Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 150: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 150

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hồng Thự lắc đầu, vẻ đáng thương:

"Không đi có được không, Điện hạ?"

Từ Phượng Niên cười trừ, dặn Hồng Thự cất kỹ lá thư rồi xách hai vò rượu, một mình rời khỏi sân viện đi tới Thính Triều đình.

Mỗi lần nhìn thấy tấm biển bốn chữ "Khôi Vĩ Hùng Tuyệt", Từ Phượng Niên lại cảm thấy không được tự nhiên. Nếu tấm biển Cửu Long với nét chữ như gà bới này chỉ treo trơ trọi một mình thì cũng thôi, đằng này bên cạnh lại có thêm hai tấm biển phụ rồng bay phượng múa, nét bút cứng cáp như sắt họa bạc câu. Phàm là thứ gì trên đời cũng sợ bị so sánh, sự tương phản này càng làm nổi bật vẻ tầm thường của tấm biển chính. Lão Hoàng đế băng hà đột ngột năm Từ Phượng Niên mười bốn tuổi có thể xem là bậc hùng tài đại lược, chỉ có nét chữ này là thật không dám khen.

Nhớ tới nhị tỷ Từ Vị Hùng cũng viết chữ như giun bò, Từ Phượng Niên không khỏi cảm thán. Nếu nhị tỷ là nam nhi, ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương kia chắc chắn sẽ nằm gọn trong tay Từ gia, bất kể Từ Phượng Niên này ngốc thật hay giả vờ, kết cục đều không thể tránh khỏi.

Từ Phượng Niên đẩy cửa bước vào đại sảnh Thính Triều đình, bất đắc dĩ nói:

"Nhị tỷ, lúc này cơn giận trong lòng tỷ hẳn đã nguôi rồi chứ? Nếu thật sự không được, đệ sẽ đến Thượng Âm học cung cho tỷ mắng một trận."

Chuyến này y vào các, ngoài việc tìm Bạch Hồ Nhi uống rượu còn định lật xem gia phả Thiên Sư phủ trên núi Long Hổ. Trong tứ đại Thiên Sư đời này, vị sư phụ bất đắc dĩ của Hoàng Man Nhi là Triệu Hi Đoàn tuy đứng hàng thứ hai nhưng lại ít thực quyền nhất. Bề ngoài quốc sư Triệu Đan Hà chưởng giáo đạo môn thiên hạ, nhưng nghe nói đệ đệ của ông ta là Triệu Đan Bình cũng tuyệt đối không phải kẻ dễ đối phó. Vị Thiên Sư này quanh năm ở kinh thành truyền đạo, tạo ra đủ loại thần tích khiến trẻ con cũng thuộc làu, danh vọng không hề thua kém Triệu Đan Hà. Vị còn lại có bối phận cao nhất là Triệu Hi Dực thì dường như chưa từng có tin tức nào lọt ra ngoài.

Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng, huống hồ là Thiên Sư phủ với vô số đạo kinh?

Hôm nay Từ Phượng Niên quyết định lên lầu tìm hiểu cho thấu đáo về gia tộc có quy củ "không phải tông thân thì không được truyền chức Thiên Sư" này. Người ngoài chỉ biết Thính Triều đình là một kho vũ khí, lại ít ai biết thành tựu thu thập bí mật nội tình trong các càng lừng lẫy hơn.

Lên đến tầng hai, vừa rẽ qua góc, Từ Phượng Niên chợt thấy một gương mặt lạ. Đó là một lão già cụt tay, người thấp bé, để hai chòm râu dê, trên thân khoác tấm áo da cừu cũ nát. Lão đang nhón chân cố sức rút một cuốn võ học mật điển, liếm ngón tay rồi lật ra đọc.

Không cảm nhận được chút khí cơ lưu chuyển nào trên người đối phương, Từ Phượng Niên nổi hứng trêu đùa, rón rén bước tới hạ giọng nói:

"Lão huynh đệ, cũng đến trộm sách à?"

Lão già không thèm để ý, đọc mười hàng một lúc, lật sách cực nhanh. Trong lầu các tĩnh lặng chỉ còn tiếng lật giấy soàn soạt.

Từ Phượng Niên nghển cổ nhìn qua, muốn xem rõ nội dung nhưng lão già lại rất cảnh giác, cầm cuốn bí kíp lùi ra xa một chút.

Từ Phượng Niên làm bộ nhét mấy cuốn sách vào ngực, tốt bụng nhắc nhở:

"Lão huynh đệ, đừng xem nữa, lấy được thêm cuốn nào hay cuốn ấy."

Lão già kéo chặt tấm áo da cừu, làm như điếc không nghe thấy lời Thế tử điện hạ.

Từ Phượng Niên thì thầm:

"Ngươi không thấy một gã mặt cáo trắng à? Chính là nam tử đeo đao có dung mạo còn đẹp hơn cả mỹ nhân ấy. Tính tình hắn cực xấu, chúng ta nên cẩn thận một chút, coi chừng gánh không nổi hậu quả."

Cuối cùng lão già cũng ngẩng đầu, đôi mắt lác liếc xéo Thế tử điện hạ một cái.

Từ Phượng Niên ra vẻ thân quen bá vai bá cổ lão, nhiệt tình nói:

"Lão huynh đệ, bí kíp trên lầu càng thượng thừa hiếm thấy. Ta đã mua chuộc nha hoàn của Thế tử điện hạ trong vương phủ nên khá quen đường quen lối, để ta dẫn ngươi đi?"

Đôi mắt lác của lão già càng lệch đi, nhưng lão không hề tránh né hành động vô lễ của Từ Phượng Niên. Dường như lão khá xem thường hảo ý của vị "đồng đạo" bên cạnh.

Từ Phượng Niên vừa định mở miệng bỗng cảm thấy một luồng khí tức ngột ngạt ập tới. Quay đầu lại, y thấy không chỉ có Bạch Hồ Nhi mà cả Từ Kiêu và sư phụ Lý Nghĩa Sơn cũng có mặt. Sau lưng Từ Kiêu còn tụ tập đủ sáu vị thủ các nhân đang trong tư thế như lâm đại địch. Chuyện gì thế này?

Bạch Hồ Nhi chậm rãi bước tới, nhìn Từ Phượng Niên bằng ánh mắt như đang nhìn một kẻ ngốc.

Đại Trụ Quốc Từ Kiêu không đến gần, chỉ hơi cúi người về phía lão già, nhẹ giọng nói:

"Chuyến xuất Bắc Lương lần này, phiền ngài chiếu cố Phượng Niên nhiều hơn."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...