Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 210: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 210
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Từ Phượng Niên phóng tầm mắt nhìn quanh. Tiểu Sơn Tra, Lão Mạnh Đầu nhát gan, Lưu Lô Vi Can Tử thương vợ nhất, Khổng què... từng gương mặt quen thuộc vẫn còn đó, tất cả đều còn sống.
Từ Phượng Niên cười rạng rỡ, ôm lấy thân hình gầy gò của Tiểu Sơn Tra, lớn giọng nói:
"Lão Mạnh Đầu, nhìn cái tiền đồ của ngươi kìa! Ngay cả sơn trại cũng bị người ta cướp mất, còn ở đây giả bộ anh hùng hảo hán với ta. Tiên sư nhà ngươi, đừng có diễn nữa! Đi, tìm chỗ nào gần bờ nước, ta cho các ngươi một bữa no nê."
Lão Mạnh Đầu rụt rè:
"Từ Phượng Niên, không phải ngươi đang làm bổ khoái trong quan phủ, muốn đến hốt trọn ổ bọn ta đấy chứ?"
Từ Phượng Niên trừng mắt mắng:
"Nói bậy! Gia đây đến thưởng ngoạn phong cảnh, tiện đường xem có gặp được các ngươi không. Trước khi lên núi còn nghĩ chẳng biết các ngươi đã chết đói chưa, giờ xem ra cũng chẳng khác là bao. Ngươi làm đại đương gia kiểu gì thế? Ta thấy xấu hổ thay cho ngươi!"
Đám lâu la dưới trướng Lão Mạnh Đầu như Lô Vi Can Tử phá lên cười, khiến vị đại đương gia vốn đã chẳng có chút uy nghiêm nào lại càng thêm mất mặt.
Lão Mạnh Đầu cười gượng:
"Hầy, thời buổi này anh hùng chân chính khó mà ngóc đầu lên được. Tiểu tử nhà ngươi, cái mồm vẫn độc địa như xưa. Được rồi, đi thôi."
Ngư Ấu Vi mở to đôi mắt long lanh, còn khuôn mặt xinh đẹp quyến rũ của Thư Tu thì cứng đờ. Cái đầu nhỏ của Khương Nê thò ra khỏi rèm xe, chỉ cảm thấy nhìn không hiểu, nghĩ không thông.
Lão Mạnh Đầu dẫn đường đến một nơi non xanh nước biếc ven bờ suối, nơi có mấy túp lều tranh lụp xụp đáng thương. Trên mấy cây sào tre phơi vài bộ quần áo rách rưới. Nếu thế này mà cũng gọi là chiếm núi làm vua thì thiên hạ này còn ai muốn làm giặc cỏ nữa?
Dương Thanh Phong thoắt ẩn thoắt hiện, không biết từ đâu vác về vô số thú rừng. Đám sơn tặc vốn vất vả đặt mười cái bẫy chưa chắc bắt được một con thỏ, giờ nhìn đống chiến lợi phẩm mà nuốt nước miếng ừng ực.
Từ Phượng Niên ngồi trên một tảng đá bên suối, Tiểu Sơn Tra thì nằm bò sau lưng ôm cổ y, chẳng thèm để ý đến Lão Mạnh Đầu đang liên tục liếc mắt ra hiệu.
Từ Phượng Niên trêu chọc:
"Thôi được rồi Lão Mạnh Đầu, ngươi đường đường là nhân vật anh hùng số một núi Thanh Thành mà sợ cái quái gì, gan của Tiểu Sơn Tra còn lớn hơn ngươi đấy."
Tiểu Sơn Tra vui vẻ cười:
"Ta đã bảo Lão Mạnh Đầu nhường ghế đại đương gia cho ta rồi, nhưng lão đâu có nỡ, cứ khăng khăng đòi đợi thêm mấy năm nữa."
Từ Phượng Niên "ừm" một tiếng, cười nói:
"Lão lừa ngươi đấy, ngươi cũng tin thật à? Hay là theo ta xuống núi đi, ta cho ngươi ngày nào cũng có cá to thịt béo."
Tiểu Sơn Tra lén quay đầu nhìn mấy vị tiên nữ cách đó không xa, cười hì hì:
"Thôi bỏ đi, ta lớn lên trên núi này, ta chạy mất thì lão Mạnh đau lòng chết. Nhưng này, Từ Phượng Niên, mấy vị tỷ tỷ kia là gì của ngươi vậy? Nhìn mướt thật đấy! Còn đẹp hơn cả Tiểu Tước Nhi nhà Lưu Lô Vi Can Tử."
Một cô bé tầm mười hai, mười ba tuổi chống nạnh phồng má giận dữ:
"Sơn Tra chết bầm, ngươi nói cái gì đấy?!"
Từ Phượng Niên quay đầu lại, ngạc nhiên thốt lên:
"Tiểu Tước Nhi, đã thành thiếu nữ rồi à? Lại đây, đứng gần một chút cho Từ ca ca ngắm kỹ nào."
Tiểu Sơn Tra lén lút thì thầm:
"Từ Phượng Niên, Tước Nhi thích ngươi lắm đấy. Nàng còn mơ ngủ gọi tên ngươi mấy lần, ta đều nghe thấy cả."
Cô bé có nước da rám nắng đỏ bừng mặt. Có lẽ vì thấy mấy người Ngư Ấu Vi xinh đẹp nổi bật quá nên cô bé tự ti, chỉ dám đứng xa xa mà không dám lại gần Từ Phượng Niên. Năm ấy nàng còn nhỏ, Từ ca ca từng dạy nàng thổi lá cây, học mãi mới được, giờ thỉnh thoảng không có ai lại lén lôi ra thổi.
Y từng ngoéo tay hứa, đợi nàng lớn sẽ quay lại thăm.
Từ Phượng Niên phải dỗ mãi mới kéo được Tiểu Tước Nhi đang xấu hổ ngồi xuống bên cạnh, cùng nhau ăn món thịt rừng hun khói trứ danh của Lão Mạnh Đầu. Cô bé giờ đã lớn, biết nhai kỹ nuốt chậm, không còn ăn uống thô kệch như trước nữa. Từ Phượng Niên thấy ánh mắt Lão Mạnh Đầu hơi đờ đẫn, có phần lo lắng, liền hỏi:
"Lão Mạnh Đầu, có tâm sự gì vậy? Nói cho ta nghe nào."
Lão Mạnh Đầu gượng cười, lắc đầu.
Tiểu Sơn Tra vừa gặm chân hoẵng, vốn không giấu nổi chuyện, mắt bỗng đỏ hoe, thê lương nói:
"Từ Phượng Niên, bọn ta nợ tiền không trả nổi, chúng sắp bắt Tước Nhi đi rồi! Lần trước chúng đến phá nhà, còn dọa hai ngày nữa không trả đủ sẽ bắt Tước Nhi về làm nha hoàn!"
Từ Phượng Niên mỉm cười:
"Không sao, ta giúp các ngươi trả. Trước kia các ngươi cướp ta, ta nói mình là công tử nhà giàu nhất nhì thiên hạ cũng đâu có lừa ai."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook