Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 291: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 291
"Tĩnh An Vương, Tĩnh An Vương, phong hiệu phiên vương này ban thật khéo. Triệu Hành có thanh danh cực tốt trong dân chúng Thanh Châu, được xưng tụng là người hiền đức nhất trong bảy vị phiên vương. Hạng người này yêu quý thanh danh như mạng, ta còn sợ gì chứ? Nói không chừng Triệu Hành còn đang lo có kẻ giá họa cho hắn, chỉ hận không thể mời binh mã đến hộ giá cho ta ấy chứ. Tiểu Nê Nhân, ngươi tin không?"
Khương Nê lộ vẻ khó tin: "Ngươi nói bừa phải không?"
Lão kiếm thần cười nhạt: "Từ tiểu tử không nói bừa đâu."
Từ Phượng Niên dùng hai tay bẻ cong mũi tên chế thức Bắc Lương, bất chợt cười bảo: "Nghe đồn Tương Phàn vẫn còn mười vạn cô hồn dã quỷ quyết không rời thành, Tiểu Nê Nhân, đến lúc đó ngươi cẩn thận một chút."
Sắc mặt Khương Nê thoáng chốc trắng bệch, ngoài mạnh trong yếu đáp trả: "Kẻ sợ bị báo ứng phải là ngươi, liên quan gì đến ta! Năm xưa nếu không phải Đại Trụ Quốc quyết tâm vây Tương Phàn, không chịu chiêu hàng, không chịu chừa lại một con đường sống, Tương Phàn sao có thể biến thành Phong Đô!"
Mười năm vây khốn, người trong thành bị bán theo cân như súc vật. Mẹ hiền cắt thịt nuôi con, cha ác ném con vào vạc. Trăm thái nhân gian, thiện và ác đều bị phóng đại đến cực điểm trong tòa quỷ thành kia. Một tấc tường thành một tấc máu, một tấc cỏ cây một tấc bi thương, âm khí Tương Phàn nặng nề đến mức khó lòng tưởng tượng nổi.
Mười năm công thủ, dưới quân lệnh nghiêm ngặt của triều đình, không một sĩ tử sử gia nào được phép ghi chép lại. Chân tướng thảm khốc đến nhường nào?!
Từ Phượng Niên trêu chọc: "Có lý. Đến lúc vào Tương Phàn, ngươi nhớ cách xa ta một chút. Nếu không bản thế tử việc gì phải chặt nhiều cây đào thượng hạng ở phủ Tấn Lan Đình như vậy? Chẳng phải vì Ngụy gia gia là cao nhân Cửu Đấu Mễ Đạo, để tiện mang theo người mấy thanh đào mộc kiếm trảm yêu trừ ma đó sao? Mấy ngày nay ngươi mau đi làm thân với lão đi. Bằng không đến lúc đó ngươi bị vô số cô hồn dã quỷ quấn lấy, nữ tử vốn là âm thể, dương khí trên người kém xa nam tử, dẫu là Lý lão kiếm thần cũng không cứu nổi ngươi đâu."
Sắc mặt Khương Nê càng thêm trắng bệch, ấp a ấp úng, muốn phản bác để lấy lại can đảm lại chẳng biết nói gì.
Nhan sắc của Tiểu Nê Nhân trước nay vẫn luôn xếp trong ba hạng đầu những mỹ nhân mà Từ Phượng Niên từng gặp. Hạng nhất đương nhiên là Bạch Hồ Nhi mặt đẹp đến mức bất phân nam nữ; hạng hai là nữ tử gặp bên bờ Lạc Thủy trong ba năm du ngoạn, đến nay vẫn không rõ là nữ tử sĩ tộc hay là Lạc Thủy Hà Thần. Chỉ là nàng đẹp thì đẹp thật, nhưng một nữ tử hai mươi mấy tuổi, dung mạo vẫn như thế cờ định sẵn trên mười chín đường cờ, dù tinh xảo đến đâu cũng chẳng thể biến hóa đi đâu được.
Mà Tiểu Nê Nhân thì khác, những năm này nàng vẫn luôn trưởng thành. Nàng công chúa vong quốc năm xưa với bộ ngực hợp với phong hiệu Thái Bình công chúa đã sớm không còn "thái bình", mà ngày càng vun cao, nói không chừng ngày nào đó sẽ lặng lẽ sánh ngang với Bạch Hồ Nhi. Lúc này Tiểu Nê Nhân sắc mặt cực tệ, lại có một vẻ phong tình khác. Từ Phượng Niên thích trêu chọc nàng, bắt nạt nàng, tính kế nàng, một phần là do thói quen, phần nữa là trong lòng cảm thấy Tiểu Nê Nhân mặt mày lạnh lùng ủ rũ tuy đẹp nhưng không có nhiều linh khí, không đáng yêu bằng lúc nàng tức giận bực bội.
Lão kiếm thần không nỡ để Khương Nê ngây thơ bị tên tiểu hỗn đản Từ Phượng Niên lừa gạt dọa dẫm, bèn bực bội lên tiếng: "Nha đầu, tên tiểu vương bát đản này cố ý lừa ngươi đấy, chuyện quỷ hồn cũng như thần tiên, tin thì có, không tin thì không. Lão phu hành tẩu giang hồ, xem khắp kỳ cảnh dị sĩ thiên hạ, nói đến thần tiên, cũng chỉ có Tề lão đạo là đáng kể. Nếu Tương Phàn thật sự có mười vạn cô hồn dã quỷ không chịu đầu thai thì mấy chục vạn người sống những năm qua làm sao sinh tồn được?"
Từ Phượng Niên cười hì hì, chẳng để tâm đến cách xưng hô mỉa mai của Lý Thuần Cương. Cái thứ gọi là thể diện, y xem rất nhẹ, đây không phải là thứ thế tử điện hạ trời sinh đã có, mà là bản lĩnh bị ép mà thành. Y tiếp tục bẻ cong mũi tên trong tay đùa nghịch, huýt sáo, ung dung tự tại.
Điều khiến lão kiếm thần thất bại là rõ ràng những lời bịa đặt của Từ tiểu tử lại có sức sát thương hơn lời khuyên nhủ chân thành của lão. Khương nha đầu vẫn giữ nguyên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp trắng bệch, dường như bước tiếp theo là định chạy đến bên cạnh Ngụy Thúc Dương đang cầm đào mộc kiếm, mà đây còn chưa tới Tương Phàn. Đối với thuyết quỷ thần đã ăn sâu vào cốt tủy, Khương Nê run rẩy nói: "Vậy đến lúc đó ta không vào thành, cứ ở trên thuyền là được!"
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook