Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 219: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 219

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Xe ngựa dừng lại dưới bậc thềm, Khương Nê cùng lão kiếm thần bước xuống.

Khương Nê vốn kính sợ quỷ thần nên hết sức cẩn trọng, chỉ lo trời cao nổi giận mà giáng sấm sét xuống đầu. Từ Phượng Niên tội ác tày trời, khó mà đảm bảo y không chọc giận thần tiên trên núi Thanh Thành. Sách chẳng phải có câu "Càng non cao nước biếc, càng chẳng dám lớn tiếng, sợ kinh động người trên trời" đó sao?

Nếu bị Từ Phượng Niên làm vạ lây, Khương Nê cảm thấy mình chết quá oan uổng. Y tạo nghiệt vô số, còn nàng lại là người thiện lương, ở trong căn nhà tranh dột nát tại Bắc Lương vẫn chừa cơm cho chuột đói, mùa hè bị muỗi đốt đến mất ngủ cũng không nỡ đập chết, đành chịu nóng mà quấn chặt chăn.

Lão kiếm thần độc tí thấy Khương Nê thi thoảng lại ngẩng đầu nhìn quanh, chỉ một đám mây lướt qua đỉnh đầu cũng khiến nàng hoảng sợ biến sắc, lão không nhịn được cười trêu: "Khương nha đầu, sợ cái gì? Lão phu đã nói rồi, dù sấm sét có giáng xuống, ta cũng có thể một kiếm phá tan, không để ngươi tổn hại mảy may. Cho nên ngươi cứ cầu trời nổi giận, mây đen cuồn cuộn, tốt nhất là đánh chết tên đại ác nhân Từ Phượng Niên kia đi."

Khương Nê đứng trên thềm đá, chọn một vị trí cách xa Từ Phượng Niên nhất, không dám tiến lên nữa, trong lòng buồn bực nói: "Nhưng ông đến một thanh kiếm cũng không có."

Vị khôi thủ kiếm đạo đời trước tự phụ cười khẽ: "Hôm đó trên con đường nhỏ lầy lội, lão phu cầm một cây dù, tiện tay tung ra chiêu Nhất Kiếm Tiên Nhân Quỳ. Với lão phu mà nói, thiên hạ có vật gì không thể làm kiếm? Chỉ là ngày nào chưa thực sự cầm kiếm, ngày đó lão phu chưa định lấy lại nửa thanh Mộc Mã Ngưu, tất nhiên không có được kiếm ý đỉnh phong năm nào. Đây là ước định giữa lão phu và tên đồ tể kia trước khi rời Thính Triều đình, không thể tùy tiện vi phạm. Tiểu nha đầu, ngươi có biết lai lịch của chiêu 'Nhất Kiếm Tiên Nhân Quỳ' kia không?"

Khương Nê luôn cảnh giác nhìn bầu trời, tranh thủ liếc qua cảnh giương cung bạt kiếm trên quảng trường, đáp lại chẳng chút hứng thú: "Không muốn biết."

Lão kiếm thần đảo mắt ngán ngẩm.

Ban nãy Từ Phượng Niên nói chuyện với Ngụy Thúc Dương rất lớn tiếng, Ngô Sĩ Trinh nghe rõ mồn một, gã băng qua quảng trường đá xanh, lùi về cửa đại điện, mỉm cười hô lớn: "Hai đại kiếm trận của Thanh Dương cung có danh xứng với thực hay không, các ngươi thử là biết."

Từ Phượng Niên cười ha hả: "Đâu có, chuyến này ta lên núi mang theo ít người, Thanh Dương cung là nơi tiên nhân cư ngụ, không nên đánh giết làm mất hòa khí. Bản công tử đến đây cầu trường sinh, vẫn câu nói đó, có tiên thuật trường sinh truyền cho ta, ta sẽ ban cho Thanh Dương cung nghìn vàng vạn lạng. Nếu không có thì thượng thừa phòng trung thuật cũng được, Thư đại nương cho ngươi thì đã sao? Loại hàng này trong phủ bản công tử nuôi vô số, chỉ cần Thanh Dương cung may mắn kết duyên hương hỏa với ta, mỗi năm ta đều đưa tới cho các ngươi."

Ngô Sĩ Trinh vốn có giới hạn kiên nhẫn, lúc này mới lật mặt, âm trầm nói: "Thấy bốn chữ Công Hầu Hạ Mã kia chưa? Ta đã nhắc nhở rồi, ngươi phóng ngựa lên đây là tội chết!"

Từ Phượng Niên nghi hoặc hỏi: "Ồ?"

Ngô Sĩ Trinh lần lượt chỉ tay vào Thư Tu, Ngư Ấu Vi, Thanh Điểu và Khương Nê ở xa nhất: "Nếu ngươi chịu giao bốn người này ra, ta không chỉ miễn tội chết cho ngươi mà còn tặng ngươi mấy cuốn bí kíp song tu, thậm chí để phụ thân ta đích thân truyền thụ trường sinh thuật cho ngươi, thế nào?"

Từ Phượng Niên cười tủm tỉm: "Lữ Tiền Đường, đi phá trận."

Lữ Tiền Đường xuống ngựa, rút thanh Xích Hà kiếm, tiến về phía Ngọc Tiêu kiếm trận do mười tám người tạo thành.

Trọng kiếm đa phần thuộc loại bá đạo trong kiếm đạo, cầu được như Ngô gia kiếm trủng quét ngang thiên quân, phá vạn giáp. Bất kể Ngô gia Cửu Kiếm hai trăm năm trước có thật sự tàn sát một vạn quỷ diện trọng kỵ của Bắc Mãng hay không, truyền thuyết này cũng đủ khiến mỗi vị kiếm sĩ luyện trọng kiếm cảm thấy nhiệt huyết sôi trào.

Lữ Tiền Đường quan sát đại triều trên sông Quảng Lăng suốt mười năm để ngộ kiếm đạo. Hắn từng chèo thuyền ngược dòng trên mặt sông cuồn cuộn vào ngày mười tám tháng tám hằng năm, vung kiếm chém vào đầu con sóng cho đến khi kiệt sức rơi xuống nước. Đã mấy lần hắn suýt chết đuối, may nhờ có người trên bờ trông chừng cứu về nhà tranh. Mỗi lần đối mặt đại triều luyện cự kiếm, kiếm pháp, thuật đạo và thể trạng gân cốt của Lữ Tiền Đường lại tăng thêm một bậc, cho nên hôm nay đối mặt với Ngọc Tiêu Thập Bát Kiếm, hắn vẫn thản nhiên không sợ.

Ngô Sĩ Trinh nhíu mày. Thật sự muốn phá trận sao? Tên công tử bột ăn nói ngông cuồng lỗ mãng kia rốt cuộc lấy đâu ra lá gan ấy? Bốn chữ Công Hầu Hạ Mã là do ngự bút của Hoàng đế bệ hạ, chẳng khác nào ban cho Thanh Dương cung một đạo thánh chỉ vô thanh. Phụ thân Ngô Linh Tố còn được phong vương, ngay cả châu mục Ung Châu cũng không dám cậy thân phận khi ở trên núi. Hai đại kiếm trận danh tiếng lẫy lừng, đám người này kiến thức nông cạn hay là có chỗ dựa nên không sợ? Lẽ nào hôm nay thật sự phải kinh động đến cả phụ thân Thanh Thành vương?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...