Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 185: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 185
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Không biết lão kiếm thần đã đến bên hồ từ lúc nào, tay cầm xiên ngỗng nướng nửa sống nửa chín nhét vào miệng, nhai nhồm nhoàm. Lão có phần kinh ngạc vì thủ pháp của Từ Phượng Niên rất lão luyện, hiếm khi cất lời khen: "Nhóc con, ngươi đừng đeo đao dọa Khương nha đầu nữa, đổi nghề mở tiệm thịt nướng đi, đảm bảo buôn may bán đắt."
Từ Phượng Niên chỉ cười cho qua, đã quen với việc miệng chó của lão không mọc được ngà voi.
Hai vị phu nhân lớn nhỏ không biết thân phận lão già lôi thôi này nên không dám thất lễ. Tiểu phu nhân tâm cơ chưa sâu, chỉ lén giấu đi vẻ khinh miệt bản năng dành cho lão. Nếu không phải nàng ta ngây thơ chưa trải sự đời, thiếu phụ họ Từ xuất thân sĩ tộc Ung Châu vốn có thân phận nhạy cảm trong nội trạch cũng sẽ chẳng đối xử hòa nhã với nàng.
Còn Từ phu nhân lại gượng gạo nở nụ cười dịu dàng với lão. Một lão già dám ăn nói hàm hồ trước mặt Thế tử, chẳng lẽ không đáng để mình giả vờ kính trọng đôi chút? Nếu không có chút nhãn lực này, làm sao một người chưa sinh con như nàng có thể đứng vững trong cuộc tranh sủng nơi nội trạch?
Tiếc thay, nàng lại gặp phải lão già chẳng có chút dáng dấp Kiếm Thần nào nhất trên đời. Lý Thuần Cương cụt tay chẳng mảy may giữ phong độ, vừa nhai đùi ngỗng nhồm nhoàm vừa liếc nhìn bộ ngực nặng trĩu của thiếu phụ, nói úp mở: "Nhìn cặp ngực của ngươi to hiếm thấy thật, đi đường có mệt không? Nếu mệt thì tối đến để gia gia xoa bóp cho?"
Lần này thiếu phụ sợ mất mật thật sự. Bị vị Thế tử phong lưu chiếm chút tiện nghi thì chẳng sao, ai chiếm tiện nghi của ai còn chưa biết, nhưng nếu bị lão già khoác áo da cừu rách rưới trước mắt này bắt nạt, nàng thật sự có thể đi làm trinh tiết liệt phụ rồi. Nàng cầu cứu nhìn về phía Thế tử, nhưng y lại tỏ ra không quan tâm.
Từ Phượng Niên chỉ hỏi: "Sau Tề Huyền Trân, Long Hổ sơn còn có cao nhân nào không?"
Lão kiếm thần thản nhiên đáp: "Sau Tề Huyền Trân thì ta không biết, tám chín phần là đời sau không bằng đời trước. Nhưng vị chưởng giáo thiên sư cùng thời với Tề Huyền Trân, cả con người lẫn hành xử đều toát lên khí chất phi phàm, chỉ không biết đã chết chưa. Sao thế, nghe nói ngươi có đệ đệ ngốc tu hành ở đó bị bắt nạt, nên muốn đi tìm đạo sĩ Long Hổ sơn gây sự hả?"
Từ Phượng Niên khẽ cười.
Lúc này mới nhớ đến thiếu phụ đang run rẩy bên cạnh, Từ Phượng Niên buông lời ngông cuồng: "Phu nhân, nghe nói ngươi là đại tài nữ Ung Châu tinh thông khúc phú thư pháp, tối nay sang phòng bản thế tử viết Phanh Nga Thiếp. Nơi này không giữ hai vị nữa."
Thiếu phụ có vẻ quyến rũ thấp thoáng kia như được đại xá, dẫn theo tiểu phu nhân vừa nhẹ nhõm vừa tiếc nuối rời khỏi bờ hồ. Bóng lưng với những đường cong quyến rũ, lúc đi đường lắc lư trái phải, phong tình vạn chủng, tiếc là không thấy được cảnh tượng phập phồng phía trước.
Đợi họ đi xa, Từ Phượng Niên và lão già cùng thu lại ánh mắt, lúc này y mới lên tiếng: "Ta nào dám gây sự với Vũ Y Khanh Tướng của Long Hổ sơn, cũng chỉ là lên núi đi dạo xem thử, muốn biết Thiên Sư phủ rốt cuộc là nhân gian thiên các đến mức nào."
Lý Thuần Cương phun đống xương ngỗng trong miệng ra, thản nhiên nói: "Thiên Sư phủ thì có là gì, phong cảnh trên Trảm Ma đài ở Liên Hoa đỉnh mới đẹp. Nhóc con, nếu ngươi có gan quậy phá ở đó, lão phu sẽ cùng ngươi lên núi."
Từ Phượng Niên cười hỏi: "Thật à?"
Lão định lấy cái đùi ngỗng thứ hai thì bị Khương Nê thẳng tay dùng kẹp sắt gạt đi, đành hậm hực nhìn tiểu nha đầu đang xụ mặt, chỉ biết nuốt nước bọt: "Lão phu nói chuyện, xưa nay không cần biết thế nhân có tin hay không."
Từ Phượng Niên chưa kịp mở miệng, Khương Nê đã không chịu nổi cái vẻ làm bộ hào hùng của lão, bèn lên tiếng đả kích: "Cái miệng đến cái đùi ngỗng còn không giữ nổi, ai mà thèm tin."
Từ Phượng Niên cất tiếng cười ha hả. Lão già làm như không thấy Thế tử đang bỏ đá xuống giếng, chỉ cầu xin tiểu cô nương: "Khương cô nương, chỉ cần hai cái đùi ngỗng là đủ!"
Mặt mày lấm lem khói lửa vì nướng ngỗng, Khương Nê tức giận nói: "Lấy một quan tiền ra đây!"
Lão kiếm thần rỗng túi đành thở dài thườn thượt.
Ngư Ấu Vi vốn đứng ở xa, lúc này ôm Vũ Mị Nương đến gần. Từ Phượng Niên vẫy tay gọi: "Lại đây, nếm thử tay nghề của ta."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook