Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 16: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 16

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Nụ cười của lão bộc toát lên vẻ chân chất rạng ngời. Gương mặt già nua ấy gợi liên tưởng đến bụi lau sậy nơi hoang dã sau chuyến đi dài, tuy không diễm lệ hay hùng vĩ nhưng lại mang nét phong trần riêng biệt, tựa như vò rượu cũ đã được niêm phong nhiều năm.

***

Hai ngày nay, tin tức về một tuyệt đại mỹ nhân ghé chân quán trọ Long Môn đã trở thành tiêu điểm chấn động thành Lăng Châu, chỉ xếp sau sự kiện Thế tử điện hạ du ngoạn trở về.

Đám người hiếu kỳ kéo đến suýt giẫm nát ngưỡng cửa, khiến việc làm ăn của quán trọ phát đạt chưa từng thấy. Mỗi khi mỹ nhân kia rời phòng dùng bữa, sảnh lớn lại chật ních những kẻ lêu lổng đến chiêm ngưỡng dung nhan.

Ban đầu chỉ là đám công tử bột trẻ tuổi, về sau ngay cả những phú thương lớn tuổi, kẻ mà trên giường đã "lực bất tòng tâm" cũng tìm đến thưởng lãm, tất cả đều đồng thanh tán thưởng: "Quả là tuyệt sắc giai nhân."

Giới thạo tin đồn đại rằng vị cô nương này còn động lòng người hơn cả Ngư Ấu Vi - đệ nhất hoa khôi Lăng Châu vài phần. Một vài lão gia từng bôn ba bên ngoài, trải nhiều sự đời cũng khẳng định cả đời chưa từng thấy nữ tử nào kiều diễm đến thế.

Thậm chí có gã tài tử còn vung tiền như rác, chen lấn sứt đầu mẻ trán chỉ để giành một vị trí đẹp trong quán, vừa nhấp rượu với tâm niệm "rượu không say người, người tự say", vừa trải giấy Tuyên Thành ra bàn họa tranh.

Mỹ nhân xứ lạ kia vẫn giữ vẻ điềm nhiên, coi đám đông xung quanh như cỏ rác, chỉ gọi loại hoa điêu trần niên hảo hạng nhất Lăng Châu. Khi ăn, nàng nhai kỹ nuốt chậm nhưng không hề e ấp gượng gạo như tiểu thư khuê các, mà toát lên một loại phong tình rất riêng. Có điều, hai thanh đao dài ngắn khác nhau đặt trên bàn đã khiến không ít kẻ mang tâm địa xấu xa phải biết khó mà lui.

Có khuê nữ nhà lành nào ra ngoài một mình lại đeo đao, hơn nữa còn là song đao?

Đóa hoa càng kiều diễm lại càng khó hái, đây là giác ngộ mà đám con ông cháu cha buộc phải có, cũng là chân lý đúc kết sau bao năm làm ác ở quê nhà. Cứ nhìn hai vị quận chúa ở Bắc Lương vương phủ mà xem, ai dám nhìn thêm một cái? Chẳng sợ bị khoét mất tròng mắt hay sao?

Thế tử Lăng Châu, kẻ cầm đầu đám hoàn khố từng tuyên bố: "Mọi người cùng lăn lộn trong giới này thực ra không dễ dàng như đám dân đen vẫn tưởng, cũng cần có quy củ và đường đi nước bước, phải xứng với cái đầu trên cổ. Đầu không phải dùng để đi đại tiện, cái mông mới làm việc đó."

Chính vì thế, đám hoàn khố Lăng Châu khi ra ngoài các châu quận lân cận đều đặc biệt tự hào, thường xem thường con em quan lại phú hộ nơi khác, luôn thích khoe khoang bản thân vừa có gia thế, tiền bạc, lại vừa có đầu óc.

Nếu Thế tử điện hạ đã hồi thành, lại có mỹ nhân xuất hiện, vậy chẳng phải bóng dáng Thế tử điện hạ cũng sắp lộ diện rồi sao?

Thực tế có chút khác biệt so với dự liệu. Vị Thế tử điện hạ vừa đáng hận vừa đáng kính kia lại đến muộn hơn ba ngày so với tưởng tượng của mọi người. Nhưng cuối cùng y cũng đến. Y vừa xuất hiện, đám đông liền tự giác rời khỏi quán trọ.

Nói đùa, tranh giành cô nương, tranh giành hoa khôi với Thế tử điện hạ, có kẻ nào không phải trả giá bằng máu?

Đường công tử ở Đăng Châu lân cận gia thế đâu phải dạng vừa, cha làm quan chính tam phẩm, trong triều còn có ông nội giữ chức Quang Lộc Đại phu tòng nhị phẩm. Vậy mà vì không biết lượng sức, dám tranh giành Ngư hoa khôi với Thế tử điện hạ của chúng ta, kết cục chẳng phải đã để lại một cánh tay rồi mới được về Đăng Châu sao? Sau đó nghe nói lão cha Đăng Châu Mục của hắn còn đích thân đến tạ tội, nhưng ngay cả cửa lớn vương phủ cũng không được bước vào. Thế tử điện hạ chỉ ban một chữ: "Cút!"

Quán trọ thoáng chốc vắng tanh như chùa bà Đanh, nhưng chưởng quỹ vẫn nở nụ cười nịnh nọt, hai tay dâng vò hoa điêu hảo hạng cất giữ nhiều năm, miệng nói mạo muội mời Thế tử điện hạ đón gió tẩy trần.

Trời đất ơi, Thế tử điện hạ xưa nay uống rượu chưa từng trả nửa văn tiền nay bỗng đổi tính, lập tức thưởng một tờ ngân phiếu năm nghìn lượng.

Chưởng quỹ lủi nhanh ra sau quầy, hai tay run rẩy cầm ngân phiếu. Lão tuyệt đối không lo Thế tử điện hạ chỉ làm màu trước mặt mỹ nhân, bởi bạc đã ra khỏi túi của y thì chưa từng có chuyện đòi lại, tuyệt đối là khí phái vương gia, bát nước đổ đi không bao giờ hốt lại.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...