Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 227: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 227
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Thấy Thanh Thành vương vẫn mỉm cười rời đi, Khương Nê nghĩ mãi không thông, bèn hỏi: "Chẳng phải vị thần tiên trên núi Thanh Thành kia có thể gọi thiên lôi sao? Tại sao không đánh chết Từ Phượng Niên?"
Lão kiếm thần cười đáp: "Thanh Thành vương Ngô Linh Tố thì thôi đi. Tề Huyền Trinh mới đáng nói, lão phu và hắn cũng có chút giao tình. Đáng tiếc đạo sĩ kia đã vũ hóa đăng tiên, nếu không khi đến Long Hổ sơn, lão phu có thể so vài chiêu với hắn. Lúc đó ngươi sẽ thấy cảnh tượng thiên lôi cuồn cuộn, tử khí đông lai."
Long Hổ sơn Tề Huyền Trinh, vũ hóa đăng tiên, tử khí đông lai. Những điều này xâu chuỗi lại, lọt vào tai ba gã ưng khuyển vương phủ là Lữ, Dương, Thư đang đứng trong sân, quả thực mới là thiên lôi cuồn cuộn.
Ngay cả Ngụy Thúc Dương cũng sững sờ. Ông lão cụt tay này kiếm thuật siêu quần, hai kiếm dễ dàng phá tan phù tướng hồng giáp, quả thực kinh thế hãi tục. Nhưng bất kể kiếm thuật mạnh mẽ bá đạo đến đâu, trong mắt bốn người kia, ông cũng chỉ là cao thủ Nhất phẩm. Cảnh giới đó tuy khó cầu, nhưng cao nhân cỡ này chỉ cần theo Thế tử điện hạ du ngoạn giang hồ, kiểu gì cũng gặp được vài người.
Nhưng giang hồ trăm năm nhân tài lớp lớp, hỏi có mấy ai được như Tề Huyền Trinh? Dùng thân phận ngoại tộc áp chế họ Triệu của Thiên Sư phủ suốt nửa giáp, một nghìn sáu trăm năm qua Long Hổ sơn có được mấy người? Lão già áo da cừu này lại tự xưng có thể so chiêu với Tề tiên nhân, thậm chí ép vị đại chân nhân kia phải tử khí đông lai gọi thiên lôi sao?
Lời khoác lác này chẳng phải hơi quá rồi ư?
Nào ngờ Khương Nê chỉ cau mày: "Ngươi có phiền không?"
Lão kiếm thần muốn nói lại thôi, có lẽ biết rằng khua môi múa mép chẳng thể khiến nha đầu họ Khương khâm phục, đành hậm hực bỏ cuộc. Lúc lướt qua Thư Tu đang đầy bụng nghi hoặc, lão vươn tay nhanh như chớp vỗ lên bờ mông cong vểnh dưới eo nàng, năm ngón bóp mạnh một cái. Đợi Thư Tu hoàn hồn, lão già lôi thôi nết không đứng đắn kia đã đi xa, năm ngón tay vẫn lơ lửng làm động tác bóp véo bỉ ổi, miệng lẩm bẩm: "So với tiểu nương tử ôm mèo họ Ngư thì mềm hơn chút. Quả nhiên nữ tử trẻ tuổi mới có vốn liếng, sau này dù bảo dưỡng tốt đến đâu cũng mất đi linh khí. Nhưng với nữ nhân ngoài ba mươi, cảm giác này coi như không tệ. Từ Phượng Niên quá keo kiệt rồi, chẳng qua chỉ là chút tu vi Đại Hoàng Đình, mà đã ngây ngốc đi cố tinh bồi nguyên thật sao? Muốn cầu trường sinh vốn đã sai, cách cầu ngu xuẩn này lại càng sai hơn."
Ngư Ấu Vi đã sớm bỏ ngoài tai những lời điên khùng của lão, nàng dẫn Tước Nhi và Tiểu Sơn Tra - hai đứa trẻ đang coi nơi này như tiên cảnh - đi vào gian nhà bên hành lang.
Từ Phượng Niên chọn gian phòng lớn nhất, ngoắc tay với Khương Nê, ra hiệu nàng có thể bắt đầu đọc sách kiếm tiền.
Trong thư phòng, Thanh Điểu trải giấy Tuyên Thành, mài mực pha bút. Từ Phượng Niên vừa nghe tiếng đọc sách, vừa cúi đầu phác họa những đường vân chi tiết của phù tướng hồng giáp. Quân bộ Bắc Lương có mấy cơ cấu ti, quy tụ rất nhiều cao nhân cơ giới thổ mộc sở hữu kỹ nghệ được xưng tụng là quỷ phủ thần công. Từ Phượng Niên kinh ngạc trước sự kiên cố lạ thường của phù tướng hồng giáp, dự định sau khi về Bắc Lương sẽ bí mật giao bộ giáp trụ màu đỏ tàn phế kia cùng bản vẽ cho cơ cấu ti, xem có thể phỏng chế ra mấy con rối để chơi hay không. Dương Thanh Phong tinh thông thuật đuổi thây, xua quỷ, gọi thần, sau này ắt có chỗ dùng, cho nên trong ba người, tuy gã mờ nhạt nhất nhưng lại là kẻ không thể chết.
Còn việc Thư Tu hiện giờ có ghi hận sự vô tình của Thế tử điện hạ hay không, một kẻ luôn bạc bẽo như Từ Phượng Niên liệu có để tâm?
Ăn qua loa bữa cơm chay tinh xảo, Từ Phượng Niên dẫn Thanh Điểu đi dạo Thanh Dương cung. Cung này thờ phụng thủy tổ Đạo giáo Lý Lão Quân, tất nhiên cũng đặt tượng thần mấy vị Lôi bộ Thiên quân của Thần Tiêu phái thuở sơ khai. Bảo bối lớn nhất trong cung là bản khắc gỗ quý giá năm nghìn chữ của "Đạo Đức Kinh". Có điều Từ Phượng Niên không hứng thú với thứ này, cho dù Ngô Linh Tố chịu tặng, y cũng chê vướng víu.
Thanh Dương cung vừa mới nổi lên trong tay Thanh Thành vương, suy cho cùng vẫn không có nội tình sâu dày như tổ đình của hai đại đạo thống Long Hổ và Võ Đang, chẳng lấy ra được mấy món đồ tốt. Từ Phượng Niên không thấy nữ đạo sĩ nào khiến y sáng mắt, đoán chừng đều bị hai cha con kia cẩn thận cất giấu cả rồi.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook