Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 135: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 135
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thanh Điểu ngẩn người một lúc, đoạn mỉm cười không đáp.
Từ Phượng Niên vân vê một lọn tóc mai của Thanh Điểu, miệng lầm bẩm:
"Ao ngọc nước trong sen hé nở,
Thân hòa không bệnh, chẳng khô hao.
Hình thần gắn bó thành tiên thánh,
Một bước chân lên đến cổng trời."
Thanh Điểu nghi hoặc hỏi: "Điện hạ, đây là sấm ngôn trong cuốn sách nào thế?"
Từ Phượng Niên vuốt ve mái tóc mềm mượt của nàng, tự giễu: "Không cho phép ta tự bịa ra vài câu sao?"
Thanh Điểu rạng rỡ mặt mày.
Nha hoàn nhị đẳng Hoàng Qua lấp ló ngoài cửa, bộ dạng như không muốn bước vào, quả là chuyện lạ đời.
Từ Phượng Niên cười mắng: "Định đứng chôn chân ở đó cả đời à?"
Hoàng Qua vẻ mặt miễn cưỡng bước vào phòng, lí nhí nói: "Điện hạ, nha đầu họ Khương kia đang đứng trong sân. Hay là tiểu tỳ đuổi nàng ta đi nhé?"
Từ Phượng Niên dở khóc dở cười: "Để nàng vào đây. Đừng tưởng ta không biết hồi Trung thu ngươi tự ý cấm Ngư Ấu Vi hái hoa quế, chuyện này làm không phúc hậu đâu. Sao ta nghe nói trong Ngô Đồng Uyển này, người thích ăn bánh hoa quế nàng làm nhất chính là ngươi? Một lần ăn hết cả hộp lớn, ta bảo sao mùa đông này ngươi béo lên mấy cân, đều là do ăn bánh hoa quế mà ra cả hả? Béo nữa là coi chừng phải thay hết quần áo cũ đấy."
Hoàng Qua đỏ bừng mặt.
Từ Phượng Niên phất tay, cô nha hoàn lanh lợi ấm ức ra khỏi phòng dẫn Khương Nê vào.
Thanh Điểu cũng chủ động lui ra.
Từ Phượng Niên nhìn Khương Nê, Khương Nê nhìn Từ Phượng Niên.
Chẳng ai chịu thua ai, thi xem ai kiên nhẫn hơn.
Đợi đến khi Từ Phượng Niên ung dung cầm quyển thẻ tre《Thái Huyền Cảm Ứng Thiên》lên, Khương Nê mới hung hăng lên tiếng: "Vụ làm ăn mà ngươi nói còn tính không?"
Từ Phượng Niên không giả ngốc, thẳng thắn đáp: "Còn tính."
Khương Nê chẳng hề có chút giác ngộ của kẻ đi cầu cạnh, lạnh lùng ra giá: "Một chữ hai văn tiền, ta mới đọc sách cho ngươi."
Từ Phượng Niên kiên quyết: "Không thương lượng, một chữ một đồng."
Khương Nê trầm giọng, bình tĩnh nói: "Hai văn tiền!"
Từ Phượng Niên nhìn nàng, lắc đầu: "Một văn."
Khương Nê quay người bỏ đi.
Từ Phượng Niên mỉm cười nói: "Một chữ một văn, mỗi ngày ngươi có thể đọc thêm nhiều sách một chút, cũng có thể đọc đến khi ta nghèo kiết xác."
Khương Nê đi đến ngưỡng cửa thì thoáng do dự.
Từ Phượng Niên cười bảo: "Quyển《Thái Huyền Cảm Ứng Thiên》trên tay ta có hơn sáu nghìn chữ, đọc xong ta tính cho ngươi bảy quan tiền, thế nào?"
Khương Nê xoay người trở lại trong phòng, vụ làm ăn này cuối cùng không đổ vỡ. Chỉ là nàng lạnh mặt đứng ở góc xa thế tử điện hạ nhất, chìa tay ra.
Từ Phượng Niên nào đâu không biết cái tính nết của nàng, bèn ném quyển《Thái Huyền》qua.
Khương Nê đón lấy quyển thẻ tre có dây thừng nối đã mài mòn nghiêm trọng, vừa nhìn đã biết là thứ tốt, tùy tiện đặt ở đạo quán nào cũng là bảo vật trấn sơn, trong lòng càng thêm tức giận. Món đồ cổ ít nhất cũng vài trăm năm tuổi này mà y lại nỡ vứt bừa bãi, lỡ như nó bung ra thì sao?! Đã rộng rãi vung tay như vậy, thế mà lại còn cò kè với nàng từng văn tiền một!
Từ Phượng Niên dường như đoán được tâm tư của Khương Nê, cười tủm tỉm: "Xót rồi à? Đồ của ta, ta thích dùng thế nào thì dùng, nhưng nếu phải rời tay, ta sẽ tính toán chi li."
Một văn tiền.
Từ Phượng Niên nhìn ra ngoài cửa sổ, bật cười khẽ.
Niềm vui và huyền cơ trong đó, có lẽ chỉ có lão Hoàng và tiểu cô nương này mới thấu hiểu.
Khương Nê bắt đầu đọc kinh văn, giọng đọc và cách ngắt câu khó tránh khỏi có phần trúc trắc.
Từ Phượng Niên không để tâm, y tự nhận mình chẳng có thiên phú gì, duy chỉ có trí nhớ là chưa từng thua bất kỳ ai. Tại sao phải bỏ tiền ra để Khương Nê đọc《Thái Huyền》và các loại bí kíp võ học sau này?
Khương Nê căn bản sẽ không hiểu.
Nàng cũng chẳng muốn hiểu. Nàng chỉ hy vọng có thể đọc được một vài môn võ học thượng thừa, lén ghi nhớ, âm thầm mày mò, đợi đến ngày tự học thành tài, sẽ đâm thanh Thần Phù vào lồng ngực của vị thế tử điện hạ kia.
Từ Phượng Niên cuối cùng cũng hoàn hồn, đổi một tư thế tùy ý, lắng nghe giọng đọc của Khương Nê, nhìn tiểu nữ tử đang đứng ở góc phòng ôm thẻ tre chăm chú đọc sách.
Ánh mắt y không còn tĩnh lặng như nước giếng cổ, mà đã ánh lên vài phần sinh khí.
Nàng chăm chú đọc sách vì điều gì, một kẻ bụng dạ đầy mưu mô như Từ Phượng Niên sao lại không biết?
Còn ép nàng phải chăm chú đọc sách vì điều gì, e rằng chỉ có Đại Trụ Quốc Từ Kiêu mới hay.
Ngày đó khi bước ra khỏi linh đường, Từ Kiêu từng trêu chọc: "Sau này Khương Nê may mắn giết được con, mười phần thì hết chín phần là sẽ tự vẫn. Không có kẻ thù là con, nàng sống dường như chẳng còn ý nghĩa. Nhưng nếu biết mình mãi mãi không thể giết được con, nàng gắng gượng sống cũng chẳng khác gì đã chết."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook