Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 24: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 24

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Tây Sở có nữ Công Tôn thị, một điệu múa kiếm động bốn phương.

Người xem như núi sầu ảm đạm, trời đất vì thế mãi trầm luân.

Tiên đế thị nữ ba nghìn người, kiếm khí Công Tôn đứng đầu tiên.

Trên thành Đại Hoàng dựng cờ hàng, chỉ có giai nhân đứng đầu tường.

Mười tám vạn người cùng giải giáp, cả nước chẳng còn đấng nam nhi!

Võ Mị Nương vừa rồi ánh mắt hướng về đầu tường.

Vậy năm xưa, kẻ nào đã ngắm nhìn giai nhân đứng trên đầu thành vong quốc?

Khúc nhạc dứt.

Trường kiếm mang theo sát khí xé gió lao đi, đâm thẳng vào đầu Từ Phượng Niên.

Nàng dường như nghe thấy lời trăn trối của kẻ sắp chết: "Mười ngón tay búp măng xanh, nếu không cầm kiếm mà chỉ cùng ta đánh cờ thì tốt biết bao."

Khoảnh khắc ấy, bàn tay thon của tử sĩ Ngư Ấu Vi khẽ run, nhưng kiếm đã phóng đi.

Trên đời này vốn không có thuốc hối hận.

Bài "Vọng Thành Đầu” là thơ cha Ngư Ấu Vi viết tặng mẹ nàng. Năm đó, hai cha con bị cuốn vào dòng người tị nạn, quay đầu nhìn lại tường thành, chỉ thấy một bóng hình mảnh mai lẻ loi.

Phụ thân trở lại Thượng Âm học cung chẳng bao lâu thì uất ức qua đời. Nàng tên thật là Ngư Huyền Cơ, phải lặn lội đến Lăng Châu. Nàng học giọng Phượng Châu chuẩn nhất, chấp nhận làm kỹ nữ hạng bét trong chốn tam giáo cửu lưu. May thay dung mạo xuất chúng, nàng được cố ý hoặc vô tình bồi dưỡng thành hoa khôi, thoát khỏi cảnh buôn da bán thịt mà nghĩ đến đã thấy buồn nôn.

Sau đó, mọi chuyện thuận nước đẩy thuyền, nàng gặp vị Thế tử điện hạ hay tìm hoa hỏi liễu. Phần lớn thời gian hai người chỉ cùng nhau đánh cờ. Con trai của tên đồ tể kia chẳng giống cha hắn chút nào: không biết chút võ công, háo sắc nhưng không đói khát, thậm chí chẳng ngại ngần nói với nàng rằng đống thơ từ kia đều là bỏ tiền mua của đám sĩ tử để ra vẻ ta đây.

Ngư Huyền Cơ chỉ học được chút da lông của điệu múa kiếm Công Tôn thị, nhưng tự tin đủ sức giết chết Từ Phượng Niên, với điều kiện bên ngoài không có đám chó săn của Bắc Lương vương phủ canh chừng. Suốt năm năm trời, nàng vẫn không đợi được cơ hội.

Sau đó Từ Phượng Niên biến mất ba năm. Còn nửa tuần nữa là đến giỗ mẹ, Ngư Huyền Cơ định mặc kệ tất cả, về quê giữ mộ cả đời, nhưng y lại trở về. Hơn nữa, lần này không có hộ vệ thân cận canh chừng cửa viện, phải chăng trong cõi u minh đã có thiên ý an bài?

Nàng từng hỏi y có dám xem múa kiếm không. Y đáp, chết cũng đáng.

Ám sát Thế tử điện hạ, con trai cưng của Đại Trụ Quốc Từ Kiêu, nàng chắc chắn phải chết. Trong thiên hạ, chưa ai làm chuyện này mà có thể sống sót. Cũng tốt, trên đường xuống hoàng tuyền có người bầu bạn, đến lúc đó y muốn đánh muốn mắng, cứ mặc kệ y.

Ngư Huyền Cơ không đành lòng nhìn nữa.

Keng!

Trường kiếm cách trán Từ Phượng Niên một tấc đã gãy làm đôi. Ngư Huyền Cơ mở mắt, mờ mịt hoang mang. Chẳng biết từ lúc nào, trong sân đã xuất hiện một nữ tử áo bào trắng, đẹp đến mức ngay cả nàng cũng phải thốt lên khen ngợi.

Ám sát thất bại rồi sao?

Ngư Huyền Cơ không biết nên bi ai hay mừng thầm. Trên tay vẫn còn một thanh kiếm, vốn dùng để tự vẫn thoát khỏi tủi nhục. Nàng giơ tay định cứa cổ một nhát cho xong đời, đáng tiếc Võ Mị Nương sắp thành mèo hoang. Nam nhân kia từng nói, khi tuyết lớn phủ kín đất trời, đứng ở Thính Triều đình trong Vương phủ có thể trông thấy phong cảnh đẹp nhất. Đẹp nhất là đẹp đến nhường nào?

Chẳng cần Từ Phượng Niên lên tiếng, Ngư Huyền Cơ một lòng muốn chết đã bị "nữ tử” đẹp như hoa đào kia dùng một tay kẹp lấy lưỡi kiếm mỏng như cánh ve, khẽ gảy một cái đoạt lấy rồi tiện tay ném đi, chém bay một mảng bụi chuối tây. Chưa dừng lại, người nọ còn thúc gối vào bụng Ngư hoa khôi, khiến vị mỹ nhân đáng thương phải cong người như con tôm.

Từ Phượng Niên vốn định lẩm bẩm câu "mỹ nhân hà tất làm khó mỹ nhân", nhưng chứng kiến thủ pháp tàn nhẫn của Bạch Hồ Nhi thì thức thời ngậm miệng. Thấy Ngư Ấu Vi thất hồn lạc phách, tuy biết mình không chết, y vẫn hận không thể gầm lên một tiếng "con khốn thối tha", rồi xông lên tát cho nàng mười bảy mười tám cái bạt tai.

Nhưng y thầm niệm "chuyện nhỏ không nhịn ắt hỏng đại mưu chung giường chung gối", rồi thở hắt ra một hơi trọc khí. Rời khỏi bốn châu Bắc Lương, Từ Phượng Niên muốn chết còn dễ hơn muốn sống, nhưng trong địa phận Bắc Lương, muốn chết lại khó hơn lên trời. Các ngươi, đám thích khách nhiều như cá diếc sang sông, thật sự xem lão cha vừa là Đại Trụ Quốc vừa là Bắc Lương Vương của ta là cái gối thêu hoa thôi sao?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...