Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 276: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 276
Chọn giọng đọc để nghe truyện audio:
Quân Bắc Lương tuy không giỏi thủy chiến, nhưng đó chỉ là khi đặt cạnh mã chiến lừng danh thiên hạ. Còn nhắc tới thủy sư Thanh Châu ư? Năm xưa lúc thiết kỵ Bắc Lương vây khốn Tương Phàn, đám lính trên hai chiếc lâu thuyền này e rằng vẫn còn đang nằm trong nôi.
Tây Thục từng khoét vách đá, giăng xích sắt chặn sông hòng ngăn cản thủy sư chắp vá tạm bợ của Bắc Lương. Nào ngờ trận chiến chưa bắt đầu đã kết thúc, các nơi hiểm yếu ven Đại giang đều bị quân Bắc Lương san phẳng. Nói chính xác hơn, quân Bắc Lương phải được gọi là nửa cái lão tổ tông của thủy sư Thanh Châu mới đúng.
Từ Phượng Niên cất tiếng cười nhạo: "Có dám một trận không?!"
***
Hồ Xuân Thần từ sau cuộc chiến Xuân Thu chưa từng vương khói lửa, lẽ nào hôm nay ba chiếc thương thuyền nhỏ nhoi lại khiến thủy sư Thanh Châu phải khai chiến?
Trên lâu thuyền Hoàng Long, gã thế gia tử cầm đầu đám công tử bột nhíu chặt mày. Thắng bại của một trận thủy chiến chênh lệch thực lực dường như đã rõ mười mươi, trong mắt gã vốn không cần phải nghĩ ngợi. Chỉ là một khi châm ngòi chiến sự, với thân phận nhạy cảm của mình, hậu quả gây ra sẽ vô cùng lớn, ngay cả phụ thân gã cũng chưa chắc dám gánh vác.
Ba chiếc chiến hạm Hoàng Long nhân lúc diễn tập trên nước mà đi đến gần Lão Sơn, chủ yếu là để diễu võ dương oai. Nếu đối phương là con cháu huân quý bình thường, chưa nói đến bốn cây cột đập khổng lồ bố trí quanh thuyền là dùng dao mổ trâu giết gà, chỉ riêng câu cự và lê đầu tiêu cũng đủ dạy cho bọn họ một bài học nhớ đời.
Sau khi đập nát hoặc lật úp thuyền đối phương, cứ gán cho một tội danh buôn lậu muối sắt là có thể biến mọi chuyện thành một vụ án không thể điều tra. Thanh Châu vốn đã bất mãn việc Vương Lâm Tuyền ở Lão Sơn nhúng tay vào buôn bán muối sắt, làm vậy vừa trút giận cho con trai Triệu Đô thống, vừa có thể cảnh cáo Lão Sơn, đúng là nhất cử lưỡng tiện, cớ sao không làm?
Chỉ là khi nhìn thấy hơn trăm người trên ba chiếc thuyền kia không những mang theo quân đao chế thức mà còn cầm sẵn cung nỏ, gã biết mình không nhìn lầm. Đeo đao thì còn chấp nhận được, vương triều tuy không khuyến khích du hiệp mãng hán mang đao đi lại nhưng cũng không nghiêm cấm, còn cung nỏ lại là thứ cấm vật, phi quân ngũ không được phép sở hữu.
Phía sau gã công tử lên Lão Sơn du ngoạn kia rõ ràng có một vị võ tướng khôi ngô mặc trọng giáp, tay cầm đại kích. Giáp sĩ của vương triều có trăm vạn, nhưng dũng sĩ có thể dùng thiết kích chỉ đếm trên đầu ngón tay, thân phận của kẻ cần giáo huấn lần này tự nhiên đã rõ.
Ai có thể để cho đại kích Ninh Nga Mi của Bắc Lương đích thân hộ vệ chứ? Gã đã sớm nghe nói thế tử điện hạ Bắc Lương lần thứ hai xuất du, không ngờ hôm nay lại oan gia ngõ hẹp.
Thế tử điện hạ không phải là người ai cũng dám mạo danh. Con cháu phiên vương ra khỏi đất phong cần được triều đình phê chuẩn, quy mô đoàn tùy tùng cũng có quy định rõ ràng. Hơn nữa, tự xưng là thế tử của bất kỳ phiên vương nào cũng an toàn hơn là mạo danh thế tử Bắc Lương. Con trai của Nhân Đồ, chỉ cần tùy tiện đứng giữa tám nước Xuân Thu, hô một tiếng "ta là thế tử điện hạ Bắc Lương", xem có bị đám thích khách tử sĩ đông như cá diếc sang sông lao tới băm vằm hay không.
Cũng là một người trẻ tuổi thuộc hàng thế gia tử đỉnh cao của vương triều, ánh mắt gã phức tạp, lẩm bẩm: "Gã này mang theo một trăm khinh kỵ Bắc Lương, gần như tương đương với phụ vương ta, phô trương rất lớn, không hổ là con trai của dị họ phiên vương."
Vị trí ngồi khác nhau, suy nghĩ trong đầu cũng hoàn toàn trái ngược. Khác với sự thận trọng của gã thế gia tử cầm đầu, đám công tử Thanh Châu, bao gồm cả tên họ Triệu, sau khi nghe Từ Phượng Niên khiêu khích thì giận sôi lên.
Phải biết thủy chiến có hai chỗ dựa lớn, một là chiếm thượng du, thuận dòng mà xuống, quân địch khó lòng chèo chống; hai là dùng thuyền lớn đè thuyền nhỏ. Thủy sư vương triều mấy năm nay đã chi món tiền khổng lồ để đóng ba chiếc cự hạm cao ngang tường thành: Dư Hoàng ở đất Đông Việt cũ, Thần Hoàng ở đất Tây Sở cũ, và kỳ hạm của thủy sư Thanh Châu.
Đừng nói là lâu thuyền Hoàng Long, ngay cả đại hạm Thanh Long vốn đã được coi là vật lớn, cũng sẽ bị mũi thuyền bọc sắt của chúng đâm một phát là vỡ nát. Chênh lệch giữa Hoàng Long và ba đại cự hạm, không nghi ngờ gì chính là chênh lệch giữa thương thuyền và Hoàng Long lúc này. Tên kia lấy đâu ra dũng khí nói bốn chữ "có dám một trận"? Phải ăn bao nhiêu lá gan hùm mật gấu mới dám ngông cuồng như thế?
Trong đám con cháu nhà hào môn áo gấm ngựa tốt này, ngoài kẻ cầm đầu là con cháu thế gia, có hai người tính tình nóng nảy bồng bột nhất. Một là tên công tử bột họ Triệu có phụ thân làm Đô thống, hai là Vi Vĩ có cha là trùm thủy sư Thanh Châu.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook