Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 168: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 168
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lão ngẩn ra một lúc mới nghiệm ra đạo lý bên trong, hóa ra nha đầu này bị tên nhóc Từ Phượng Niên bắt nạt đến quen, thâm tâm đã mặc định bản thân không thông minh bằng y. Nghĩ thông suốt điểm này, lão chẳng còn dáng vẻ nào của một Kiếm Thần Lý Thuần Cương ngạo nghễ, chỉ kiên nhẫn dỗ dành:
"Thiên phú của ngươi chẳng kém gì tên nhóc đó, sợ cái gì?"
Đôi mắt Khương Nê vụt sáng, nhưng rất nhanh lại trở về vẻ ảm đạm, khổ sở đáp:
"Thôi bỏ đi, luyện đao học kiếm khổ lắm, ta đọc sách là đủ rồi."
Hỏng bét, xem ra tiểu Nê Nhân yêu quý vườn rau nhất núi Võ Đang đã bị cái dáng vẻ luyện đao điên cuồng của Từ Phượng Niên dọa cho sợ mất mật rồi.
Đường đường là Lý lão Kiếm Thần, may mà cách xe không xa còn có một người hâm mộ lớn tuổi.
Cả đời lão chưa từng cầu xin ai, chỉ có người khác dập đầu trước mặt lão vô số lần, thế mà giờ hận nỗi không thể đâm đầu vào tường chết quách cho xong. Đây là cái lý do quái quỷ gì chứ?
Lão trấn tĩnh lại, tự nhủ thế cũng tốt. Chính cái tính khí ngang ngược chẳng nói lý lẽ này của nha đầu lại hợp ý lão nhất. Năm xưa, Lý Thuần Cương có bao giờ nói lý với người, với đời đâu?
Chuyện dễ, chuyện khó, chuyện phong ba, chuyện giang hồ, chuyện vương triều, chuyện thiên hạ...
Tất cả, chẳng qua chỉ là chuyện của một kiếm.
Khương Nê xắn tay áo, nhẹ nhàng tháo dải lụa quấn quanh chủy thủ Thần Phù.
Lão nhìn đến ngẩn người. Sao thế này? Không học kiếm thì thôi, còn định liều mạng với lão già tốt bụng hiếm hoi là ta ư?
Cái thế đạo hỗn loạn như vũng bùn này, quả thực không sao hiểu nổi.
Nào ngờ, tiểu Khương Nê vừa thừa nhận mình ngốc nghếch lại sợ khổ kia lại đưa Thần Phù ra, dịu dàng bảo:
"Này, không phải tặng ngươi, là cho mượn."
Lão chậm rãi đón lấy Thần Phù, nén cơn sóng lòng, khẽ hỏi:
"Vì sao?"
Tiểu nha đầu lại giấu mặt sau quyển bí kíp, lí nhí đáp:
"Bây giờ trên đời chẳng còn ai đối tốt với ta, xem ra ngươi cũng không tệ."
Lão chỉ còn một cánh tay, lại mất đi Mộc Mã Ngưu, khuôn mặt không lộ chút biểu cảm, chỉ lặng lẽ ngồi yên.
Khương Nê vẫn nấp sau cuốn sách, nhắc lại:
"Ta không học kiếm."
...
Cây bèo trôi bỗng dưng bị bứng vào chậu cảnh, nay hiếm hoi mới thấy được phong quang bên ngoài, sao có thể không vui mừng? Ngư Ấu Vi thích thú cưỡi ngựa đến nghiện, mặc cho Từ Phượng Niên uy hiếp dụ dỗ thế nào cũng quyết không chịu xuống ngựa lên xe.
Từ Phượng Niên thấy thuật cưỡi ngựa của nàng tầm thường, đôi tay ngọc ngà nắm dây cương đã đỏ ửng, trong lòng không khỏi bực bội. Chỉ kẻ từng hành tẩu giang hồ như y mới hiểu, mấy ả nữ hiệp dung mạo xuất chúng kia nhìn thì phong quang thật, nhưng chẳng thể soi kỹ. Cưỡi ngựa nhiều, mông chắc chắn không thể láng mịn tròn trịa; cầm đao vung kiếm lâu ngày, hai tay chai sạn càng khó coi. Ngư Ấu Vi này chẳng lẽ muốn đi vào vết xe đổ?
Từ Phượng Niên hừ lạnh, đưa hai ngón tay lên môi huýt một tiếng sáo chói tai. Con Thanh Bạch Loan do Lộc Cầu Nhi khổ công huấn luyện lập tức xé toạc mây đen, lao thẳng vào con mèo trắng Vũ Mị Nương trong lòng Ngư Ấu Vi.
Con mèo béo tốt được nuông chiều từ bé vốn gan nhỏ hơn chuột, toàn thân lông tuyết dựng ngược, kêu lên thảm thiết. Ngư Ấu Vi sợ đến trắng bệch mặt mày. Kể từ ngày nhặt được và đặt tên cho nó là Vũ Mị Nương, nó đã là người thân duy nhất để nàng nương tựa.
Con mãnh cầm sáu tuổi đẹp nhất Liêu Đông kia chỉ lượn lờ chứ không làm hại mèo trắng, nhưng Vũ Mị Nương đã bị dọa cho khiếp vía, khiến ánh mắt Ngư Ấu Vi nhìn Từ Phượng Niên cũng trở nên bi thương lạ thường.
Từ Phượng Niên đang nói cười vui vẻ với lão đạo sĩ Ngụy Thúc Dương, giả vờ như không thấy. Ngư Ấu Vi hết cách, đành hậm hực xuống ngựa, chui vào xe đối mặt với lão già mặc áo lông cừu luộm thuộm kia.
Thư Tu, kẻ vốn định dùng nhan sắc quyến rũ Thế tử điện hạ để kiếm chút lợi lộc, thấy cảnh này thì lòng nguội lạnh. Nàng vốn tưởng nha đầu trong xe ngựa tuy có linh khí nhưng chung quy vẫn còn non nớt, trái đào xanh sao bì được với đào mật chín mọng. Còn nha hoàn đánh xe kia tuy dung mạo không tệ, dáng người cũng thướt tha, nhưng tính tình quá lạnh lùng, nhìn qua là biết không phải kẻ biết chiều chuộng.
Rốt cuộc, kẻ mang lại cảm giác uy hiếp nhất chỉ có vị đang ôm mèo trắng kia. Cặp mông ấy dù trên ngựa hay dưới đất đều căng tròn đầy đặn, phong tình vạn chủng, đến nàng là nữ nhân nhìn vào còn thấy mê mẩn. Nghe đồn Thế tử điện hạ là tay chơi lão luyện chốn hoa trường, chuyến này mang theo nương tử nuôi mèo kia, chẳng phải để giải khát đỡ thèm hay sao? Đã hợp khẩu vị như vậy, sao không cho nàng ta lên góp vui? Chẳng phải là nhất long nhị phụng, song phi yến ư?
Vậy mà vì sao Thế tử điện hạ trông có vẻ không mấy cưng chiều nàng ta? Nghe đồn Thế tử vì mấy hoa khôi lớn nhỏ ở Bắc Lương mà chuyện hoang đường nào cũng dám làm, chỉ tiếc là Đại Trụ Quốc gia đại nghiệp đại, chứ gia tộc môn phiệt bình thường sao chịu nổi thói phung phí ấy.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook