Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 246: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 246
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Lão kiếm thần cười tủm tỉm: "Có vài đạo lý mà lão phu không thích ở đám nho sĩ chỉ biết khua môi múa mép. Năm xưa Tề Huyền Trinh cũng mắc cái tật xấu này, hiềm nỗi hắn là một quái thai ngoại lệ, vừa có thể giảng lý đến mức thiên hoa loạn trụy, lại vừa có thể trảm yêu trừ ma, xứng danh Vệ Đạo chân nhân. Nếu không có chút bản lĩnh ấy, ai lại chịu nghe hắn giảng đại đạo lý."
Trên mu bàn chân Từ Phượng Niên, hai con ấu quỳ bướng bỉnh đã chạy mệt, đang nằm ngủ gật. Từ Phượng Niên cúi người ngồi xổm, đưa tay vuốt ve hai con vật nhỏ.
Lão kiếm thần chợt im bặt.
Từ Phượng Niên đứng dậy, hai con ấu quỳ cũng bị đánh thức, tiếp tục vui vẻ nhảy nhót nơi mũi thuyền. Y tò mò hỏi: "Lão tiền bối, người thực sự có thể phi kiếm sao?"
Lão già vẫn ngẩng đầu nhìn vách đá, không đáp lời.
Cuối Động Lĩnh là hai vách đá dựng đứng như dao cắt, cách nhau chưa đầy mười trượng, tựa như cổng thành, chỉ vừa đủ cho một con thuyền đi qua. Đó chính là Quỷ Môn quan cuối cùng. Trên vách đá khắc bốn chữ lớn "Quỷ Khốc Hùng Quan", do đại chân nhân Lữ Động Huyền của núi Võ Đang cưỡi hạc phi thăng dùng tiên kiếm khắc nên. Nhắc đến cũng thú vị, Lữ Động Huyền được xưng tụng là Đan Kiếm Thi Tam Tiên, không chỉ kiếm đạo xuất thần nhập hóa, danh chấn Lục Địa Kiếm Tiên, mà còn tinh thông luyện đan, thơ từ ca phú lưu truyền hậu thế rất nhiều, nhưng bút tích thì chỉ để lại vỏn vẹn tám chữ. Ngoài "Quỷ Khốc Hùng Quan", chính là "Huyền Võ Đương Hưng", tất cả đều lấy kiếm làm bút.
Ra khỏi Quỷ Môn quan, tầm nhìn bỗng chốc quang đãng. Yến Tử giang, Thục giang, Thương Lan giang, ba con sông hợp dòng làm một. Nơi này từng là chiến trường thời Xuân Thu Tam Quốc, từ xưa đã là đất dụng võ nổi danh của vô số anh hùng hào kiệt. Dòng nước từ xiết chuyển sang êm, mặt sông từ hẹp hóa rộng, phảng phất như cách biệt một đời, từ âm gian rơi xuống dương gian, khiến lòng người khoan khoái.
Từ Phượng Niên thấy Lý lão đầu quanh năm khoác chiếc áo da cừu hôi hám, sau khi ra khỏi Quỷ Môn quan vẫn ngoái đầu nhìn bốn chữ "Quỷ Khốc Hùng Quan" trên vách đá, thần sắc có phần ảm đạm. Vị kiếm thần thế hệ trước của giang hồ, những lúc không ngoáy chân, ngoáy mũi, lấy ráy tai, mà đặc biệt là dáng vẻ dừng chân ngưng thần lúc này, mới khiến Từ Phượng Niên nhớ rõ lão chính là Lý Thuần Cương. Cho dù bội kiếm bị bẻ gãy, cánh tay bị chặt đứt, lão vẫn là tiên nhân từng một mình đứng đầu kiếm đạo.
Chỉ nghe ông lão lẩm bẩm: "Thời trẻ lão phu đã làm rất nhiều chuyện hoang đường. Mười sáu tuổi nhập Kim Cương, mười chín tuổi nhập Chỉ Huyền, hai mươi bốn tuổi đã đạt Thiên Tượng, được ca tụng là kiếm tiên đại tài năm trăm năm mới gặp. Vừa xuất đạo, đã trước sự chứng kiến của hàng vạn người xem triều, đạp lên ngọn triều Quảng Lăng mà qua sông. Hai mươi bốn tuổi đến Đông Việt Kiếm Trì thách đấu Mai Hoa Kiếm Tông Ngô Vĩ, sỉ nhục vị tiền bối đó đến cùng cực, hại người ta phải tự vẫn. Ba mươi sáu tuổi tự xưng thiên hạ vô địch, lớn tiếng tuyên bố Tứ Đại Tông Sư ngoại trừ ta ra đều là phường danh hão, cho dù là Vương Tú, Lục Bào của Phong Đô và Phù Tướng Hồng Giáp ba người liên thủ, cũng chỉ là chuyện một kiếm của ta. Sau này ta không thua họ, lại thua dưới tay hậu bối Vương Tiên Chi."
Lão dừng một chút, giọng trầm xuống: "Nàng rời Phong Đô tìm ta, nữ nhân ngốc nghếch ấy, cố ý để ta một kiếm đâm thủng lồng ngực. Ta tự cho rằng địch thủ trong thiên hạ, một kiếm là hạ gục; nữ tử trong thiên hạ, một ngón tay là câu được. Đến cuối cùng, mới biết thế nào là đau lòng. Cái gọi là đau lòng, chính là ngươi làm tổn thương người khác, mà người bị thương lại là chính mình. Để cứu nàng, ta lên Long Hổ sơn, cầu xin Tề Huyền Trinh ban cho tục mệnh kim đan, nhưng còn chưa đến Trảm Ma đài, nàng đã chết. Lúc lâm chung nàng nói nàng không muốn sống, nàng muốn chết trong vòng tay ta, nếu sống lại sẽ thành người dưng, nàng không cam lòng. Ngay cả lúc đó, ta vẫn không có can đảm nói ra: không có nàng, một kiếm hai kiếm trăm kiếm ngàn vạn kiếm thì có nghĩa lý gì?"
Ánh mắt lão già trở nên xa xăm: "Quỷ Môn quan này là nơi ta và nàng lần đầu gặp gỡ. Lúc đó ta đã có thể phi kiếm, còn nàng chỉ là một nha đầu ngốc chưa từng tập võ. Sau này nàng làm sao trở thành Lục Bào của Phong Đô, vì sao lại trở thành Lục Bào của Phong Đô, ta đều không biết, chỉ biết đời này không thể gặp lại nữa. Vinh nhục các loại, chìm nổi bao chuyện, một thuyền xuôi dòng, tựa mây khói thoảng qua. Ta thích Khương nha đầu, chính là vì thương cho nàng của năm đó. Lên đỉnh Liên Hoa, xuống Trảm Ma đài, ta từ chỗ Tề Huyền Trinh biết được nàng là con gái của kẻ thù ta. Nàng đã bất hạnh gặp phải ta, giết không được ta, liền nghĩ chết trong tay ta mới tốt. Khổ nhất là tương tư, xa nhất là âm dương."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook