Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 293: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 293
Khương Nê lau khóe mắt, ngơ ngác hỏi: "Vậy ngươi vẫn muốn đến Tương Phàn sao?"
Từ Phượng Niên cười đáp: "Đến xem kịch vui chứ, Chu Thiên Đại Tiếu ba vạn sáu ngàn năm trăm, ngươi không muốn mở mang tầm mắt một phen ư?"
Khương Nê lắc đầu quầy quậy: "Chẳng muốn chút nào!"
Từ Phượng Niên vươn vai: "Đi thôi, đến giờ ngươi đọc sách rồi."
Sách vở đều để trên thương thuyền, hai người kẻ trước người sau bước xuống Hoàng Long lâu thuyền. Từ Phượng Niên định ôm nàng nhảy qua nhưng nàng không chịu, đành phải cho hai thuyền dừng sát lại, bắc một tấm ván gỗ nối liền đôi bên.
Từ Phượng Niên để Khương Nê đi trước. Nàng rón rén từng bước như đi trên băng mỏng, nhưng chuyện đời thường là càng sợ lại càng dễ gặp. Đi được nửa đường, Khương Nê lảo đảo suýt rơi xuống hồ Xuân Thần, may mà Từ Phượng Niên kịp thời đưa tay giữ chặt vai nàng. Vốn say sóng lại không biết bơi, sau khi đứng vững, nàng sợ đến mức không dám nhúc nhích thêm chút nào.
Từ Phượng Niên dở khóc dở cười, đành phải một tay bế bổng nha đầu kỳ quặc này lên. Bảo nhát gan mà lại dám ám sát y, bảo gan lớn thì một bước này cũng không dám đi. Mặc cho nàng giãy giụa, y bước trên ván thuyền như đi trên đất bằng, vừa đặt nàng xuống đã bị nàng đá cho một cước.
Vào trong khoang thuyền đọc sách, nàng vẫn còn nghiến răng nghiến lợi. Từ Phượng Niên một lòng hai việc, vừa nghe Khương Nê đọc vừa xem địa lý chí Thanh Châu. Trên bàn trải rộng tấm bản đồ Tương Phàn do Vương Lâm Tuyền đặc biệt sưu tầm.
Chỉ nhìn qua bản đồ cũng đủ thấy đây là một tòa hùng thành.
Mấy ngày tiếp theo, các thiên kim danh viện Thanh Châu chia làm ba đợt rời đi. Đa phần các nàng không muốn đến Tương Phàn, một là vì quỷ thành âm khí quá nặng, hai là ngại để Tĩnh An Vương phủ bắt gặp mình đi cùng thế tử điện hạ Bắc Lương.
Mỹ nhân có gương mặt trái xoan là người cuối cùng rời đi, mấy ngày nay phần lớn thời gian đều cùng thế tử điện hạ thưởng trà tán gẫu. Nàng bị nắm tay, bị giẫm chân ngọc, bị ôm eo thon, lại bị véo má, may sao vẫn giữ được thân hoàn bích. Rốt cuộc là vạn hạnh hay bất hạnh, nhìn thần sắc nàng lúc ly biệt dường như vế sau chiếm phần hơn.
Nữ tử Thanh Châu trọng công danh khinh sinh tử, những năm tuyển tú vào cung, châu này luôn để tâm nhất. Nếu thế tử Bắc Lương được thế tập võng thay, theo luật sẽ có một Vương phi, hai Trắc phi. Nếu quả thật làm Vương phi của Bắc Lương Vương thì sao? Nữ tử trong thiên hạ, ngoại trừ Hoàng hậu và vài vị nương nương đếm trên đầu ngón tay, cộng thêm vị trí Thái tử phi còn bỏ trống, thì có mấy ai sánh bằng?
Đừng thấy Từ Phượng Niên suốt ngày lêu lổng, nhưng dù là trêu ghẹo các tiểu thư sĩ tộc Thanh Châu, nghe Khương Nê đọc sách, hay ngẩn người nơi mũi thuyền trong đêm, thực ra y đều đang vắt óc suy nghĩ cách nuốt trọn Đại Hoàng Đình trong cơ thể. Đại Hoàng Đình mới chỉ hấp thu được chừng hai thành.
Trong tay đơn đao Tú Đông phá Lục Giáp.
Hoàng hôn buông xuống, thuyền sắp đến thành Tương Phàn.
Từ Phượng Niên bước ra sàn thuyền Hoàng Long, nén lại nỗi phiền muộn trong lòng.
Hai ngày nay tin tức từ phía Lộc Cầu Nhi không ngừng truyền đến, chẳng rõ là tốt hay xấu. Một là Thái tử bỏ trống đã lâu cuối cùng cũng sắp lộ diện, kinh thành sóng ngầm cuộn trào. Hai là Văn bình, Võ bình, Yên Chi bình mười năm một lần lại xuất thế, giang hồ tiên ma loạn vũ.
Võ bình mở đầu đã khẳng định thiên hạ tam giáo thế vạc, Phật đạo chỉ có Quan Tự Tại, Tiên đạo chỉ có Lữ Tổ, Thần đạo chỉ có Đãng Ma Thiên Tôn. Ba vị này thường hiển thánh ở nhân gian, gần gũi với con người nhất. Do đó xếp Đại Quan Âm Tây Vực vào Nhất phẩm, Tiểu Lữ Tổ Long Hổ Sơn vào Nhất phẩm, tân chưởng giáo Võ Đang cũng vào Nhất phẩm.
Trong Võ bình có phần bình luận riêng về kiếm đạo, kiếm si Vương Tiểu Bình của Võ Đang và kiếm quan Ngô Lục Đỉnh đều có tên trong danh sách.
Trong mật thư Lộc Cầu Nhi cho biết, vị Đại Quan Âm kia đã rời Tây Vực, Tề tiểu thiên sư của Tiểu Lữ Tổ cũng đã xuống núi.
Hiển nhiên phần lớn đều nhắm vào Từ Phượng Niên.
Kinh thành phong vũ phiêu diêu, các lộ tiên ma ùn ùn kéo đến. Từ Phượng Niên vô tình đứng nơi đầu sóng ngọn gió, liệu sẽ tự xử trí ra sao?
...
Đến Tương Phàn rồi. Đã có thể trông thấy Điếu Ngư Đài, tòa thành lầu trứ danh trên tường thành.
Ngư Đài một cột chống, trấn giữ nửa giang sơn suốt mười năm.
Trên biển của thành lầu viết bốn chữ lớn: "Cô Điếu Trung Nguyên".
Từ Phượng Niên không để ý đến Vi Vĩ và Hoàng Đầu Lang, đi thẳng xuống thuyền, lên lưng tuấn mã, phi thẳng về phía tòa quỷ thành trong màn đêm, đến gần cửa thành mới xuống ngựa. Khương Nê dường như tin thật rằng thế tử điện hạ có mang theo pháp khí Đạo giáo, vừa nhảy xuống xe ngựa đã chạy lon ton đến bên cạnh y.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook