Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 296: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 296

Sẵn sàng

Nữ tử áo trắng, rắn trắng, bình trắng, làn da lại càng trắng hơn tuyết. Một nữ tử tựa tiên phật bước ra từ Quỷ Môn quan thành Tương Phàn.

Tuấn mã dưới tay Từ Phượng Niên cúi đầu hí dài, vó cào mạnh xuống đất. Cả đội kỵ binh phía sau cũng không ngoại lệ. Đôi Ấu Quỳ dưới chân Từ Phượng Niên dựng ngược lớp vảy đỏ rực, vẻ mặt hung tợn như gặp phải thứ tà ma.

Từ Phượng Niên nheo mắt quan sát. Nữ tử chẳng rõ tiên hay phàm kia bước lên cầu treo. Dưới hào sâu rõ ràng không người, nhưng nước sông bỗng cuộn trào dữ dội như sôi, tựa hồ có thiên binh vạn mã vừa càn quét qua.

Kể từ khi rời Lương Châu, đây là lần đầu tiên lão kiếm thần Lý Thuần Cương lộ vẻ nghiêm trọng. Mũi chân lão điểm nhẹ, lướt đến chắn trước mặt Từ Phượng Niên và Khương Nê. Lão đứng trấn tại đầu cầu treo, từ xa đối mặt với nữ tử kia.

Bạch y Quan Âm vẫn thong dong tiến tới. Khi nàng đến giữa cầu, lão kiếm thần đưa cánh tay độc nhất ra, tháo thanh chủy thủ Thần Phù xuống. Hai bên đối trân, chẳng thấy nàng có động tác gì, chỉ thấy nước dưới hào sâu cuộn trào điên cuồng. Cảnh tượng trước mắt mọi người vặn vẹo như hình ảnh phản chiếu dưới nước, duy chỉ có bạch y Quan Âm là vẫn rõ ràng, tĩnh tại.

Cuối cùng Từ Phượng Niên cũng nhìn rõ dung nhan tuyệt mỹ tựa như ẩn sau ngàn lớp tuyết phủ của nữ tử kia, kinh ngạc đến ngây người. Đẹp như tranh vẽ. Y biết nàng là ai.

Tăng nhân Long Thủ tự xưng đến từ Lạn Đà Sơn từng ngỏ ý muốn đưa y sang Tây Vực. Vị đại hòa thượng cà sa đỏ ấy giơ tay nhấc chân đều là thiền, khí chất xuất trần, nên Từ Phượng Niên đã đặc biệt lên Thính Triều Đình tra cứu mật điển. Nữ Bồ Tát trước mắt chính là thượng sư Mật Tông Hồng Giáo, xếp hạng Thám Hoa trong danh sách cao thủ Phật môn, sở hữu chuỗi danh hiệu dài dằng dặc: Đại Từ Pháp Vương, Bổ Xứ Bồ Tát, Lục Châu Thượng Sư...

Một lão bà hơn bốn mươi tuổi, Từ Phượng Niên vốn tưởng nhan sắc đã sớm tàn phai, dù có thuật trú nhan cũng chẳng thể nào trẻ trung, trong trẻo đến nhường này. Thế nhưng nữ tử trước mắt, ngoại trừ vóc dáng có phần cao lớn, dung mạo chẳng khác gì thiếu nữ đôi mươi. Mày mắt từ bi, giữa trán điểm một nốt ruồi son bẩm sinh.

Từ Phượng Niên thầm nghĩ, nếu sớm biết nữ Pháp Vương Lạn Đà Sơn diễm lệ động lòng người thế này, y đã chẳng ngại ngần mà cò kè mặc cả một phen. Song tu ư? Không thành vấn đề. Chỉ cần thượng sư chịu rời Tây Vực, phong thổ Lương Châu chẳng phải tốt hơn nơi khỉ ho cò gáy đó sao? Thế tử điện hạ sở hữu núi vàng núi bạc, lẽ nào lại thiếu một chiếc giường lớn chăn gấm?

Ý nghĩ dung tục chợt lóe rồi tắt. Từ Phượng Niên trấn tĩnh tâm thần, đứng sóng vai cùng Lý Thuần Cương, khẽ nói:

"Người này là nữ Pháp Vương của Lạn Đà Sơn, xưng tụng Lục Châu Bồ Tát. Nghe đồn bà ta có đủ loại biến thân pháp tướng như Quan Tự Tại, Liên Hoa Vương hay Phẫn Nộ Kim Cương. Có đánh lại không?"

Lão kiếm thần một tay cầm Thần Phù, mặt mày cười tủm tỉm. Nếu không biết thân phận thực sự, e rằng người ta sẽ lầm tưởng lão già áo lông cừu này là kẻ không đứng đắn đang chặn đường cướp sắc.

Lý Thuần Cương cúi đầu khạc một cái. Với bản lĩnh Thông Huyền ngưng ý thành thần, lão thế mà lại phun ra một luồng cương khí màu xanh, đậm đặc đến mức mắt thường của Từ Phượng Niên cũng nhìn thấy rõ. Luồng khí bao bọc lấy thanh Thần Phù vô giá, tỏa ánh sáng rực rỡ giữa màn đêm. Lão già khẽ nói:

"Hòa thượng Lạn Đà Sơn vốn nổi danh đánh không chết. Năm xưa, Phù Tướng Hồng Giáp từng đấu với một lão già cầm chày suốt ba ngày ba đêm, bất phân thắng bại. Nhất phẩm Kim Cương cảnh vốn xuất từ Thích môn, lão phu cũng muốn xem thử liệu có thật là kim cương bất bại chi thân hay không. Chỉ có điều, đấu kiếm với một nữ oa nhi hậu bối, thắng cũng chẳng vẻ vang gì."

Từ Phượng Niên chỉ sợ thiên hạ không loạn, trong bụng toàn ý xấu:

"Lão kiếm thần chỉ cầm một thanh chủy thủ, đã xem như nương tay giữ lại thực lực, đâu tính là ức hiếp hậu bối."

Lão già liếc xéo vị thế tử điện hạ chỉ chực chờ xem kịch hay, khóe miệng giật giật nhưng không thèm chấp nhặt. Người đời luyện kiếm không thành danh, chính vì không đạt được cảnh giới nhất kiếm phá vạn pháp. Khi đối địch thì kiêng kỵ đủ đường, sợ trước sợ sau, rốt cuộc đánh mất cả bản tâm kiếm đạo. Nếu không có cái tâm chuyên nhất "dù ngàn vạn người ta vẫn đi", làm sao xuất được đường kiếm hay?

Lý Thuần Cương trước nay vốn chẳng để tâm những toan tính nhỏ mọn của Từ Phượng Niên. Từ Bắc Lương đến Thanh Châu, rồi lại tới Tương Phàn, suốt chặng đường này, há chẳng phải lão cũng đang quan sát vị thế tử Bắc Lương mang tiếng "kim ngọc kỳ ngoại" này sao?

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...