Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 208: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 208
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
"Lão đạo ngày càng mong chờ thế tử điện hạ lên Long Hổ sơn."
***
Từ Phượng Niên hít sâu một hơi không khí núi rừng trong lành, trong lòng khoan khoái, cười nói:
"Ngụy gia gia, thật sự có tiên nhân nuốt mây uống sương sao? Ông nói xem trong Thanh Dương cung có vị đại chân nhân nào lấy tinh hoa nhật nguyệt làm thức ăn không?"
Lão đạo sĩ cười khẽ:
"Lão đạo chưa từng nghe nói có vị chân nhân như vậy. Sư phụ lão đạo năm xưa cũng chỉ biết chút pháp môn tịch cốc thủ tinh, còn cách cảnh giới đăng tiên rất xa."
Từ Phượng Niên rời khỏi đình, ngẩng đầu nhìn hai ngọn Thanh Dương và Thiên Tôn đối nhau tựa cặp sừng trâu, lẩm bẩm:
"Thanh Thành Vương, nghe danh có vẻ lợi hại. Thiên sư Long Hổ sơn cũng chỉ được phong làm quốc sư chấp chưởng đạo giáo thiên hạ, Võ Đang sơn lại càng đáng thương, chưởng giáo chẳng có danh phận gì. Nơi này lại có kẻ chiếm núi làm vua, hay là đến xem thử?"
Ngụy Thúc Dương cười không đáp. Nhờ địa vị siêu nhiên cùng hơn mười năm giao tình với thế tử, trong những lần cưỡi ngựa trò chuyện, lão mới biết được màn kịch hai con ngỗng đổi hoàng môn.
Nay thấy thế tử lấy địa thế sông núi vẽ thành bản đồ, mười phần thì tám chín phần là đi đến đâu vẽ đến đấy, chẳng phải muốn thu trọn ba ngàn dặm giang sơn cẩm tú vào một đường thẳng hay sao? Con đường này liệu có ẩn chứa huyền cơ gì chăng? Lão đạo sĩ Cửu Đấu Mễ không dám nghĩ sâu, chỉ giữ trong lòng là được.
Nói nhiều ắt sai. Văn nhân cuồng sĩ Bắc Lương gần như đều bị Đại Trụ Quốc giết gà dọa khỉ khiến cho câm nín, không ai dám bàn luận quân chính biên thùy, chỉ biết ngâm vịnh đối câu. Ngược lại, mấy vị thi nhân biên tái có gan tòng quân, những năm gần đây liên tiếp truyền ra không ít áng thơ hào sảng, càng thu hút những du hiệp nhi chí tại công danh ùn ùn kéo đến biên cảnh nhập ngũ.
Kể ra cũng thú vị, rất nhiều đám công tử bột địa phương bị thế tử hành hạ thừa sống thiếu chết, cảm thấy nhục nhã không ngóc đầu lên được, tức khí cũng chạy đến biên cảnh kiếm chút quân công. Dẫu sao trên biên cảnh không có vị thế tử kia đè đầu cưỡi cổ, chẳng phải dễ thở hơn sao?
Tại đạo quan, thấy Khương Nê thần sắc tiều tụy, hai mắt sưng đỏ, Từ Phượng Niên bất giác mỉm cười. Lá gan nha đầu này quả thực không đáng nhắc tới, kỳ công duy nhất trong đời nàng chắc là muốn giết mình đây mà?
Ngư Ấu Vi lại ngủ ngon hơn nhiều, mày mắt thanh tú, dường như đã ngộ ra vài chuyện trước đây không nghĩ thông. Ánh mắt nàng nhìn thế tử thêm vài phần trong trẻo, bớt đi vẻ tự oán tự trách u tối.
Từ Phượng Niên lười bận tâm những chuyện vặt vãnh này, ăn sáng qua loa rồi tìm đến lão kiếm thần đang chắp tay đứng đợi. Lão già đang nhìn chằm chằm cặp câu đối cũ kỹ chữ đã mờ, Từ Phượng Niên hạ giọng nói:
"Trong rương sách trên xe có thêm chút đồ, sau này lỡ phải chạy trốn, phiền tiền bối ngoài việc mang theo Khương Nê thì xách luôn cả cái rương đi."
Lão kiếm thần uể oải đáp:
"Xem tâm trạng lão phu đã."
Từ Phượng Niên lén nhe răng. Nể tình vị kiếm thần tiền bối này muốn xem mình và Lữ Tiền Đường giao đấu, y không thầm oán thán lão già anh hùng xế chiều này nữa.
Bất chợt thấy lão già năm xưa từng là nhân vật đỉnh cấp giang hồ đưa cánh tay độc nhất ra gãi đũng quần, Từ Phượng Niên không nhịn được nhếch mép. Lý lão kiếm thần ơi Lý lão kiếm thần, Ngụy gia gia bảo năm xưa ông độc thân tiêu sái đi giang hồ, thanh sam tuốt kiếm không ai sánh bằng, lại còn có vô số nữ tử xuất chúng đơn phương tương tư, nhưng nhìn tác phong của ông bây giờ, thật sự không phải bị người ta thổi phồng quá đà đấy chứ?!
Quả nhiên, quyết định không nói toạc với Ngụy gia gia lão già này chính là Lý Thuần Cương thật vô cùng sáng suốt.
Lão già áo da dê vừa gãi đũng quần xong lại đưa tay xỉa hàm răng vàng khè, lôi ra không ít sợi thịt dính từ tối qua rồi búng đi. Từ Phượng Niên trông thấy, lặng lẽ đi ra xa, trong lòng thầm mắng: Mẹ nó chứ Lục Địa Kiếm Tiên...
Men theo đường núi, qua hai ngọn trước sơn môn Thanh Thành, đến lưng chừng Hoa Cái phong, từ hai phía rừng rậm vang lên tiếng ồn ào xô đẩy xen lẫn chửi mắng. Lữ Tiền Đường thân hình cường tráng ghìm cương, nheo mắt nhìn sang. Vị đại trượng phu đeo cự kiếm Xích Hà này ngồi ngay ngắn trên lưng ngựa cao to. Người ngoài nhìn vào đội ngũ của thế tử, khí thế kiếm khách Lữ Tiền Đường có lẽ chỉ kém đại kích Ninh Nga Mi một chút. Vị kiếm sĩ Đông Việt vạm vỡ này không nghi ngờ gì có thể trấn nhiếp bọn chuột nhắt.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook