Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 155: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 155
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lý Hãn Lâm mặt mày ủ dột, chẳng nói chẳng rằng.
Từ Phượng Niên thả lỏng dây cương, vỗ nhẹ lên cổ con thần mã trắng toát như sương. Con ngựa này vốn là vua của loài ngựa hoang được Đại Trụ Quốc bắt về từ biên ải năm ngoái, phải mất hơn nửa năm thuần phục mới chịu cho đóng yên cương, lần này về phủ liền mang tặng cho đứa con trai được sủng ái nhất.
Từ Phượng Niên ngồi xuống bên hồ, đợi Lý Hãn Lâm an tọa bên cạnh mới nhặt một viên sỏi ném xuống hồ Loa Sư, ôn tồn bảo: "Hãn Lâm, đừng mãi làm trẻ con nữa. Cha ngươi tuổi cao mới có được mụn con, cũng sắp già cả rồi, ngươi còn không chịu trưởng thành, gánh nặng trong nhà chẳng lẽ định để tỷ tỷ ngươi gánh vác sao?"
Lý Hãn Lâm thở dài thườn thượt: "Phượng ca nhi, huynh thay đổi rồi. Trước kia tỷ tỷ ta ghét huynh nhất, nếu là huynh của hiện tại, có lẽ tỷ ấy sẽ thích. Nhưng ta không thích, sau này ta biết tìm ai chơi cùng?"
Lần nào Từ Phượng Niên cũng ném sỏi vào cùng một điểm, y cười nói: "Tỷ tỷ ngươi xinh đẹp hơn Nghiêm Đông Ngô, nhưng cũng ngốc hơn nhiều. Ta biết nàng đã sớm có người trong lòng, trước đây chỉ trêu chọc nàng chút thôi. Sớm muộn gì nàng cũng nhận ra người mình thích thực chất chỉ là tên bao cỏ, còn tên bao cỏ đáng ghét này lại thú vị hơn. Còn chuyện sau này tìm ai chơi, đơn giản lắm, mau cưới một thê tử hiền lương thục đức, tìm nàng mà chơi, chơi mãi rồi cũng ra con cái thôi."
Lý Hãn Lâm gãi đầu: "Sinh con thì được, nhưng chỉ được sinh con trai. Sinh con gái chỉ tổ phiền lòng chịu tội, lớn lên không thoát khỏi bị đàn ông làm khổ. Sinh con trai là ổn thỏa nhất, ta không sợ bị báo ứng."
Từ Phượng Niên bật cười: "Ngươi cũng biết sợ báo ứng sao?"
Lý Hãn Lâm ngả người nằm xuống bãi cỏ, vẻ mặt nghiêm túc lạ thường: "Sao lại không sợ? Người ta đều bảo trên đầu ba thước có thần minh. Trời mới biết ngày nào đó ta chết đi, chắc chắn số kiếp phải lăn vào vạc dầu, không thì kiếp sau bị phạt làm đàn bà."
Từ Phượng Niên cười lớn: "Trong đầu tiểu tử ngươi chứa cái gì vậy?"
Lý Hãn Lâm bĩu môi: "Thôi được rồi, nghe lời Phượng ca nhi, ta sẽ vào quân Bắc Lương. Biết đâu lại bắt được một công chúa Bắc Mãng về làm nô tỳ hầu hạ."
Từ Phượng Niên chậc lưỡi: "Chí hướng lớn thật."
Lý Hãn Lâm lồm cồm bò dậy, hạ giọng hỏi: "Phượng ca nhi, huynh nói thật cho ta nghe xem, vị cao thủ thượng thừa kia trông thế nào?"
Từ Phượng Niên quay đầu, chỉ tay về phía lão già cụt tay đang ngủ gà ngủ gật gần xe ngựa. Thân hình lão gầy gò, lọt thỏm trong chiếc áo da cừu cũ nát, lúc ngủ còn vô tư ngoáy mũi rồi lén lút búng gỉ đi. Y bực bội đáp: "Chắc là giống lão ta."
Lý Hãn Lâm nhìn lão già lôi thôi lếch thếch, đến làm phu đánh xe cũng chẳng xứng, vậy mà lại ăn gan hùm mật gấu dám ngồi chung xe với Ngư hoa khôi. Hắn trợn mắt: "Phượng ca, huynh lừa trẻ con à!"
Từ Phượng Niên phóng tầm mắt ra mặt hồ, cười bảo: "Ngươi vốn là trẻ con mà."
Lý Hãn Lâm phản bác: "Ta còn nhỏ sao? Có cô nương nào xong chuyện mà không khen con chim trong quần ta là đại điểu?"
Từ Phượng Niên cười mắng: "Ngốc ạ, trẻ con mới đi khoe khoang thứ này. Hơn nữa mấy lời tâng bốc không mất tiền, chỉ cốt kiếm tiền của nữ tử thanh lâu mà ngươi cũng tin? Ngươi không phải trẻ con thì là gì?"
Lý Hãn Lâm nổi cơn hung bạo, giận dữ quát: "Mẹ kiếp, về ta sẽ ném hết đám kỹ nữ đó vào lồng thú cho xé xác."
Lần này Từ Phượng Niên mắng thật sự: "Bớt tạo nghiệp đi, mau cút đến Bắc Lương quân. Cái đầu của ngươi đúng là một chín một mười với tỷ tỷ ngươi."
Lý Hãn Lâm ngoan ngoãn "ồ" một tiếng.
Cuối cùng, Lý công tử - đệ nhất ác nhân Phong Châu, kẻ muốn theo Từ Phượng Niên rời Bắc Lương, lại chọn gia nhập Bắc Lương quân có quân kỷ nghiêm khắc nhất.
Lúc chia tay ở cổng thành, Lý Hãn Lâm khóc như mưa. Kẻ không biết chuyện còn tưởng Thế tử điện hạ có sở thích quái đản, đã đi cửa sau của Lý đại công tử.
***
Từ Phượng Niên về đến vương phủ, lão già không rõ tên họ chậm rãi bước xuống xe ngựa. Lão gầy da bọc xương, chiếc áo da cừu trùm lên thân hình khẳng khiu. Lão chỉ nói hai câu.
Câu đầu tiên là: "Tiểu nương này trông cũng được, chỗ nào cần đẫy đà đều đẫy đà, dễ sinh quý tử."
Chưa đợi Ngư Ấu Vi kịp e thẹn, câu thứ hai của lão già mắt lác đã khiến sắc mặt nàng trắng bệch: "Con mèo kia còn tốt hơn, hầm lên ăn để bồi bổ thân thể, dưỡng lại tinh thần."
Từ Phượng Niên hít một hơi thật sâu, rồi lại hít thêm một hơi nữa.
Lão già nghênh ngang bỏ đi. Đứng trên con đê dài tít tắp bên hồ, lão nheo mắt nhìn về phía Thính Triều đình.
Từ Phượng Niên đi tới tiểu viện của Khương Nê, thấy nàng đang ngồi xổm dùng cành cây vẽ nguệch ngoạc trên đất. Không nhìn đến việc nàng vội vàng đứng dậy dùng mũi chân xóa đi dấu vết, y hỏi: "Ta sắp rời Bắc Lương, không chừng sẽ chết giữa đường. Đến lúc đó ngươi sẽ có cơ hội bồi thêm một dao, có muốn đi theo không? Đương nhiên, ta sẽ mang theo một rương bí kíp. Nếu ngươi đi theo, cuối năm tất cả đều là của ngươi."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook