Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 174: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 174
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thanh Điểu thoáng đỏ mặt.
Từ Phượng Niên nhìn về phía chiến trường đang căng thẳng tột độ bên kia, khẽ rung tay thả Thanh Bạch Loan bay ra. Hai tay y lần lượt đặt lên chuôi đao Tú Đông và Xuân Lôi, cười gằn: "Tuy đây chỉ là dự tính xấu nhất, nhưng với thân giá của ta, e rằng cũng đáng để bọn họ đối đãi thận trọng như vậy. Mẹ kiếp, năm cỗ khôi lỗi, đây là định diễn một màn Kim Mộc Thủy Hỏa Thổ sao?"
Tấm rèm phía sau Thanh Điểu được vén lên một góc, để lộ hai cái đầu, một cao một thấp thò ra.
Khương Nê không nói gì, chỉ mở to mắt nhìn.
Ông lão rút cây trâm đàn mộc trên búi tóc ra, cắm vào một vật mà Từ Phượng Niên nghĩ nát óc cũng không đoán nổi: Thần Phù!
Hai kẻ kỳ quặc này đang làm cái gì vậy?
Ông lão híp mắt cười, nói: "Tiểu tử, đầu óc ngươi quả thật không tệ. Ba tên phế vật thuộc hạ của ngươi đang đối đầu với Thủy giáp trong Phù Tướng hồng giáp nhân. Ngươi xem thời tiết này đi, không ném nó ra trấn giữ cục diện chẳng phải là quá có lỗi với thân giá của ngươi sao? Lão phu tốt bụng nhắc nhở một tiếng, Thổ giáp kia nói không chừng sẽ từ dưới bụng ngựa chui lên xé xác ngươi làm hai nửa. Hỏa giáp đang đứng trên sườn núi cách sáu trăm bước về phía đông bắc, Mộc giáp đang ngồi trên cây cách ba trăm bước về phía tây nam, còn Kim giáp... Hử, chưa đến hay là đã bị cao nhân che giấu khí tức rồi? Hay là đã đi tìm đám khinh kỵ Phượng Tự Doanh của ngươi gây phiền phức? Thật khiến lão phu không bớt lo được. Hay là ngươi cho một câu dứt khoát đi, ta và tiểu nha đầu sẽ về Lương Châu. Đánh đánh giết giết thật vô vị, cùng lắm thì gọi người đến giúp ngươi nhặt xác."
Từ Phượng Niên cười đáp: "Vậy ta lại đoán xem, Từ Kiêu và ông có ước pháp tam chương, có từng nhắc tới việc ông không được đụng đến binh khí không?"
Ông lão trừng mắt, đưa cánh tay độc nhất ra để chứng tỏ sự trong sạch: "Tiểu tử, ngươi xem trên tay lão phu có cái gì?"
Từ Phượng Niên chìa một tay ra: "Giao Thần Phù cho ta bảo quản.”
Khương Nê lớn tiếng kháng nghị: "Đây là của ta! Của ta!"
Từ Phượng Niên không để ý đến tiểu nê nhân ngây thơ trong sáng này, chỉ nhìn chằm chằm vào ông lão.
Ông lão lắc đầu quầy quậy, nói: "Thôi thôi, nhớ kỹ, lần này lão phu ra tay không phải vì ngươi, mà là vì tiểu nha đầu."
Từ Phượng Niên cười rụt tay về, ý tứ đã quá rõ ràng. Khương Nê tức đến phồng má, hận không thể đoạt lại Thần Phù, đâm một trăm nhát vào khuôn mặt gian trá như hồ ly đáng ghét kia.
Chỉ trong thoáng chốc, ông lão đã khom lưng bước ra khỏi xe ngựa với dáng vẻ không nhanh không chậm, duỗi ngón tay búng nhẹ.
Tách.
Một giọt nước bị búng trúng, bắn vút ra ngoài.
Từ Phượng Niên đột ngột quay đầu, dõi theo giọt nước không mấy nổi bật kia nhìn về phía cuối con đường nhỏ.
Một giọt.
Hai giọt.
Mười giọt.
Trăm ngàn giọt nối liền thành một đường, hội tụ thành một thanh kiếm.
Từ phía Từ Phượng Niên, thanh kiếm lao thẳng đến ngực của Phù Tướng hồng giáp nhân.
Thủy kiếm nhẹ nhàng xuyên thủng Phù Tướng Thủy giáp nhân vốn được xưng tụng là kim cương bất hoại.
Kiếm khí ngập trời vỡ tan.
Cỗ khôi lỗi kia ầm ầm sụp đổ.
Từ Phượng Niên nhìn đến ngây người, vội vàng nhắm mắt lại. Trong trời đất, vạn vật như quy về tĩnh lặng. Y không ngừng tưởng tượng lại quỹ đạo của luồng kiếm khí tựa như thanh long xuất thủy kia.
Thủy kiếm phá Thủy giáp.
Ngụy gia gia từng nói Nhất phẩm có bốn cảnh giới, trên Kim Cương là Chỉ Huyền.
Thì ra một ngón tay búng ra huyền cơ chính là Chỉ Huyền.
Thư Tu đứng chết trân không dám cử động, thanh thủy kiếm vừa vặn bắn vụt qua đỉnh đầu nàng, làm rối tung mái tóc xanh. Chiếc khăn lụa tím dùng để cố định búi tóc rơi xuống vũng bùn lầy, cả bộ thâm y bó sát thân hình thon thả tinh tế đều bay ngược về phía trước. Thủy kiếm vạch ra một đường mảnh nhỏ nhưng lại mang theo kiếm khí kinh người, tiếng nổ ầm ầm bên tai Thư Tu mãi không dứt.
Gương mặt Thư Tu tái nhợt, kẻ không dùng kiếm mà còn kinh hãi đến vậy, Lã Tiền Đường đã nghiên cứu kiếm đạo ba mươi năm lại càng há hốc mồm kinh ngạc. Kiếm pháp thượng thừa xưa nay là kiếm đạo chứ không phải kiếm thuật, mà kiếm ý hùng tráng hay yếu ớt không có quan hệ trực tiếp đến quy mô kiếm khí lớn hay nhỏ. Một ngón tay này của ông lão trên xe ngựa thực sự giống hệt con sóng trên sông Quảng Lăng ở quê nhà. Hàng năm vào ngày mười tám tháng tám, con triều hùng vĩ thiên hạ vô song, Lã Tiền Đường đã dựng một căn nhà tranh gần Hải Diêm Đình, nơi thích hợp nhất để thưởng lãm cảnh "triều dâng nửa đêm tựa mười vạn quân gào thét" trên sông Quảng Lăng. Ông xem triều luyện kiếm suốt mấy năm mới có được bản lĩnh trọng kiếm như ngày nay.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook