Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 297: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 297
Kết luận lại là thiên phú võ đạo của tiểu tử này quả thực bất phàm, tâm tính kiên định gần như vô tình. Chỉ tiếc việc luyện võ rốt cuộc vẫn hơi muộn, bằng không trước năm ba mươi tuổi, chưa chắc y không thể trở thành nhân vật cỡ Tào Quan Tử.
Khi Bạch y Quan Âm kia tiến thêm một bước, Lý Thuần Cương liền định tung ra Nhất Tụ Thanh Long. Nhưng chỉ còn thiếu một nhịp, nàng đã dừng lại giữa cầu treo, không nhìn lão kiếm thần là kẻ địch tiềm tàng trước mặt, mà hướng mắt về phía Từ Phượng Niên đang chậm rãi lùi lại.
Nàng giơ tay lên.
Thần Phù trong tay lão kiếm thần bùng phát cương khí tựa như rắn xanh thè lưỡi, một luồng thanh khí phun trào bao bọc trọn cánh tay độc nhất.
Thế nhưng vị nữ Pháp Vương xuất thân dòng dõi đế vương Trung Thiên Trúc, trưởng thành nơi Lạn Đà Sơn ấy chỉ nhấc bình, mở nắp, uống một ngụm rượu. Tửu khí chẳng hề kém cạnh cương khí của lão kiếm thần, nồng đượm đến mức hương thơm lan tỏa khắp cầu treo. Rắn trắng nhỏ quấn quanh cánh tay ngọc của nàng càng khiến cảnh tượng thêm phần quỷ dị.
Vị Lục Châu Bồ Tát này khẽ liếc Từ Phượng Niên.
Chỉ một ánh mắt, Đại Hoàng Đình trong cơ thể Từ Phượng Niên đã cuộn trào như thủy triều. Y bất chợt phun một ngụm máu tươi khiến đám hộ vệ phía sau kinh hãi, toan lao lên hộ giá thì bị Từ Phượng Niên phất tay ngăn cản. Phun máu xong, lồng ngực y chẳng những không đau tức mà ngược lại còn nhẹ nhõm lạ thường. Từ nhị trọng lên tam trọng?
Nhìn thêm vài lần nữa, chẳng phải Đại Hoàng Đình sẽ hoàn toàn thuộc về ta sao?
Quả nhiên nàng lại nhìn sang. Đúng lúc Từ Phượng Niên đang chết lặng, lão kiếm thần cau mày quát khẽ, một vệt thanh cương hiện ra trên cầu, dường như chém đứt những sợi khí cơ vô hình. Lão trừng mắt nhìn Từ Phượng Niên: "Tiểu tử không biết sống chết, nếm chút ngọt ngào đã tưởng người ta là Bồ Tát đại từ đại bi thật sao?! Cẩn thận mất mạng lúc nào không hay!"
Bạch y Quan Âm khẽ lắc đầu, thu bầu rượu, lẳng lặng tiến về phía trước.
"Tiểu tử, ngươi và Khương nha đầu lùi lại."
Lão kiếm thần dứt lời liền giậm chân, bụi đất dưới lòng bàn chân cuốn lên, gợn sóng lan tỏa, tiếng động đinh tai nhức óc. Từ Phượng Niên vội kéo Khương Nê bay giật về sau.
Nữ Pháp Vương áo trắng không tì vết chẳng mảy may để tâm đến luồng kiếm khí vô hình do lão kiếm thần đạp ra, cứ thế chân trần bước tới.
Ngay khi kiếm khí sắp chạm vào người, giữa lão kiếm thần và Bạch Y Quan Âm bỗng xuất hiện một đại hòa thượng khoác cà sa đỏ, thần sắc ngây ngô. Hắn chặn đứng từng đợt kiếm khí cuồn cuộn, cà sa trên người bay phấp phới nhưng thân hình vẫn sừng sững bất động.
Từ Phượng Niên khẽ thở dài. Vị Long Thủ tăng nhân từng nói có thể đợi ba mươi mốt năm này rốt cuộc cũng xuất hiện. Nếu chỉ có một mình Lục Châu Pháp Vương, pho Bồ Tát sống này, Từ Phượng Niên tin rằng với thực lực của Lý Thuần Cương cùng đám hộ vệ Nhị phẩm trở lên sau lưng, chưa nói đến chuyện giết địch, việc vây khốn vị Quan Âm Lạn Đà Sơn này chẳng phải không thể.
Đừng nhìn đại hòa thượng áo đỏ chưa đạt Nhất phẩm, nhưng trong tình thế vi diệu trước mắt, hắn chính là biến số lớn nhất. Hơn nữa Từ Phượng Niên không có ác cảm với vị đại hòa thượng này, đối với cao tăng đắc đạo, y luôn hết mực kính trọng. Nếu thực sự phải sinh tử đối đầu, bất luận thành bại ra sao, chung quy cũng chẳng phải chuyện gì vui vẻ.
Đại hòa thượng áo đỏ chắp tay cúi đầu: "Sư phụ ta lần này nhập thế không có tâm tranh đấu, xin Thế tử điện hạ đừng trách tội. Sư phụ ta rời Tương Phàn chuyến này là để siêu độ cho mười vạn ác quỷ, tích lũy vô lượng công đức cho điện hạ."
Từ Phượng Niên cảm thấy lời này hoang đường đến khó tin, nhưng lại tin tưởng không chút nghi ngờ. Phật Đạo hai nhà đều có ghi chép ẩn ý rằng trong thành Tương Phàn có mười vạn ác quỷ bị người thân ăn thịt, oán khí ngút trời, dù là ba vạn sáu ngàn năm trăm Chu Thiên Đại Tiếu cũng không thể tiêu trừ. Vì thế năm xưa hai giáo phái lập một ván cược không thành văn: ai thắng thì vào Tương Phàn, ai thua phải rời đi, trăm năm không đổi. Nếu Long Hổ Sơn thắng, tăng chúng do Lưỡng Thiền Tự và Lạn Đà Sơn dẫn đầu sẽ không được đặt chân đến Tương Phàn trong vòng trăm năm; ngược lại, Long Hổ Sơn phải dỡ bỏ Chu Thiên Đại Tiếu, dời đi các đạo quán lớn nhỏ, cấm truyền kinh thuyết đạo trong thành.
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook