Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 149: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 149

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Từ Phượng Niên chẳng buồn để ý đến nàng, chỉ mải mê đọc thư. Khương Nê trơ mắt nhìn sắc mặt Thế tử điện hạ từ hửng nắng chuyển sang âm u, rồi hóa thành giông bão, cuối cùng mây đen đã kéo kín bầu trời. Nhất thời nàng cũng quên mất việc lặp lại chuyện một chữ giá hai văn.

Từ Phượng Niên giơ tay định vỗ mạnh lên tay vịn ghế gỗ đàn hương, nhưng vừa hạ xuống đã thu lại tám chín phần lực đạo, cuối cùng kịp thời dừng tay mới không đập nát một góc ghế. Dù vậy, sắc mặt y vẫn âm trầm đáng sợ.

Từ Phượng Niên đứng dậy đi đến bên cửa sổ, hít sâu vài hơi. Lúc xoay người lại, y đã khôi phục dáng vẻ mây trôi gió thoảng, nhìn về phía Khương Nê mỉm cười nói:

"Lại đây, ngươi đọc sách cho ta nghe."

Khương Nê đọc xong "Chập Long" rồi lại đọc hơn nửa cuốn kiếm phổ, ngoài cửa sổ đêm đã về khuya. Nàng phát hiện hôm nay Từ Phượng Niên lạ thường không lên tiếng trừ tiền.

Nghe tiếng đọc sách lơ đãng suốt hai canh giờ, Từ Phượng Niên cười nói:

"Hiện giờ ngươi gửi không ít bạc chỗ ta, hay là chúng ta làm thêm một vụ mua bán? Một nghìn quan mua một bản bí kíp, một năm ngươi có thể mua được mười bản rồi. Dù cho ngươi tự mình luyện võ không thành, tiện tay ném cho nhân sĩ giang hồ vài bản, còn sợ bọn họ không như chó điên nhào tới cắn ta sao? Như vậy còn thiết thực hơn là ngươi lưng giắt vạn quan mà không có chỗ tiêu. Vụ làm ăn này thế nào? Đừng có làm cái vẻ mặt không tình nguyện cộng thêm không tin nổi đó, ta chỉ nói toạc ra suy nghĩ trong lòng ngươi mà thôi. Với quan hệ và giao tình của hai chúng ta, không cần phải khách sáo nữa. Thế nào, quyết định vậy nhé? Một bản bí kíp một nghìn hai trăm quan?"

Khương Nê hận không thể dùng cuốn "Chập Long" làm đao kiếm đâm chết tên gian trá này, lạnh lùng cười đáp:

"Rốt cuộc là một nghìn quan hay một nghìn hai trăm quan?"

Bị vạch trần mánh khóe, Từ Phượng Niên cười ha hả:

"Giá hữu nghị, tám trăm quan một cuốn."

Khương Nê lập tức đồng ý:

"Được!"

Từ Phượng Niên phất tay, cầm lại phong mật thư từ Long Hổ sơn với lời lẽ được cân nhắc kỹ lưỡng. Y cau mày, không ngẩng đầu lên, nói với Khương Nê đang đặt hai cuốn bí kíp về lại giá sách:

"Có muốn chuẩn bị cho ngươi một chiếc ghế quý phi không?"

Khương Nê cười nhạt đầy khinh bỉ:

"Ta còn muốn sống."

Từ Phượng Niên không bình luận gì về lời này. Khương Nê vừa đi, Hồng Thự liền bưng chiếc chén lưu ly trong suốt đựng đầy hoa quả vào phòng.

Lưu ly là trân phẩm chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu, nhà giàu bình thường sở hữu được dược ngọc, một loại thứ phẩm của lưu ly đã là cực hạn tài lực. Vậy mà ở đây lại chỉ dùng làm vật nhỏ đựng hoa quả. Quan viên triều đình chỉ có từ Tứ phẩm trở lên mới được đeo trang sức lưu ly nhỏ, hơn nữa màu sắc thường không đủ trong suốt. Thế tử điện hạ quả thực là phung phí của trời.

Từ Phượng Niên cầm một quả lê tuyết lên, cắn một miếng rồi gằn giọng:

"Gã cưỡi trâu vừa gửi đến một bản thảo 'Lưỡng Nghi Tham Đồng Khế', chỉ đưa cho Ngụy gia gia trong Thính Triều đình liếc qua hai mắt mà ông đã mừng đến phát khóc, nói rằng so với cuốn cổ bản 'Dịch Kinh Tham Đồng Khế' được xưng là vua của vạn đan trong các còn diệu hợp thiên đạo hơn. Ngươi xem, Chưởng giáo hy sinh tu vi Đại Hoàng Đình không nói, ta đã xuống núi rồi mà Võ Đang vẫn còn muốn dệt hoa trên gấm. Lại nhìn Long Hổ sơn kia xem, mới hơn một năm mà đã có người của Thiên Sư phủ đến bắt nạt Hoàng Man Nhi! Đám đạo sĩ áo vàng áo tím này đúng là tìm đường chết!"

Hồng Thự nhẹ giọng đáp:

"Long Hổ sơn thế lớn hai trăm năm, còn Võ Đang sơn đã suy vi ba trăm năm. Hơn nữa Võ Đang sơn ở ngay Bắc Lương, còn Long Hổ sơn lại cách mấy nghìn dặm, tác phong tự nhiên bất đồng."

Từ Phượng Niên bình tĩnh nói:

"Vốn đã định đến Long Hổ sơn một chuyến, bây giờ càng phải đến Thiên Sư phủ để xem phong thái của Vũ Y Khanh Tướng ra sao."

Hồng Thự dịu dàng xoa bóp hai vai cho Từ Phượng Niên. Sau khi luyện đao, thân thể vốn yếu ớt của Thế tử điện hạ đã tráng kiện hơn nhiều, cả thể phách lẫn khí phách đều tiến triển vượt bậc. Nếu nói thủ pháp xoa bóp trước đây của Hồng Thự như thêu hoa thì bây giờ nếu không dùng sức như gõ chuông gióng trống, ngay cả Từ Phượng Niên cũng chỉ cảm thấy như đang gãi ngứa.

Hồng Thự khẽ hỏi:

"Điện hạ, thật sự lại muốn rời khỏi đất Lương à?"

Từ Phượng Niên gật đầu, nửa đùa nửa thật cười nói:

"Nhưng chuyến này ra ngoài không phải làm chó mất chủ. Thân là Thế tử điện hạ thì phải bày ra hết phô trương thanh thế. Long Hổ sơn, Thượng Âm học cung, Hạ Mã sơn trang của Hiên Viên thế gia, Việt Vương kiếm trì, Lạc Thần viên bên bờ Lạc Thủy... những nơi trước kia không dám đến, lần này đều phải đi một lượt. Hồng Thự, đi cùng ta nhé?"

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...