Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 271: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 271
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Vương Sơ Đông khẽ ừ một tiếng, quay đầu lại: "Cha, con không viết hậu ký cho cuốn ‘Đông Sương’ nữa."
Vương Lâm Tuyền ngồi xuống bên cạnh xích đu, giọng từ ái: "Không viết thì thôi, đỡ cho các vị nương nương trong cung cứ phải tâm tâm niệm niệm như bị nhập ma."
Vị tiểu thư trẻ lém lỉnh đáp: "Chắc chắn sẽ có kẻ đồn đại con đã cạn kiệt tài năng."
Vương Lâm Tuyền phá lên cười ha hả: "Cái đám thư sinh nghèo kiết xác ăn no rửng mỡ ấy, văn chẳng thể múa bút thành văn, võ không thể lên ngựa giết giặc, con để ý chúng làm gì. Con gái ta chịu mắng, ấy là đã ban cho chúng mặt mũi lớn lắm rồi."
Trước khi rời đi, Vương Lâm Tuyền nói đầy ẩn ý: "Con gái à, bây giờ tư định chung thân vẫn còn hơi sớm, hãy đợi thêm hai năm nữa.”
Vương Sơ Đông đỏ bừng mặt, giơ nắm đấm nhỏ lên vung vẩy thị uy.
Vương Lâm Tuyền đi tới tiểu viện của Thế tử điện hạ, gõ cửa bước vào. Trong viện, Thế tử đang ngồi tĩnh lặng, trên bàn đặt một hộp kiếm bằng gỗ tử đàn, bên cạnh chỉ có tỳ nữ Thanh Điểu đứng hầu. Từ Phượng Niên vừa định đứng dậy, Vương Lâm Tuyền đã hoảng hốt ngăn lại: "Điện hạ không cần đa lễ, lão nô nào dám nhận."
Từ Phượng Niên không nói nhiều. Tôn ti trật tự, lễ số nghiêm ngặt, đâu phải dăm ba câu là có thể xóa bỏ. Đợi Vương Lâm Tuyền ngồi xuống, ông mới cẩn thận liếc nhìn hộp kiếm mà bao năm qua vẫn hằng nhung nhớ. Những lính già rời khỏi quân Bắc Lương, có vài thứ cả đời không bao giờ quên được, như năm xưa từng ở doanh trại nào, hay lá cờ vương chữ Từ bách chiến bách thắng kia. Vương Lâm Tuyền là mã tiền tốt thực thụ dưới trướng Từ Kiêu, may mắn được thấy nhiều hơn, nhớ cũng nhiều hơn người khác, một trong số đó chính là hộp kiếm đặt trên bàn này.
Thanh danh kiếm trong hộp, khi nằm trong tay Vương phi được xưng tụng là "Vạn Lý Bi Phong Nhất Kiếm Hàn", xứng danh đệ nhất kiếm nhập thế. Võ bình năm xưa từng có thơ rằng "Một kiếm quang diệu ba mươi châu, cương khí ngút trời, bắn thẳng tới sao Đẩu sao Ngưu", đủ thấy phong thái tuyệt đại của Vương phi khi ấy. Vương Lâm Tuyền nhìn vật cũ mà lệ nóng lưng tròng. Những năm nay tuy dính đầy mùi tiền bạc, nhưng mỗi khi đêm khuya thanh vắng, nhớ lại thuở ban đầu Đại tướng quân rèn binh luyện mã, khí thế ném mười vạn roi ngựa xuống sông ngăn dòng, ông đều kích động không thôi. Chính luồng khí phách ấy đã chèo chống cho Vương Lâm Tuyền đi đến tận ngày hôm nay.
Từ Phượng Niên chậm rãi nhắm mắt, hai ngón tay lướt nhẹ qua hộp kiếm. Trên mặt gỗ có khắc mười tám chữ, là do nương thân y tự tay viết.
Nương thân y vốn là kiếm quan đời trước của Ngô gia, tuy vì Từ Kiêu mà rời bỏ gia tộc, nhưng nhiều quy củ vẫn được bà giữ nguyên. Sau khi bà qua đời, kiếm thị mặc giáp là Triệu Ngọc Đài đã ở lại canh mộ táng kiếm. Nói là y quan trủng cũng không chính xác, Ngô gia kiếm trủng chính là một tòa kiếm trủng đúng với tên gọi. Người tu đạo không kính thiên đạo, tu đến tóc bạc phơ cũng chẳng vào được cửa, cứ thế suy ra, kiếm sĩ nếu không kính không thân với bội kiếm của mình thì cảnh giới phần lớn chẳng thể cao được. Đừng thấy Đặng Thái A thay Lý Thuần Cương gánh vác đại đỉnh kiếm đạo lại tiện tay cầm cành đào, vẻ ngoài phóng đãng chẳng có dáng vẻ cao thủ. Nhưng Đặng Thái A đã sớm nói rõ, không phải hắn khinh thường bội kiếm, mà là thiên hạ hiếm có đối thủ đáng để hắn dùng kiếm. Vương Tiên Chi là một, đám người Tào Quan Tử họa hoằn chỉ được tính là nửa.
Chuyến du lịch lần này, Từ Phượng Niên không chỉ đơn giản muốn trút bỏ oán khí dồn nén ba năm. Ngoài việc tự tay bí mật vẽ lại địa thế mấy ngàn dặm, y còn muốn nối lại liên lạc với những bộ hạ cũ của Bắc Lương như Vương Lâm Tuyền. Những điều này không phải do Từ Kiêu truyền dạy. Vị Nhân Đồ được cả vương triều công nhận kia quả thực chưa bao giờ lải nhải về việc Phượng Niên nên hành sự thế nào, làm người ra sao. Nhân Đồ cứ mặc cho Thế tử điện hạ đi gây họa, rồi lại vui vẻ dọn dẹp hậu quả giúp con trai.
Thế tử điện hạ sở hữu hết đợt này đến đợt khác hộ vệ và tử sĩ, cớ sao phải đơn độc luyện đao? Chẳng lẽ y thật sự chỉ muốn làm một mãnh tướng xông pha trận mạc? Việc này trong nhà đã có đệ đệ trời sinh thần lực là Hoàng Man Nhi, sau này do hắn cầm cờ soái, ai dám tranh phong? Thế nào cũng không đến lượt Từ Phượng Niên. Là vì Lão Hoàng, muốn thay lão bộc sứt răng cửa lấy lại hộp kiếm cắm trên tường thành Võ Đế thành ư? Cũng có một phần nguyên nhân, nhưng điều ẩn giấu sâu xa nhất, lại chính là nỗi niềm khó nói mà nhà họ Từ khó lòng nguôi ngoai.
Trước khi nhà họ Từ đến Bắc Lương, Vương phi từng một mình tiến cung. Khi đó có mặt hơn mười cao thủ Nhất phẩm, đại nội và giang hồ mỗi bên chiếm một nửa. Đây là điều cấm kỵ mà những kẻ biết chuyện đều câm như hến không dám hé răng, là bí mật chỉ trong hai mươi năm ngắn ngủi đã bị bụi trần lịch sử che lấp. Từ Phượng Niên biết toan tính của lão Hoàng đế. Nếu Từ Kiêu không có con nối dõi thì dù thân là Đại Trụ Quốc hay Bắc Lương Vương thì đã sao? Ba mươi vạn thiết kỵ sau này chung quy cũng sẽ trở thành vật trong túi hoàng gia. Loại đế vương tâm thuật vụng về này, Từ Phượng Niên không cần ai nhắc nhở cũng thừa hiểu. Còn những cao nhân ẩn sĩ giang hồ kia, phần lớn đều tan cửa nát nhà dưới vó ngựa thiết kỵ nhà họ Từ, hoặc là lão tổ tông được thập đại môn phiệt nuôi dưỡng cung phụng. Muốn báo quốc thù gia hận, còn thủ pháp nào hả giận hơn là giáng một đòn chí mạng vào lúc Từ Kiêu đang ở trên đỉnh cao quyền lực nhất?
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook