Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 310: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 310

Sẵn sàng

"Thanh Điểu, ngươi nói xem, liệu có ngày nào đó ta cũng phát điên vì muốn tranh đoạt danh hiệu đệ nhất thiên hạ không? Trước kia nhị tỷ cấm ta luyện đao, phải chăng vì lo sợ điều này, sợ ngày nào đó ta nhập ma hóa điên, chẳng còn màng đến sự gì nữa?"

Thanh Điểu thoáng do dự, chẳng muốn phân bua phải trái, nàng chỉ đáp lảng:

"Luyện võ luôn là chuyện tốt."

Từ Phượng Niên hiếm khi suy xét sâu xa về thân thế Thanh Điểu. Một là do quen biết từ nhỏ, hai là Thanh Điểu vốn chẳng phải nữ tử phức tạp. Tuy Thanh Điểu ở Ngô Đồng Uyển có vẻ khó gần hơn Hồng Thự, nhưng Từ Phượng Niên tin rằng nếu xét về độ thân cận, các nha hoàn trong viện càng sẵn lòng dốc bầu tâm sự, bàn chuyện gối chăn với Thanh Điểu hơn.

Đương nhiên, loại mật ngữ khuê phòng này chẳng phải chuyện nam nữ thường tình, mà là quân quốc đại sự. Bắc Lương vương phủ, nơi gươm giáo tầng tầng lớp lớp, đến cả hạ nhân tôi tớ cũng nhiễm cái vẻ kiêu ngạo như thể đang sống chốn miếu đường. Từ Kiêu đã được ví như nhị Hoàng đế, vậy Bắc Lương quân nghiễm nhiên là một tiểu triều đình cũng chẳng sai. Như thế, vương phủ nào khác gì tiểu hoàng cung? Chỉ là những sự thật nhạy cảm này, Từ Kiêu chưa bao giờ mở miệng thừa nhận mà thôi.

Từ Phượng Niên miết nhẹ cặp vỏ đao Tú Đông Xuân Lôi, bất chợt cười khì. Thanh Điểu mỉm cười. Từ Phượng Niên như kẻ trộm bị bắt quả tang, ngượng ngùng rụt tay lại. Tuy Thế tử điện hạ có hai chị ruột, nhưng nói đến tâm linh tương thông thì chẳng ai hơn được Thanh Điểu, nàng cứ như đi guốc trong bụng y vậy.

Vừa chạm vào đao, y liền nhớ tới cặp song đao tùy thân mà Bạch Hồ Nhi đeo bên mình bao năm nay. Vuốt ve chúng, y luôn có cảm giác như đang gián tiếp chạm vào người kia. Điều này khiến Từ Phượng Niên cảm thấy kỳ quặc, y đâu có thú đoạn tụ, quả thực do Bạch Hồ Nhi quá đẹp mà thôi.

Đứng đầu Yên Chi bình kỳ này là ai? Chẳng phải Nam Cung Phó Xạ thân nam nhi sao?! Vân Sơn Yên Chi Trai cứ ra vẻ thần bí khi bình phẩm mỹ nhân, đa phần dùng cả trăm chữ để tán tụng dung nhan nữ tử trên bảng, riêng với Nam Cung Phó Xạ lại mập mờ khó hiểu, thậm chí đến giới tính cũng chẳng nhắc tới. Lúc đầu biết kết quả, Từ Phượng Niên ôm bụng cười ngặt nghẽo, thầm nghĩ người trong thiên hạ mà biết gã này là nam nhân, chưa nói đến kẻ khác, chỉ riêng những nữ tử xếp sau Bạch Hồ Nhi có tức hộc máu không?

Lúc này Từ Phượng Niên yêu ai yêu cả đường đi lối về, đâm ra tò mò về nữ tử được bình phẩm ngắn gọn bằng bốn chữ "không thua Nam Cung", nghĩ bụng chuyến đi này kiểu gì cũng phải gặp mặt một lần. Bạch Hồ Nhi là nam, không thể làm em dâu, hơn nữa hắn đang bế quan trong Thính Triều Đình, chẳng cần phải cướp. Ngược lại, cô nàng Trần Ngư được đánh giá không thua kém kia, vừa hay có thể cướp về Bắc Lương gả cho đệ đệ Hoàng Man Nhi.

Chuyện tìm vợ cho Long Tượng năm xưa đâu phải lời nói đùa.

Từ Phượng Niên đứng dậy, phán:

"Đi du hồ.”

Ngoài cửa, ba hộ vệ Lữ, Dương, Thư thay phiên gác đêm. Lúc này đến lượt đại kiếm Lữ Tiền Đường, gã lặng lẽ đi theo hai chủ tớ. Sấu Dương hồ nức tiếng xa gần, xét riêng phong cảnh cũng xứng danh thám hoa trong các danh hồ. Sấu Dương hồ với "một núi, hai đê, ba tháp, bốn hồ, năm giếng" được xưng tụng quán tuyệt nam bắc, riêng những thắng cảnh ghi danh trong sử sách đã hơn trăm nơi. Năm đó, việc tuyển chọn "Sấu hồ thập cảnh" từng dấy lên trận bút chiến nảy lửa giữa các văn nhân sĩ tử, ai cũng tôn sùng cảnh đẹp mình chọn, tranh cãi đến mặt đỏ tía tai, cuối cùng phải nhờ Đại tế tửu Thượng Âm học cung đời đó ra mặt mới phân định được.

Từ Phượng Niên dẫn Thanh Điểu đi trên Tẩu Mã đê, con đê lấy tên từ câu "tẩu mã quan hoa". Hoa nở rực rỡ hai bên đường, mỗi độ xuân qua hè tới lại xán lạn vô song. Từ Phượng Niên nhàn rỗi sinh nông nổi, cầm đao Tú Đông chém dọc đường đi, làm gãy vô số cành hoa.

Từ Phượng Niên dạo bước dưới trăng, lòng buồn chán, buột miệng khẽ nói:

"Cả thành Tương Phàn này chắc đều biết ta đã vào thành rồi.”

Thanh Điểu nhíu mày:

"Tin do Tĩnh An vương Triệu Hành tung ra sao? Muốn mượn dao giết người?"

Từ Phượng Niên gật đầu cười:

"Nhưng muốn ta chết trong hay ngoài thành, cha con Triệu Hành, Triệu Tuân ắt phải đau đầu. Để con cháu phiên vương bỏ mạng ngay đất mình cai quản còn rắc rối hơn chết dưới loạn tiễn của thủy sư Thanh Châu nhiều. Nhưng nếu không gây sóng gió trong thành, ra đến ngoài thành lại chẳng chắc nhân sĩ giang hồ có giết nổi ta không, xem ra kiểu gì cũng phải tính toán kỹ lưỡng. Dù sao đi nữa, theo lý thì Tĩnh An vương sẽ chẳng ra mặt gặp ta đâu."

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...