Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 248: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 248
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Khương Nê say sóng đến mức đầu óc quay cuồng, chỉ hận không thể nhảy ùm xuống sông cho xong chuyện, hận thấu xương vị thế tử điện hạ cứ nhất quyết đòi đi thuyền xuôi dòng. Nàng vắt óc toan tính về cuộc giao dịch, rốt cuộc vẫn không chịu nổi sự dụ dỗ của Từ Phượng Niên, đành khổ sở nặn ra một nụ cười cứng đờ mà bản thân cho là hoàn hảo nhất.
Từ Phượng Niên lập tức cười mắng nụ cười kia quá xấu, chẳng chút thành ý, bản thế tử tuyệt đối không làm ăn lỗ vốn. Khương Nê bất đắc dĩ đổi mấy kiểu cười, nhưng chẳng kiểu nào vừa ý y. Từ Phượng Niên cố tình thở dài, bảo rằng xem ra cuộc giao dịch này không thành rồi. Dù sao trên thuyền cũng đầy cao thủ, y không tin không đánh gục được tên khốn đang một mình tìm đến chỗ chết kia, cho dù là Long Vương gia thì cũng phải lột da rút gân.
Khương Nê cười đến mặt mày cứng đờ, kết quả lại thấy vị thế tử điện hạ vừa sợ chết vừa gian xảo kia đang cười trộm. Nàng tức tối xông lên, định liều mạng với y.
Từ Phượng Niên liền dọa: "Định cắn ta à? Cẩn thận ta thả Kim Cương Bồ Tát ra cắn ngươi đấy!"
Tiểu Nê Nhân vốn nhát gan, lập tức không dám tiến lên nữa, chỉ biết trừng mắt, hy vọng dùng ánh mắt lăng trì Từ Phượng Niên.
Từ Phượng Niên ôm bụng cười ngặt nghẽo. Nhưng cười xong, y liền nghiêm mặt xoay người, lần đầu tiên trong đời dùng cả hai tay cầm đao, chuẩn bị lướt khỏi thuyền lớn, quyết chiến một trận với gã Ngô Lục Đỉnh vác cần câu kia.
Mũi chân Từ Phượng Niên vừa nhún, định lao ra khỏi mũi thuyền.
Lão Kiếm Thần nãy giờ vẫn đứng xem hai kẻ trẻ tuổi đùa giỡn bèn phất tay áo, kéo giật Từ Phượng Niên lại, khiến thế tử điện hạ ngã phịch mông xuống ván thuyền, trông vô cùng tức cười.
Khương Nê cuối cùng cũng mỉm cười mãn nguyện.
Ánh mắt lão Kiếm Thần thoáng vẻ hoài niệm, nhìn Từ tiểu tử đang bực bội, rồi lại nhìn sang Khương nha đầu đang cười rạng rỡ.
Năm đó tình cờ gặp gỡ trên sông, hắn ngự kiếm lướt ngang, ngâm thơ mà qua. Nàng cũng tựa vào lan can thuyền, nở một nụ cười y hệt như thế.
Năm ấy, chính là thời khắc Lý Thuần Cương - thiên tài kiếm đạo trẻ tuổi và chói lọi nhất - đang ở đỉnh cao đắc ý. Đó cũng là độ tuổi ngây thơ trong sáng nhất của nữ tử si tình kia.
Lướt qua nhau, hắn chỉ cầu tiên kiếm đại đạo, chẳng hề vương vấn. Nàng lại ngốc nghếch nhớ thương cả một đời.
Lão Kiếm Thần thầm nhẩm lại bài thơ năm đó.
Ta rèn ba ngàn kiếm, một ngày mở hộp rồng ngâm. Khí khái trong tay băng ba thước, thần ý trên đá tựa mãng xà.
Lão Kiếm Thần đưa cánh tay độc nhất ra, khẽ nói: "Từ Phượng Niên, cho lão phu mượn một kiếm. Chỉ một kiếm mà thôi."
Từ Phượng Niên ngẩn người.
Lý Thuần Cương thì thầm: "Nợ một kiếm."
Từ Phượng Niên nghiến răng, rút Tú Đông ra, ném mạnh về phía mặt sông, như muốn ném cho bóng áo xanh trên chiếc thuyền nhỏ cách đó trăm trượng.
Lão Kiếm Thần quay sang Khương Nê, nhìn nàng lần cuối. Ngày trước từng bảo Tiểu Nê Nhân trong miệng Từ tiểu tử trông giống Bắc Lương Vương phi, nhưng thực ra không hẳn vậy. Nàng càng giống cô gái mặc áo lụa xanh năm nào hơn.
Lý Thuần Cương cười một tiếng, nụ cười chỉ còn lại vẻ tang thương. Lão lùi ngược ra khỏi mũi thuyền, ngẩng đầu cười lớn hào sảng: "Cô bé áo xanh, hãy xem một kiếm này của Lý Thuần Cương! Mày ngang mắt dọc tiếng như sấm, giữa Yến Tử giang ác giao béo. Rút kiếm lên không một kiếm đi, canh một từ giã canh hai về!"
Quay lưng về phía thanh sam kiếm khách trên thuyền con và thanh đao Tú Đông kia, không còn thần binh Mộc Mã Ngưu, càng không còn vẻ ngọc thụ lâm phong thời trẻ, ông lão độc thủ nắm lấy thanh Tú Đông vốn chẳng phải là kiếm. Xoay người, lão chỉ tung ra một chiêu, một kiếm nhẹ nhàng bâng quơ.
Tề Huyền Trinh bảo ta lấy kiếm lực chứng đạo, không bằng Thiên Đạo, đã đi sai đại đạo. Ngươi lại bảo chịu một kiếm là đủ rồi.
Lý Thuần Cương ta cần gì Thiên Đạo?!
Một kiếm là đủ!
Ban đầu chẳng ai thấy được phong thái của kiếm chiêu ấy, chỉ cảm thấy nhạt nhẽo vô vị, mặt sông vẫn tĩnh lặng như tờ.
Nhưng Long Vương áo xanh kia lại chẳng màng đến thuyền nhỏ, vội vã bắn người tháo chạy.
Ngay tức khắc.
Đại giang bị bổ toạc một đường dài đến hai trăm trượng.
Một kiếm của Lục Địa Kiếm Tiên trong truyền thuyết bực này, nếu thế gian thật có giao long, ắt cũng bị chém chết tại chỗ!
...
Nói là canh một từ giã canh hai về, một kiếm với thế bổ sông chém rồng đi rồi lại về, thực ra đâu cần đến một canh giờ.
Lý lão đầu vô cớ tung một kiếm phá thiên tượng, dường như có dấu hiệu quay về cảnh giới võ đạo đỉnh cao, nhưng lại chẳng hề tỏ ra vui mừng. Lão phiêu diêu trở lại mũi thuyền, ném Tú Đông trả cho Từ Phượng Niên. Ánh mắt xa xăm nhìn đại giang và vách đá, tựa như đã gỡ bỏ được khúc mắc trong lòng, lão cười khổ một tiếng, rồi lẳng lặng đi vào khoang thuyền.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook