Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 25: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 25
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Ba năm qua, Từ Phượng Niên đã nếm trải đủ đắng cay nơi đáy xã hội, tâm trí cũng trầm ổn hơn nhiều. Năm đó, y không hiểu nổi sát khí trong điệu kiếm vũ của Ngư hoa khôi, nhưng dẫu sao y cũng lớn lên bên cạnh cha mình và những kẻ bước ra từ núi thây biển máu như Viên Tả Tông. Thế tử điện hạ không biết võ công là thật, song chưa ăn thịt heo thì cũng từng thấy heo chạy.
Lần này trở lại Lăng Châu, y quyết định dấn thân vào nguy hiểm, xem rốt cuộc trong hồ lô của Ngư Ấu Vi bán thuốc gì. Nếu là xuân dược thì tốt nhất, cứ việc vác người về phủ hưởng thụ thú vui cá nước. Nếu là độc dược thì cũng chẳng sao, vẫn cứ vác về. Một nam nhân đã nén nhịn suốt ba năm, nay đối mặt với mỹ nhân mình hằng khao khát ngay cả trong mơ, thử hỏi y còn làm gì khác được?
Điều duy nhất nằm ngoài dự tính là người ra tay lại là Bạch Hồ Nhi, chứ không phải những cao thủ nhất đẳng mà cha y đã bố trí trong phủ. Dĩ nhiên, nhìn tình hình này thì Bạch Hồ Nhi cũng thuộc hàng cao thủ.
Từ Phượng Niên trơ tráo hỏi: "Bạch Hồ Nhi, ngươi có thủ pháp nào khiến nàng ta mất sức phản kháng không? Ví dụ như điểm huyệt?"
Bạch Hồ Nhi gật đầu: "Có cách đơn giản hơn."
Dứt lời, hắn dùng cạnh bàn tay chém nhẹ vào chiếc cổ trắng ngần của Ngư hoa khôi, khiến nàng ngất lịm.
Từ Phượng Niên sững sờ, vội chạy tới kiểm tra hơi thở, xác định người ngọc chưa chết mới cười lạnh một tiếng. Khi y ngẩng đầu lên, Bạch Hồ Nhi đã biến mất tăm tích, quả không hổ danh cao thủ. Từ Phượng Niên vác thân thể mềm mại của nàng lên vai, cứ thế nghênh ngang rời khỏi Tử Kim lâu.
Ngày hôm đó, khắp thành Lăng Châu lan truyền tin tức Thế tử điện hạ "bá vương ngạnh thượng cung" với Ngư hoa khôi.
...
Đám công tử trong thành Lăng Châu đều thán phục sự ngang ngược của Thế tử điện hạ đã đạt tới đỉnh cao. Mới về Lăng Châu chưa được mấy ngày, y đã dám khinh bạc Ngư hoa khôi.
Từ Phượng Niên vác nữ thích khách tên thật là Ngư Huyền Cơ về vương phủ, theo sau là Lý Hàn Lâm quần áo xộc xệch. Nghiêm Trì Tập vốn không ham hố chốn lầu xanh, vừa rồi chỉ ngồi đàm luận chuyện phong nguyệt cùng một vị hồng quan, thấy Phượng ca nhi xách Ngư hoa khôi ra khỏi Ba Tiêu viện, hắn thầm khen một tiếng "bá đạo".
Về tới vương phủ, Lý Hàn Lâm rất biết nhìn thời thế, liền kéo Nghiêm Trì Tập đi dạo Bạch Long Trai.
Từ Phượng Niên ném Ngư Ấu Vi lên chiếc giường lớn, lấy lụa trói chặt tay chân nàng, chưa yên tâm còn quấn thêm một vòng. Y lục lọi hòm tủ, tìm ra lọ Ngọc Nê tán mà Lý Hàn Lâm thường dùng để tung hoành chốn thanh lâu. Thứ này cao cấp hơn hẳn loại Mê Hồn tán hay Nhuyễn Cốt tán của đám hái hoa tặc giang hồ. Nữ tử trúng thuốc thì thần trí vẫn tỉnh táo, nhưng toàn thân mềm nhũn như vũng nước, muốn cắn lưỡi tự sát cũng khó, chỉ có thể rên rỉ nỉ non.
Hòa thuốc vào rượu, y cạy miệng Ngư Ấu Vi rồi đổ vào. Xong xuôi, Từ Phượng Niên vung tay tát một cái, in dấu năm ngón tay đỏ tươi lên gò má phấn nộn. Thấy nàng chưa tỉnh, y lại bồi thêm hai cái, cuối cùng cũng đánh thức được Ngư hoa khôi.
Ngư Huyền Cơ mở mắt, không giãy giụa, lại nhắm mắt, buông một câu khiến Từ Phượng Niên suýt nổi giận: "Thế tử điện hạ nhanh một chút, ta cứ coi như bị súc sinh cắn một miếng."
Từ Phượng Niên cúi người, vuốt ve gò má sưng đỏ của nàng, giọng thương hoa tiếc ngọc: "Có đau không?"
Ngư Huyền Cơ nằm im bất động.
Từ Phượng Niên không giả bộ nữa, cầm lấy cuốn Xuân Cung Đồ để sẵn đầu giường. Tranh vẽ trên lụa, lời lẽ khêu gợi, hình ảnh sống động như thật. Y lật một trang, giảng giải về thú vui thưởng thức ngọc túc.
Vừa cởi tất của Ngư Huyền Cơ, y vừa bình phẩm: "Gầy béo vừa vặn, dài ngắn hợp độ, thêm một phân thì thừa, bớt một phân thì thiếu, quả là thần phẩm. Ấu Vi, chân ngọc của nàng sờ rất thích, mùa đông sắp tới rồi, sau này có thể giúp ta ủ ấm chăn. Sách nói đôi chân này hội tụ đủ nét đẹp của mày ngài thanh tú, ngón tay thon dài, ngực tròn, môi thắm. Nàng bảo ta nên mân mê nửa canh giờ hay một canh giờ đây?"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook