Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 187: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 187
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Tiểu hòa thượng quay đi, thầm đảo mắt. Đông Tây chê hắn ngốc, hắn chịu, nhưng nếu bảo sư phụ bản lĩnh cao cường ra sao, hắn nhất quyết không tin.
Tiểu cô nương níu tay áo cà sa của tiểu hòa thượng, không muốn quay đi, song cũng chẳng dám để tên ngốc Nam Bắc dắt vào Thiên Sư phủ. Nhỡ đâu Nam Bắc bị đánh thật thì tính sao? Nếu bỏ chạy thì còn ra dáng nữ hiệp nỗi gì? Sau này Từ Phượng Niên mà biết được, liệu có cười chê không?
"Tiểu hòa thượng từ đâu tới?"
Sau lưng hai người vang lên một giọng nói trêu cợt. Tiểu cô nương giật mình ngoảnh lại, thấy một đạo sĩ trẻ tuổi mặc đạo bào màu vàng tím, tuổi tác và vóc dáng đều nhỉnh hơn Nam Bắc một chút. Chỉ là nụ cười trên mặt tự cho là phóng khoáng, kỳ thực lại vô cùng đáng ghét, kém xa dáng vẻ khi Từ Phượng Niên làm ăn mày.
Tiểu hòa thượng đối diện với Đông Tây thì luôn rụt rè, nhưng lúc này nhìn thấy vị đạo sĩ áo vàng tím của Thiên Sư phủ lại bình thản lạ thường, chỉ khẽ chắp tay: "Tiểu tăng pháp hiệu Nhất Thiền, đến từ Lưỡng Thiền tự, phụng sư mệnh đến bàn một chữ Thiền với Thiên Sư."
Gã đạo sĩ áo vàng tím thoáng sững sờ. Gã nhận ra áo cà sa của tiểu hòa thượng không tầm thường, khí độ càng vượt xa tăng nhân bình thường. Nhưng nghe tiểu hòa thượng tự xưng muốn bàn Thiền với Thiên Sư họ Triệu nhà mình, gã không nhịn được cười thầm. Lưỡng Thiền tự thì đã sao? Dám đến Thiên Sư phủ khoe khoang ư? Sao không mở to mắt ra mà nhìn câu đối trên cột phía sau viết gì! Thiên đình phủ thượng thần tiên khách, Long Hổ sơn trung tể tướng gia. Thiên hạ đạo quan nhiều vô số kể, nhưng chỉ có một nhà này, không còn nơi nào khác! Ngươi là một tiểu hòa thượng mà tưởng mình là trụ trì Lưỡng Thiền tự chắc? Muốn đến tận cửa khiêu chiến đấu pháp sao?
Gã đạo sĩ trẻ tuổi dán mắt vào khuôn mặt tiểu cô nương. Chà, so với đám nữ quan trên Long Hổ sơn dường như có thêm chút hơi thở trần tục, tuy không tính là xinh đẹp nhưng lại có vẻ tươi mới. Hay là ôm một cái, hôn lên đôi môi nhỏ nhắn kia một cái?
Nghĩ là làm. Vị đạo sĩ áo vàng tím vốn rất được sủng ái trên Long Hổ sơn bước đến trước mặt tiểu cô nương, cười tủm tỉm: "Tại hạ là đạo sĩ Triệu Ngưng Vận của Thiên Sư phủ, dám hỏi phương danh cô nương?"
Tiểu cô nương nhíu mày: "Ngươi là người trong phủ? Lại còn họ Triệu? Vậy ngươi có phải là một trong ba vị Tiểu Thiên Sư của Long Hổ sơn không?"
Tâm trạng Triệu Ngưng Vận đang tốt, nghe vậy sắc mặt bỗng sa sầm.
Tiểu hòa thượng chắn trước người tiểu cô nương, bình tĩnh đáp: "Phật dạy, chó ngoan không cản đường, nếu thí chủ không phải Đại Thiên Sư của Thiên Sư phủ thì hãy tránh ra."
Tiểu cô nương giật giật tay áo Nam Bắc, khẽ hỏi: "Phật từng nói câu này à? Không được nói dối đâu đấy."
Tiểu hòa thượng mày thanh mắt sáng, linh khí tràn đầy quay đầu cười, để lộ hàm răng trắng bóng, nhỏ giọng đáp: "Đông Tây, ta không thấy câu này trong kinh thư, nhưng không có nghĩa là Phật chưa từng nói. Đây là sư phụ dạy ta, người bảo làm hòa thượng phải có khí phách tự mình thành Phật. Sau này nếu ta thành vị Phật có thể thiêu ra xá lị, câu nói này chẳng phải sẽ thành có xuất xứ sao?"
Tiểu cô nương cười hì hì: "Nam Bắc ngốc hiếm khi thông minh được một lần."
Tiểu hòa thượng gật đầu thật mạnh. Thiên Sư phủ thì đã sao, chữ Thiền mà tiểu tăng tu luyện, ngay cả Đại phương trượng cũng phải cứng họng không nói nên lời.
Thấy hai người thì thầm to nhỏ, Triệu Ngưng Vận tức đến sôi gan.
Triệu Ngưng Vận, kẻ đứng đầu thế hệ chữ "Ngưng" ở Long Hổ sơn, gằn giọng: "Tên lừa trọc này dám mạo danh tăng nhân Lưỡng Thiền tự, muốn ăn đòn à!"
Dứt lời, Triệu Ngưng Vận lập tức ra tay với tiểu hòa thượng Nam Bắc. Lời gã đầy ẩn ý, chụp trước cái mũ lớn không cho đối phương cơ hội giải thích, tuy không đánh trọng thương đến tàn phế nhưng cũng phải dạy dỗ một phen, trút cơn giận trong lòng trước đã.
Sau này nhỡ tiểu hòa thượng kia quả thật là tăng nhân của Lưỡng Thiền tự, thì cũng chỉ là một trận hiểu lầm. Triệu Ngưng Vận tuy đầy mưu vặt, nhưng lại không hiểu sao tiểu hòa thượng và tiểu cô nương có thể qua được cổng chính Thiên Sư phủ mà không bị ai ngăn cản.
Tiểu hòa thượng đứng chắn trước mặt cô nương trong lòng, không ra tay cũng chẳng định đánh trả. Hắn tới đây để bàn Thiền với Đại Thiên Sư trên núi chứ không phải để đánh nhau, vả lại ẩu đả chưa bao giờ là sở trường của hắn. Bản lĩnh của tiểu hòa thượng chỉ gói gọn trong mấy việc vặt vãnh như giặt giũ nấu cơm, che đậy cho sư phụ, chọn son phấn cho sư nương mà thôi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook