Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 257: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 257

Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:

Sĩ tử thanh cao thì thấp thỏm, kẻ vũ phu giang hồ lại bất an, còn bậc quyền quý thì ồn ào náo nhiệt. Nghe đâu có hơn mười vị hoàng môn lớn nhỏ đang chuẩn bị liên thủ chặn xe, quyết liều chết mắng nhiếc kẻ đồ tể kia tàn sát sinh linh, hủy hoại quá nửa nhân tài học thức trong thiên hạ. Lại có tin đồn vô số hảo hán võ lâm đang mai phục chờ hành thích. Ngay cả các tiên sinh thuyết thư ở những quán trà lớn cũng không hẹn mà cùng kể lại chuyện cũ, nhắc về thời Xuân Thu loạn lạc.

Giữa kinh thành, tiếng ve kêu chói tai vang lên từ vô số tán cây.

Thành Thái An có bốn cổng, người không phận sự trong ngoài đều đã bị giáo úy dẹp sạch từ sớm. Khi đội kỵ mã dần tiến lại gần, tiếng vó ngựa dồn dập còn đinh tai nhức óc hơn tiếng ve gấp trăm lần. Giây phút mọi người trên tường thành nhìn thấy lá vương kỳ chữ Từ màu đỏ thắm bắt mắt, buổi sớm vốn trong lành bỗng trở nên ngột ngạt lạ thường.

Đội kỵ mã chậm rãi tiến vào cổng thành.

Ngoài tiếng vó ngựa, dường như cả kinh đô đều chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Trên đại lộ dẫn vào hoàng cung, đám đông hiếu kỳ chiếm được chỗ tốt bất giác nín thở.

Mãi khi đội ngũ đi khuất, họ mới nhìn nhau như trút được gánh nặng.

Mọi chuyện đã ngã ngũ.

Ngoài cổng thành có hai người đi tới. Một là lão tăng mặc áo đen, mắt tam giác, tướng mạo dữ tợn tựa như con hổ già ốm yếu, chỉ có thần sắc là đạm mạc. Người còn lại lưng hơi còng, chân đi khập khiễng, vận y phục của một phú ông bình thường. Lão ngẩng đầu nhìn tường thành, mỉm cười rồi cùng lão tăng áo đen và vài tiểu thương gánh gồng buôn bán buổi sớm đi qua cổng phụ.

Thỉnh thoảng có ánh mắt liếc qua, đa phần đều đổ dồn vào lão tăng, quả thật tướng mạo vị tăng nhân này chẳng giống người xuất gia từ bi chút nào. Có điều thấy người đã già nua, người đi đường chỉ nhìn thêm vài lần rồi không để tâm nữa. Còn ông lão đi bên cạnh lại càng không ai chú ý. Thành Thái An là thủ phủ bậc nhất thiên hạ, ngay cả tiểu dân trong hang cùng ngõ hẻm cũng tự xưng từng gặp qua đại tướng quân này, đại học sĩ nọ, ai lại rảnh rỗi đi ngó một lão già lưng còng?

Đi qua cổng phụ, lão phú ông và lão tăng áo đen chậm rãi rảo bước.

Lão phú ông chắp tay sau lưng, cười ha hả: "Dương lừa trọc, kinh thành trăm vạn người, chỉ có ngươi là bằng hữu của ta thôi đấy."

Lão tăng khô gầy nhẹ giọng đáp: "Nếu không sờ đầu ta, ta chính là bằng hữu của ngươi."

Lão phú ông miệng thì nói nào dám nào dám, thiên hạ đều bảo có hai thứ không được sờ, một là mông hổ, hai chính là cái đầu của Dương Thái Tuế ngươi. Nhưng nói thì nói vậy, lão vẫn chẳng khách khí đưa tay xoa đầu trọc của lão tăng. Lão tăng không ngăn cản, chỉ khẽ thở dài.

Lão phú ông xoa đầu lão tăng áo đen, cười khoái trá.

Lão tăng vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng.

Cái đầu này...

Năm xưa Tề Huyền Trinh cũng từng sờ qua, sau đó Liên Hoa đỉnh sụp mất một nửa.

...

Lão tăng áo đen họ Dương tên Thái Tuế, xuất thân từ Dương thị - sĩ tộc hàng đầu Đông Việt. Từ nhỏ ông đã hiếu học, uyên bác trăm nhà, mười ba tuổi xuống tóc đi tu, thông thạo kinh điển tam giáo Nho, Thích, Đạo, đặc biệt am hiểu âm dương thuật số. Tuy là tăng lữ nhưng ông lại theo học đạo sĩ Thanh Hư cung về phương thuật Đạo môn và học thuyết Binh gia.

Năm hai mươi bốn tuổi, ông du ngoạn Long Hổ sơn, bị Đại chân nhân Tề Huyền Trinh xem tướng rồi mắng cho một trận. Dương Thái Tuế không giận mà còn mừng, sau được tiến cử vào kinh hầu hạ Thái tử, rồi lại vì cố Hoàng thái hậu tụng kinh cầu phúc, chủ trì Hoàng gia Vĩnh Phúc tự, phò tá tiên hoàng tranh đoạt giang sơn. Trong thời gian đó, ông thu nhận mấy vị thái giám quyền thế trong cung làm đệ tử Bồ Tát giới.

Khi thiên hạ đại định, lão tăng áo đen khéo léo từ chối danh hiệu Quốc sư, lui về Vĩnh Phúc tự chuyên tâm nghiên cứu Phật pháp, sớm đoạn tuyệt quan hệ với gia tộc, cũng chẳng còn chút liên hệ nào với quyền quý đương triều. Dưới chân Tây Lũy Bích, ông từng hết lời khuyên Từ Kiêu không giết đại nho Phương Hiếu Lê nhưng không thành, đồn rằng đã cắt áo tuyệt giao với Từ Kiêu từ đó.

Gần mười năm nay, ông cảm khái pháp thống thiền môn hỗn loạn, tông chỉ không rõ nên sáng tạo ra Tương Viên Thuyết, viết "Bát Tông Nguyên Nghĩa", "Tích Vọng Cứu Lược Kinh", nhưng tuyệt đối không tham gia bất kỳ cuộc tranh biện Phật môn nào, tự hiệu là "Bất Tăng Tranh lão tẩu". Có công phò vua dựng nước lại cam chịu cô tịch, ông chỉ đảm nhiệm vai trò phụ đạo cho Thái tử, Thái tôn và các hoàng tử hoàng tôn khác.

Ba năm trước, ông từ chức trụ trì Vĩnh Phúc tự và chủ lục tăng hoàng cung, một mình đi khắp nam bắc Đại giang, thần long thấy đầu không thấy đuôi. Hôm nay xuất hiện ở thành Thái An, ông chỉ định hộ tống Bắc Lương vương vào kinh. Nhưng sau khi tên đồ tể Từ Kiêu gặp lão tăng áo đen lại nhất quyết đi bộ vào thành, mới có cảnh tượng này. Từ Kiêu cùng lão sóng vai bước đi, tiến về phía cung môn.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...