Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 18: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 18
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tú Đông đao dài ba thước hai tấc, chuôi dài hai tấc rưỡi, tinh xảo tuyệt luân, đẹp mắt hơn hẳn thanh Xuân Lôi có hình dáng mộc mạc, rất hợp với thẩm mỹ của Thế tử điện hạ. Khi ra ngoài ở Lăng Châu, y cũng thích vào võ khố chọn một thanh bội kiếm thuận mắt treo bên hông.
Về phần Tú Đông đao, y ước chừng nó nặng khoảng hai cân, nhưng có lần Bạch Hồ Nhi tâm trạng tốt đã tiết lộ thanh đao này nặng mười cân chín lạng.
Từ Phượng Niên không có ưu điểm gì lớn, nhưng xuất thân Bắc Lương vương phủ, từ nhỏ ngày ngày trèo lên leo xuống trong võ khố Thính Triều đình, cũng coi như từng trải sự đời nên lập tức tin ngay. Còn thanh Xuân Lôi đao vừa hẹp vừa ngắn, chưa từng ra khỏi vỏ, Bạch Hồ Nhi cũng chưa bao giờ nhắc đến, với Từ Phượng Niên mà nói, đây là một tiếc nuối không lớn không nhỏ.
Từ Phượng Niên nâng chén:
"Ta kính ngươi."
Bạch Hồ Nhi khẽ nghiêng đầu rất nhẹ, góc độ vô cùng nhỏ, nhưng Từ Phượng Niên biết đối phương đang thắc mắc.
Y cười đáp: "Không phải cảm ơn ngươi đưa ta về Lăng Châu, đây chẳng phải ân tình gì, nửa bộ《Thôn Kim Bảo Lục》tặng ngươi, chúng ta coi như sòng phẳng. Nhưng ngươi đã cho ta biết trên đời này quả thật có cao thủ đơn thương độc mã hạ gục trăm tên cướp hung hãn, nếu không ba năm khổ ải của ta thật sự uổng phí rồi."
Bạch Hồ Nhi vẫn giữ nguyên tư thế. Với trí nhớ gần như không quên, hắn biết Từ Phượng Niên không phải kẻ ngốc, lại nghe y chủ động giải thích: "Ngươi tin hay không thì tùy, nhưng ta phải nói cho ngươi biết, trong vương phủ chắc chắn có cao thủ như ngươi, hơn nữa không chỉ một hai người. Nhưng chưa từng có ai thi triển vài chiêu trước mặt ta, có lẽ là do Từ Kiêu đã dặn dò. Điều này khiến ta luôn hoài nghi liệu phi diêm tẩu bích, đạp tuyết vô ngân có phải là lời khoác lác của giới giang hồ hay không."
Bạch Hồ Nhi cúi đầu uống một ngụm rượu.
Từ Phượng Niên mỉm cười: "Nói đi, đợi ta đến tìm ngươi, ngươi muốn ta làm gì?"
Bị y trêu chọc gọi là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân, Bạch Hồ Nhi lần đầu tiên nở nụ cười, rất hợp với phong thái của hắn, đi thẳng vào vấn đề: "Ta muốn vào Thính Triều đình, đọc hết một nửa bí kíp võ học trong thiên hạ."
Từ Phượng Niên kinh ngạc: "Ngươi muốn làm gì? Luyện võ không khô khan tẻ nhạt sao? Năm đó ta sống chết không chịu luyện võ, đông luyện tam cửu, hạ luyện tam phục, nói không chừng cả đời chẳng có lúc nào rảnh rỗi nghỉ ngơi, sao có thể thoải mái bằng việc làm một tên công tử bột ăn chơi trác táng được."
Khóe miệng Bạch Hồ Nhi khẽ nhếch lên, không nói một lời, hiển nhiên là đạo bất đồng bất tương vi mưu.
Từ Phượng Niên cau mày: "Chỉ để trở thành thiên hạ đệ nhất cao thủ?"
Bạch Hồ Nhi nhìn thanh Xuân Lôi đao đặt ngang trên bàn, nhẹ nhàng lắc đầu.
Từ Phượng Niên truy hỏi: "Chẳng lẽ tranh giành nữ nhân với người khác, tạm thời giành không lại nên muốn trở nên lợi hại hơn một chút?"
Bạch Hồ Nhi liếc Từ Phượng Niên với ánh mắt kỳ quái, cứ như đang nhìn một kẻ ngốc.
Từ Phượng Niên hết cách, đành ngậm miệng uống rượu giải sầu, không quên dặn chưởng quỹ hâm hai vò hoàng tửu ngon nhất, đắt nhất cho lão Hoàng đi cùng. Lão Hoàng họ Hoàng, cũng chỉ thích uống hoàng tửu. Người quái tính cũng quái, giống hệt cái nết chết tiệt của Bạch Hồ Nhi, nhưng sao lão Hoàng lại không phải cao thủ như hắn nhỉ? Vừa nghĩ đến đây, Từ Phượng Niên lại càng uống tợn hơn.
Bạch Hồ Nhi chậm rãi mở miệng: "Ta muốn giết bốn người."
Từ Phượng Niên sững sờ: "Với thân thủ siêu phàm của ngươi mà cũng khó à?"
Ánh mắt của Bạch Hồ Nhi lại trở nên kỳ quái. Từ Phượng Niên lập tức biết mình lại ngốc nghếch rồi, bèn tự giễu: "Được rồi, vậy bọn họ chính là thập đại cao thủ thiên hạ."
Bạch Hồ Nhi nhìn ra ngoài cửa sổ, vẻ mặt đượm buồn như cảnh sắc tiết thu trong trẻo. "Không chênh lệch nhiều. Hai vị là cao thủ Nhất phẩm, chính là thập đại cao thủ trong miệng ngươi. Còn hai vị nữa, có lẽ còn lợi hại hơn một chút, nhưng một nửa trong bốn người đó không phải người của Ly Dương vương triều các ngươi."
Từ Phượng Niên vỗ đùi: "Bạch Hồ Nhi, ngươi giỏi thật đấy, ta thích hảo hán như ngươi."
Lỡ lời tiết lộ thiên cơ, Từ Phượng Niên thầm nghĩ không ổn. Nhưng không ngờ mỹ nhân nghe thấy biệt danh "Bạch Hồ Nhi" chỉ mỉm cười, dường như không ghét mà còn thấy thú vị.
Từ Phượng Niên thăm dò: "Thính Triều đình không phải muốn vào là vào được đâu. Từ khi ta biết chuyện đến giờ, hầu như năm nào cũng có cái gọi là hảo hán giang hồ như thiêu thân lao đầu vào lửa, sau đó bị vứt xác nơi hoang dã, ta đã tận mắt thấy vài lần, chết rất thê thảm. Nhưng ta có thể hứa cho ngươi vào vương phủ trước, ngươi xem xong một cuốn ta sẽ đi lấy giúp ngươi cuốn thứ hai, cho đến khi ngươi xem xong. Nếu, ta nói là nếu, Từ Kiêu đồng ý, ngươi có thể ở thẳng trong Thính Triều đình. Điều kiện là ngươi không ghét mấy vị thủ các nô như những cái xác không hồn kia, hì, bọn họ không được anh tuấn hài hước như ta đâu."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook