Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 160: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 160
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Dám đứng trước mặt vị điện hạ đeo đao mà nói năng càn rỡ, bảo rằng không nhấc nổi đại kích, ngươi đang chê cười Thế tử điện hạ tay trói gà không chặt sao? Đồ mãng phu ngu dốt, Thế tử điện hạ tuy không phải cao thủ dùng đao, nhưng hai thanh bảo đao tuyệt thế kia hàn khí thấu xương, chỉ liếc qua cũng biết là hung đao đã tắm trong biển máu. Người thường liệu có thể khống chế nổi chăng?
Kiếm khách Lữ Tiền Đường có thân hình vạm vỡ chẳng kém Ninh Nga Mi, lúc này đang nhắm mắt ngưng thần. Ngón cái gã ghì chặt chuôi Xích Hà, thanh cự kiếm do chính gã chọn ra từ trong võ khố.
Dương Thanh Phong ẩn mình trong bộ hắc bào rộng thùng thình, khiến đôi tay trắng như tuyết càng thêm phần chói mắt.
Từ Phượng Niên rảo bước, khẽ cảm thán: "Năm xưa Tây Sở tự xưng đất rộng năm nghìn dặm, giáp sĩ trăm vạn, nhưng mười mấy vạn đại kích sĩ sở hướng vô địch kia chẳng phải vẫn bại dưới tay thiết kỵ của Từ Kiêu sao. Xem ra ngọn mâu sắc bén nhất thiên hạ này vẫn thuộc về thiết kỵ Bắc Lương."
Lão đạo sĩ Ngụy Thúc Dương vuốt râu cười khẽ: "Năm xưa lão đạo may mắn được chiêm ngưỡng kỳ cảnh mấy ngàn thiết kỵ Bắc Lương lao đi, sấm dậy giăng ngang, tựa như đại triều trên sông Quảng Lăng, dời non lấp biển, san bằng núi cao, quả thực khiến người ta say mê."
Từ Phượng Niên chớp mắt: "Ngụy gia gia, cảnh này ta thấy nhiều rồi."
Lão đạo sĩ ngẩn người hồi lâu, cuối cùng bừng tỉnh, nét mặt tươi cười rạng rỡ. Chuyện này khiến Thư Tu đang mơ hồ không sao hiểu nổi. Ba người bọn họ ở vương phủ làm ưng khuyển cho Đại Trụ Quốc, thời gian nói ngắn không ngắn, nói dài chẳng dài. Người lâu nhất là Dương Thanh Phong cũng chỉ mới bảy tám năm, khi đó Thế tử điện hạ đã là đệ nhất hoàn khố của Bắc Lương, thanh danh lừng lẫy bên ngoài, vô phương cứu chữa.
Trên giang hồ làm gì có cách gọi ma môn tà giáo, cũng chẳng có tông môn bang phái nào chán sống mà tự nhận mình là "tà ma". Một vài tông phái hành sự hung ác, một khi dính dáng đến hai chữ này đa phần đều phải chạy đến nơi náo nhiệt kêu cha gọi mẹ, than khổ kêu oan. Nhất là những nơi từng bị thiết kỵ Bắc Lương càn quét, càng không ai có gan đi vào con đường tà đạo đoản mệnh này.
Khoảng một giáp trước, giang hồ cá rồng lẫn lộn, hệt như cảnh chư hầu Cửu quốc tranh bá thời Xuân Thu. Cũng có một môn phái khiến hơn nửa giang hồ phải ngước nhìn, tự xưng là Ma môn, nhưng kết cục thế nào? Long Hổ Sơn nhẹ nhàng xuất thế một vị tiên nhân trăm năm khó gặp tên là Tề Huyền Trinh, dán cáo thị thiên hạ, ước chiến tại Trảm Ma Đài trên đỉnh Liên Hoa. Tề đại chân nhân một mình một ngựa tàn sát sạch sáu vị cao thủ Ma đạo tự cho mình là bất phàm. Từ đó Ma môn suy sụp không gượng dậy nổi, phai nhạt khỏi tầm mắt giang hồ suốt năm mươi năm, trời mới biết đã bị đám hậu bối năm xưa đè đầu cưỡi cổ bao nhiêu lần.
Thư Tu xuất thân từ một nhánh bàng môn tả đạo của nước Tây Sở cũ, chuyên nghiên cứu vu cổ thuật, bị chính đạo chèn ép tàn độc nên chẳng làm nên trò trống gì. Nàng tuy là vu nữ hiếm có trong môn phái, mang kỳ vọng kế thừa vị trí tông chủ, nhưng Thư Tu lại có dã tâm riêng. Nàng xem thường cái vẻ nhỏ mọn của bang phái chưa đến trăm người ấy, bèn trốn ra ngoài, một mình tiêu dao khoái hoạt.
Dựa vào nhan sắc thượng hạng cùng mị thuật hạ thừa, nàng tình cờ đoạt được một bản tâm pháp thượng thừa từ tay một đạo nhân trung niên trên núi Không Động - kẻ còn không biết mình đang sở hữu báu vật. Sau khi tu luyện, công lực nàng tăng vọt, một đi không trở lại. Khi biết đó chỉ là một phần ba của "Bạch Đế Bão Phác Quyết", nàng bèn lần theo manh mối tìm đến võ khố của Thính Triều đình. Không chết đã là vạn hạnh, vừa vào vương phủ, còn chưa thấy bóng dáng Thính Triều đình đâu đã bị cao thủ ẩn thân đánh cho thừa sống thiếu chết. Về sau, nàng phải dùng mấy lần ám sát thành công để đổi lấy cơ hội sống sót. Lần này lấy được "Bão Phác Quyết", đương nhiên nàng trân trọng vô cùng.
Đừng tưởng Bắc Lương vương phủ chỉ biết chịu trận bị ám sát. Lần nào có thích khách đến, Bắc Lương lại chẳng lập tức cử một toán khác ra ngoài, dùng máu và sắt để báo thù sao? Lần nào mà không diệt cỏ tận gốc?
Đây chính là sự tàn độc của Đại Trụ Quốc Từ Kiêu. Chỉ có từng vụ án đẫm máu chồng chất lên nhau mới khiến những kẻ tà đạo trời không sợ đất không sợ như Thư Tu trở nên nhát gan như chuột. Dù là hảo hán nữ hiệp gan dạ đến đâu cũng không chịu nổi hàng ngàn hàng vạn thủ đoạn khiến người ta sống không bằng chết của Đại Trụ Quốc.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook