Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 181: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 181

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Hiện tại, nàng kề cận Từ Phượng Niên, phận chẳng ra thiếp cũng chẳng phải tỳ, danh phận hư vô, tựa như những bụi chuối nhan nhản khắp chốn này. Ngày nào đó sắc xanh phai tàn, có thể bị tùy tiện nhổ bỏ, thay thế bằng một bụi khác. Ngư Ấu Vi ôm Vũ Mị Nương đã đẫy đà thêm vài cân, khẽ vuốt ve đầu nó, nhẹ giọng bảo: "Ngươi thật vô ưu vô lo. Mị Nương, y đã hứa cho ta đến Thượng Âm học cung tế bái song thân, chẳng biết lời ấy có đáng tin chăng. Y bảo lời nói trên giường đều sẽ giữ lấy. Nếu đến Thượng Âm học cung, ta cầu xin y cho lưu lại đó, Mị Nương, ngươi xem liệu y có ưng thuận không?"

Vũ Mị Nương nằm gọn trong lòng Ngư Ấu Vi đầy thoải mái, cuộn tròn thân mình, mơ màng thiếp đi. Ngư Ấu Vi vỗ nhẹ vào đầu nó, dở khóc dở cười mắng: "Chỉ biết ăn với ngủ, chẳng có chút cốt khí nào. Mai này ném ngươi ra nơi hoang sơn dã lĩnh, xem ngươi béo lên thế nào."

Vũ Mị Nương ngẩng đầu, cọ cọ vào khuôn ngực đẫy đà của Ngư Ấu Vi, tựa như quả cầu tuyết tròn vo, đáng yêu vô cùng. Ánh mắt Ngư Ấu Vi trở nên xa xăm, nàng khẽ thì thầm: "Ta chỉ có ngươi, ắt sẽ thương ngươi. Nhưng y thì thiếu thứ gì? Đâu thể nào thương xót kẻ như ta. Y ấy à, đừng thấy y hào phóng, động một chút là vung tiền như rác mua rượu mua thơ, thực chất lại keo kiệt bủn xỉn lắm."

Chỉ nghe "chát" một tiếng giòn giã, độ đàn hồi tốt nên âm thanh vang lên thật trong trẻo.

Cặp mông cong vểnh quyến rũ của Ngư Ấu Vi bị đánh bất ngờ khiến nàng giật nảy mình. Quay đầu lại, nàng thấy Thế tử điện hạ đang buồn chán dạo bước bên ngoài. Y cười gian bảo: "Ngư Ấu Vi, lời này của ngươi thật trái lương tâm. Ta đến cả sân chuối cũng chịu tặng ngươi, còn bảo keo kiệt ư? Riêng chuyện ngươi muốn ở lại Thượng Âm học cung, khuyên ngươi đừng mơ tưởng."

"Nếu ngươi đã quyết tâm muốn chuốc lấy phiền toái, cũng được thôi. Ta đã dời được mười mấy bụi chuối thì cũng dời được mộ phần song thân ngươi về Bắc Lương, thế nào? Lời bản thế tử nói, dù trên giường hay dưới đất, đều là quân lệnh như sơn. Làm ăn với người trọng chữ tín như ta, chỉ có lời chứ chẳng bao giờ lỗ.”

Sắc mặt Ngư Ấu Vi thoáng tái đi, nàng thê lương đáp: "Ngươi thừa biết chỉ cần nói vài câu êm tai, ta sẽ nguyện ý ở lại bên cạnh ngươi, tại sao cứ phải làm tổn thương người khác như vậy?"

Từ Phượng Niên ngắm nhìn khuôn mặt trái xoan kiều diễm của Ngư Ấu Vi, vẻ mặt thoáng chút vô tội đáp: "Ta làm sao thấu hiểu tâm tư của ngươi."

Ngư Ấu Vi bi thương thốt lên: "Bắt nạt ta vui lắm sao?"

Từ Phượng Niên đưa tay vuốt ve gò má Ngư Ấu Vi. Thuở nữ tử này vẫn còn là thiếu nữ Ngư Huyền Cơ, hoàng thành Tây Sở năm ấy thái bình thịnh thế, không khí ấm áp, mẫu thân nàng là thủ lĩnh ba nghìn kiếm thị của Hoàng đế, phụ thân nàng là học sĩ Thượng Âm phong lưu nho nhã. Trong khoảnh khắc sơn hà sụp đổ, nàng bỗng chốc trở thành cô nhi vong quốc.

Từ Phượng Niên chẳng thích nhưng cũng chẳng ghét những cảnh bi hoan ly hợp nhường ấy, bởi nó có thể khiến khí chất của một nữ tử thêm phần sâu sắc. Nhưng Tây Sở đâu phải do y đánh cho thất bại vong quốc, hệ can gì đến Từ Phượng Niên y? Bản thân y có thực sự tiêu dao khoái lạc, tiên nhân vô lo như vẻ bề ngoài chăng?

Tiểu viện của thế tử điện hạ nào trong vương triều lại cài cắm hai tử sĩ sẵn sàng chịu chết bất cứ lúc nào? Chưa kể đến tên Tiểu Nhân Đồ tâm cơ thâm trầm Trần Chi Báo, chưa kể đến Lộc Cầu Nhi kẻ hai mặt vừa là chó nhà vừa là sói hoang, chưa kể đến ba mươi vạn thiết kỵ Bắc Lương kiếm kích uy nghiêm. Dẫu không nói không nghĩ, nhưng liệu có thể trốn tránh mãi sao? Sau lễ quán, việc gõ chuông ở Cửu Hoa sơn sẽ do y đảm nhiệm, lẽ dĩ nhiên sau này sẽ có ngày phải đến biên cảnh Bắc Lương, thậm chí còn có ngày phải đặt chân tới kinh thành kia.

Từ Phượng Niên mỉm cười bảo: "Ngươi béo lên rồi."

Ngư Ấu Vi ngẩn người.

Từ Phượng Niên dùng hai ngón tay kẹp lấy con mèo trắng Vũ Mị Nương đang được voi đòi tiên, nhẹ nhàng thả xuống đất, đoạn bảo Ngư Ấu Vi: "Đi, về phòng, để ta xem còn chỗ nào béo lên nữa không."

Ngư Ấu Vi chẳng màng đến lời trêu đùa của thế tử điện hạ, nàng ngẩng đầu hỏi: "Từ Phượng Niên, ngươi có thật lòng yêu thích nữ tử nào không?"

Từ Phượng Niên chẳng chút do dự đáp: "Có chứ. Đại tỷ Từ Chi Hổ, nhị tỷ Từ Vị Hùng, đám nha hoàn Hồng Thự, Thanh Điểu, cả Lý Tử cô nương nữa, vân vân, dĩ nhiên còn có cả ngươi. Ta đều thích, chỉ là mức độ thích không giống nhau mà thôi."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...