng Đình, tức là sáu loại cảnh giới. Chuyện này rất giống sáu tầng lầu của Thính Triều Đình. Bây giờ Bạch Hồ Nhi sắp lên tầng ba rồi, còn ta mới đặt một chân vào lầu."

Thanh Điểu đặt thẻ tre "Thái Huyền" xuống, hỏi: "Điện hạ đã mở được bao nhiêu khiếu rồi?"

Từ Phượng Niên tra thanh Xuân Lôi Đao đã dần quen tay vào vỏ, chỉ vào mi tâm cười: "Đối với Đại Hoàng Đình, mở khiếu không khó, cái khó là giữ lại được Tam Thanh Khí này. Mở càng nhiều khiếu, thất thoát càng nhiều. Nếu ta lười biếng một ngày, e rằng sẽ thu không đủ chi. Vị chưởng giáo Võ Đang này đối với mình đã ác, đối với ta còn tàn nhẫn hơn."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...