Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 223: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 223
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Đâu còn chút dáng vẻ nhàn nhã lười biếng nào như lúc mới bước ra khỏi điện để xem kịch vui!
Trên đỉnh Thanh Dương phong, tiếng vó ngựa chợt vang lên dồn dập, từ xa vọng lại mỗi lúc một rõ ràng, âm thanh như sấm rền khiến lòng người hoảng sợ.
Chỉ thấy vô số kỵ binh tay kìm cương nỏ, tay tuốt đao, thúc ngựa phi lên từ những bậc đá, hiện ra trong tầm mắt mọi người. Họ dàn thành một hàng ngang trên quảng trường, thế trận hùng vĩ tựa như ngọn sóng đầu tiên cuồn cuộn dâng lên từ sông Quảng Lăng.
Lại định dùng thiết kỵ để phá kiếm trận sao?
Một trăm khinh kỵ tinh nhuệ, một trăm con ngựa trắng, đeo bên hông một trăm thanh Bắc Lương đao.
Viên tướng quân dẫn đầu khoác bộ trọng giáp, tay cầm đại kích, mũi kích đen ngòm chỉ thẳng vào cửa chính Thanh Dương cung.
Doanh khinh kỵ sau lưng đại kích tướng quân này, trong sáu mươi bốn doanh trại mang cờ hiệu Bắc Lương, xét về sự kiêu dũng thiện chiến có thể xếp vào ba hạng đầu.
Phượng tự doanh!
Tổng cộng tám trăm kỵ binh.
Còn có một cái tên khác: Tám trăm Bạch Mã Nghĩa Tòng của Từ gia!
...
Bên cạnh thềm đá, một trăm Bạch Mã Nghĩa Tòng người và ngựa lặng phác như tờ. Những thanh Bắc Lương đao dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng tỏa ra luồng sát khí lạnh lẽo đặc trưng của chốn sa trường.
Đại tướng đứng đầu Ninh Nga Mi toàn thân bao bọc trong trọng giáp đen kịt, tay nắm chặt cây thiết kích hình chữ Bốc đen bóng nặng gần trăm cân. Ngựa đen, giáp đen, kích đen, tạo thành sự tương phản gay gắt với một trăm khinh kỵ ngựa trắng phía sau, gây ra áp lực khiến người ta nghẹt thở.
Trước điện Thanh Dương cung là Thần Tiêu kiếm trận gồm ba mươi sáu người. Nhân kiếm hợp nhất, ba mươi sáu mũi kiếm lấp lánh ánh hàn quang đều chĩa thẳng vào đám người vừa tới.
Giữa trận, nhóm ba người Lữ Thư Dương đứng giữa những thi thể đạo sĩ nằm la liệt khắp nơi. Một giọt máu nóng hổi từ mũi Xích Hà kiếm trong tay Lữ Tiền Đường chậm rãi nhỏ xuống. Thư Tu đang ngưng thần điều chỉnh hơi thở, một mình gánh chịu áp lực khí cơ từ cả kiếm trận lẫn đám khinh kỵ. Dương Thanh Phong đưa năm ngón tay trắng như tuyết nhẹ nhàng lau đi vệt máu đỏ thẫm trên má trái, hắn cố tình chọn đứng ở nơi có nhiều thi thể nhất.
Ngô Sĩ Trinh chết sững.
Dùng Thần Tiêu kiếm trận để đối phó với ba kẻ đã phá vỡ Ngọc Tiêu kiếm trận, hắn vẫn nắm chắc tám chín phần thắng.
Gã công tử Bắc Lương cưỡi ngựa tốt đeo đao quý kia mắng chửi Thanh Thành vương, sỉ nhục Thanh Dương cung, tội ấy chưa đến mức phải chết. Nhưng phớt lờ bia đá "Công hầu xuống ngựa", ngang nhiên cưỡi ngựa xông vào quảng trường đã là tử tội. Một hơi giết chết mười tám đạo sĩ có tên trong danh sách tiên tịch, ở cái vương triều trọng Hoàng Lão đạo thống mà xem nhẹ Thích Môn Phật pháp này, lại càng là tử tội không thể dung tha.
Vì vậy, dù cho Ngọc Tiêu kiếm trận đã bị phá tan, hắn vẫn không chút do dự bày ra Thần Tiêu kiếm trận. Mục đích chính là muốn bắt lấy đám con cháu tướng lĩnh Bắc Lương to gan tày trời này, tiền trảm hậu tấu. Trên dưới Ung Châu nhất định sẽ tán thành, cũng chẳng sợ chuyện vỡ lở đến kinh thành, nói không chừng ngay cả đám sĩ tử Ung Châu vốn mang thành kiến với Thanh Dương cung cũng phải vỗ tay khen hay. Đến lúc đó, còn ai quan tâm chuyện Ngô Sĩ Trinh hắn chiếm đoạt vài nữ tử dân lành?
Thế nhưng cảnh tượng trước mắt lại vượt xa sức tưởng tượng của Ngô Sĩ Trinh.
Một trăm kỵ binh mang theo sát khí đằng đằng xông thẳng vào sơn môn, đây là muốn động binh đao chĩa thẳng vào Thanh Dương cung ư?
Đây đâu chỉ đơn thuần là tử tội? Tự ý huy động quân đội, điều binh khiển tướng vì tư thù, rõ ràng là tội tru di cửu tộc!
Chưa nói đến đại tội chỉ xếp sau tội tạo phản này, nếu Thần Tiêu kiếm trận không chống đỡ nổi trăm gã khinh kỵ cùng vị Đại Kích tướng quân và ba gã võ phu trong sân kia, Ngô Sĩ Trinh thật sự không biết mình còn có thể làm gì.
Phụ thân hắn là Ngô Linh Tố chuyên tu đan đạo chứ không tu võ, ông luôn cho rằng dùng võ lực để chứng đại đạo là con đường tà môn hạ đẳng nhất. Trên Long Hổ sơn kia, Tề Huyền Trinh được người đời đồn đại đôi tay mang lực lượng của tiên nhân, nhưng có ai từng nghe vị Tề đại chân nhân ấy khoe khoang mình là thiên hạ đệ mấy bao giờ?
Cho nên, vạn nhất kiếm trận bất hạnh bị phá vỡ lần nữa, phụ thân hắn - một vị đại gia đan đỉnh chỉ biết nói lời hay ý đẹp - hiển nhiên chẳng thể trông cậy được. Vậy chẳng lẽ phải làm phiền đến vị thần tiên thật sự của Thanh Dương cung? Mẫu thân trên danh nghĩa của hắn?
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, liệu mụ quái vật xấu xí đó có chịu ra tay không?
Gã công tử Bắc Lương kia ăn nói bất kính với Thanh Thành sơn, nhưng bà ta lại là một mụ đàn bà điên thường xuyên thượng cẳng tay hạ cẳng chân với cha con họ. Ngô Sĩ Trinh thậm chí còn hoài nghi sao mình có thể sống sót dưới tay bà ta đến tận ngày hôm nay. Tòa Thần Tiêu kiếm trận này chính là thành quả do bà ta bế quan ngộ đạo mà ra, ngay cả "Linh Bảo Kinh" - thứ làm nên danh tiếng lẫy lừng cho Thanh Dương cung - cũng có non nửa là do bà ta chấp bút.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook