Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 141: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 141
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Long Tượng vốc một nắm sơn tra, cẩn thận thả xuống giếng, ngây ngô nói: "Ca, ăn sơn tra này."
Lão đạo sĩ thở dài thườn thượt: "Chuyện này bảo ta làm sao mở miệng với vị Thế tử điện hạ Hỗn Thế Ma Vương kia đây? Nói hay là không nói?"
Lão đạo sĩ, người tự nhận thuật xem tướng Cửu Cung đứng thứ hai ở Long Hổ sơn thì không ai dám xưng thứ nhất, do dự một lát. Nhớ lại sát khí ẩn sau gương mặt tươi cười của Từ Phượng Niên, lão đành cay đắng nói: "Vẫn nên bẩm báo sự thật, coi như nhắc nhở Thiên Sư phủ một tiếng."
...
Nếu nói Long Hổ sơn là Tiên Phủ Đạo Đô, vậy Thượng Âm học cung chính là Thánh Nhân thành.
Sau khi đại chiến Cửu Quốc Xuân Thu kết thúc, cảnh tượng trăm nhà đua tiếng đã không còn, nhưng phong thái hạo nhiên của sĩ tử, học thuật bình đẳng không phân cao thấp vẫn được lưu truyền đến nay. Nhìn chung, kiến trúc Thượng Âm học cung vô cùng hùng vĩ. Ngoại trừ Công Đức lâm chỉ Tế tửu mới được vào, những nơi khác ai cũng có thể đến, sách vở nào cũng có thể đọc. Chỉ có điều, một vài luật lệ bất thành văn qua trăm ngàn năm đã ăn sâu bám rễ. Những quy tắc này không phải do các đời Tế tửu lập ra, phần lớn là vì một vị đại học sĩ lừng danh nào đó trong học cung, hậu bối vì sùng kính mà tự nguyện tuân theo.
Ví như trong Thượng Âm học cung có hồ Đại Ý trồng vô số thanh liên. Nước hồ không sâu, chỉ chừng hai người, trong vắt thấy đáy, từng gốc thanh liên lộ rõ rễ cành. Chèo thuyền trên đó tựa như trôi giữa trời, chẳng khác nào tiên cảnh.
Sĩ tử bình thường trong học cung không dám đến hồ Đại Ý chèo thuyền thưởng sen, một là vì đây là nơi thành danh của Hoàng Long Sĩ, hai là vì nơi ở của một nữ tử nằm trong tòa các bên hồ.
Năm sáu năm nay, phong thái của Thượng Âm học cung đều bị một mình nàng chiếm hết.
Lần đầu bước vào học cung cầu học, nàng đã phô trương gia thế, bái thẳng Vương Tế tửu và một vị lãnh tụ binh gia làm sư phụ, được hai vị đại gia dốc lòng truyền thụ. Có kẻ không phục đến hồ Đại Ý khiêu khích, nữ tử mang kiếm vào học cung này cũng chẳng thèm đôi co, lập tức rút kiếm chém bay búi tóc của tên học tử cầm đầu. Lần thảo phạt thứ hai thế trận càng thêm rầm rộ, nàng chẳng nói chẳng rằng, rút kiếm giết chết một người ngay tại chỗ. Tuy nàng bị học cung cấm túc, nhưng không còn ai dám động thổ trên đầu thái tuế nữa. Vị cô nương có dung mạo tầm thường này là kẻ thật sự dám giết người.
Sau này nàng sáng lập Tung Hoành Thập Cửu Đạo, lưu truyền rộng rãi. Kế đó, nàng lại bình phẩm thành tựu của văn nhân thiên hạ, cùng người khác đánh mười ván cờ trên hồ Đại Ý, tiếng khen tiếng chê đều có đủ. Mấy năm gần đây, sĩ tử các nước đến Thượng Âm cầu học, không ít người là vì nàng mà tới. Bất kể nàng mang bao nhiêu tai tiếng, sự thật hiển nhiên là đương thời có mấy ai đủ tư cách để nàng mắng? Chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Chớ thấy đám văn nhân mặc khách ngoài cung mắng mỏ hung hăng nhất. Nam tử trẻ tuổi từng cùng nàng đánh mười ván cờ trên hồ đã sớm một lời nói toạc thiên cơ: Những kẻ mắng hăng hái nhất, một khi thật sự đối mặt với nàng chắc chắn là loại cỏ đầu tường đổi chiều nhanh nhất, phong cốt như cỏ dại, cong rồi lại cong.
Tòa các bên hồ Đại Ý không hề phô trương vẻ xa hoa chốn hầu môn, chẳng qua là tác phẩm của thợ thủ công trong học cung, cơ quan tinh xảo, không đi theo lối mòn. Ngoài lầu nuôi mấy con gà vịt, xen kẽ mấy luống rau, đều dùng để lấp đầy bụng, không có chút thú vui tao nhã nuôi ngỗng, nuôi hạc, trồng cúc, trồng mai của các lão học sĩ. Đây chính là Từ Vị Hùng.
Hôm nay Từ Vị Hùng nghe giảng xong, trở về lầu ăn bữa trưa tự làm, rồi bắt đầu viết "Cảnh Thế Thiên Tự Văn". Tác phẩm này được khởi bút tại Bắc Lương vương phủ. Ban đầu là lúc nhàn rỗi vô sự, lại có đứa em trai cả ngày ăn chơi lêu lổng, nàng muốn soạn văn khuyên răn một phen, sau thấy không hiệu quả bèn gác lại. Sau khi đến Thượng Âm học cung, nàng lại cầm bút, dăm ba bữa lại viết vài câu cảm ngộ tâm đắc. Nước chảy đá mòn, Thiên Tự văn đã có hơn sáu trăm chữ.
Bảy tám mươi chữ đầu đọc lên đã vô cùng đinh tai nhức óc: "Nhân sự khả bằng tuần, thiên đạo mạc bất sảng. Nhất gia đại xuất tiểu nhập, số thế kỳ xương. Nhất tộc lũy công tích nhân, bách niên tất báo; nhất quốc trọng dân khinh quân, thiên niên bất suy. Như hà yểu chiết vong thân? Thuyết bạc ngôn, tố bạc sự, tồn bạc tâm, chủng chủng giai bạc. Như hà hung tai ác tử? Đa âm độc, toàn âm tư, hỉ âm hành, sự sự đô âm..."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook