Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 152: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 152
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Vấn đề trước mắt là lão già từ âm phủ bò lên dương gian này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Lão chỉ có một thân một mình, chẳng vướng bận điều gì, nếu lỡ tay ngộ sát hoặc trực tiếp hạ sát Thế tử điện hạ rồi bỏ trốn, ba mươi vạn thiết kỵ của Từ Kiêu biết đi đâu mà tìm? Ước pháp tam chương ư, một cao thủ xuất chúng thoát tục như vậy mà còn nói luật pháp với ngươi sao?
Từ Phượng Niên lặng lẽ ngồi xổm dựa vào giá sách, cẩn thận tính toán tỉ mỉ. Đây chính là cái lợi có được từ những năm tháng sống quen cảnh bần hàn với lão Hoàng, tính toán từng đồng từng cắc, một văn tiền không phải là tiền sao? Chuyện lớn chuyện nhỏ đều phải tính kỹ trong lòng một phen. Nhớ năm đó vì mấy văn tiền, Thế tử điện hạ đã mượn đạo bào rách đi xem bói cho người ta, kết quả tiền chưa nhận được mấy xu đã bị một mụ đàn bà béo tốt sàm sỡ cả buổi chiều. Đen đủi nhất là trước khi nhận tiền, Từ Phượng Niên còn phải tươi cười, phí hết nước bọt khen ngợi mụ đàn bà nặng trên dưới hai trăm cân kia có vòng eo thon nhỏ ra sao, dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn thế nào.
Nghĩ lại chuyện cũ mà đau lòng, quả thực là xui xẻo!
Đang lúc Từ Phượng Niên chìm trong hồi ức đau thương, Bạch Hồ Nhi đã lặng lẽ bước xuống thang, dùng đao Tú Đông gõ nhẹ lên vai y.
Từ Phượng Niên ngơ ngác ngẩng đầu. Từ góc độ của y nhìn lên, ngực Bạch Hồ Nhi quả nhiên là một vùng bằng phẳng, còn phẳng hơn cả Thái Bình công chúa "tiểu hà tài lộ tiêm tiêm giác" năm nào. Haizz, mỹ nhân nhường này vậy mà không phải nữ nhân, thật khiến người ta phải bóp cổ tay than thở.
Từ Phượng Niên kinh hãi hoàn hồn, quả nhiên thấy Bạch Hồ Nhi đã nheo đôi mắt phượng, sát khí trong mắt tuôn trào. Y đứng dậy, thấy Tú Đông vẫn đặt trên vai mình, cố ý làm ra vẻ mặt ngây ngô hỏi: "Sao thế?"
Bạch Hồ Nhi bình thản nói: "Ngươi sắp rời Bắc Lương, cho ngươi mượn Tú Đông."
Từ Phượng Niên thắc mắc: "Ta đã có Xuân Lôi rồi mà."
Bạch Hồ Nhi cười lạnh: "Ngươi luyện đao luôn dùng tay phải, nhưng ngươi tưởng ta không biết ngươi thuận tay trái sao? Đao tay trái chỉ mạnh hơn đao tay phải chứ không hề yếu hơn. Với tác phong âm hiểm của ngươi, làm việc gì mà không chừa lại đường lui? Đừng giả vờ nữa, cứ đường đường chính chính mượn Tú Đông đi. Ngoài ta ra, có ai mà không cho rằng ngươi chỉ lấy Tú Đông để trang trí?"
Bị vạch trần bí mật giấu kín, Từ Phượng Niên không hề tức giận, chỉ cười hì hì nhấc đôi bầu rượu lên, vui vẻ nói: "Không hổ là tri kỷ. Nào, cùng uống rượu."
Bạch Hồ Nhi buông tay, bỏ mặc Tú Đông, lắc đầu: "Ta không uống rượu nữa."
Từ Phượng Niên đỡ lấy thanh đao Tú Đông tinh xảo sắc bén hơn Xuân Lôi vài phần, vẻ mặt tiếc nuối: "Không uống rượu ư? Vậy cuộc đời vốn đã nhàm chán của ngươi chẳng phải càng thiếu đi niềm vui sao?"
Bạch Hồ Nhi lảng sang chuyện khác: "Lần này đi, ngươi định mang theo bao nhiêu bí kíp?"
Từ Phượng Niên biết một khi Bạch Hồ Nhi đã quyết định thì tuyệt đối không thể xoay chuyển, đành cười nói: "Thế nào cũng phải ba bốn chục quyển cho đủ một rương, xem xong một quyển thì vứt một quyển."
Bạch Hồ Nhi bất đắc dĩ: "Ngươi lại định thả câu đấy à?"
Từ Phượng Niên một tay xách bầu rượu, một tay cầm Tú Đông, nhẹ nhàng cảm thán: "Tri kỷ, đúng là tri kỷ. Vậy chuyện chọn sách phiền tri kỷ nhà ngươi nhé?"
Bạch Hồ Nhi gật đầu, coi như hạ lệnh tiễn khách.
Từ Phượng Niên lên tầng trên cùng, không thấy sư phụ, quay đầu xuống lầu lại thấy Từ Kiêu đang ngồi trên ghế ở tầng năm. Trước mặt ông là ba người lạ mặt có vóc dáng, tuổi tác và khí cơ hoàn toàn khác nhau đang phủ phục.
Từ Kiêu ném ba quyển bí kíp trong tay xuống trước mặt ba người, bình thản nói: "Nam Đường Lữ Tiền Đường, năm đó ngươi lẻn vào vương phủ chỉ để trộm quyển “Ngọa Long Cương Ngự Kiếm Thuật” này, bại dưới tay Kiếm Cửu Hoàng. Ta thấy ngươi đỡ được bốn kiếm nên mới giữ lại cho ngươi một mạng. Hôm nay bí kíp ở ngay trước mắt, thưởng cho ngươi."
"Tây Sở Thư Tu, thứ ngươi muốn là “Bạch Đế Bão Phác Quyết”."
"Đông Việt Dương Thanh Phong, mở to mắt ra xem cho rõ, đây là quyển “Tự Thần Dưỡng Quỷ Kinh” gia truyền của nhà ngươi."
Không một ai trong ba người dám nhặt lấy vật báu mơ ước bấy lâu dù đã ở ngay tầm tay. Đầu họ cúi gằm, gần như chạm đất, phủ phục càng thêm hèn mọn.
Từ Kiêu híp mắt nói: "Chuyến này sắp xếp ba người các ngươi đi theo Thế tử điện hạ, làm cho tốt. Khi trở về Vương phủ, các ngươi muốn chức quan thì bổn vương cho chức quan, muốn bí kíp thì cứ tùy ý lấy. Ồ, bổn vương nhớ ra rồi, Thư Tu, ngươi thích nữ nhân, đến lúc đó ban cho ngươi mười người là được. Nhưng nếu Thế tử điện hạ xảy ra chuyện gì, khuyên các ngươi nên sớm tự kết liễu đi, nếu không bổn vương có trăm phương ngàn kế khiến ba tên tiện dân các ngươi sống không bằng chết. Lữ Tiền Đường, Thư Tu, Dương Thanh Phong, ba người các ngươi đều là vong quốc nô, nước mất rồi nhưng vẫn còn vài người thân thích, đến lúc đó bọn họ sẽ phải đi theo làm bạn với các ngươi. Nghe rõ chưa?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook