Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
-
Chapter 313: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 313
Lúc này tái ngộ, nhìn Từ Phượng Niên, Ôn Hoa bỗng thấy có phần xa lạ. Có lẽ do y đã thay một bộ cẩm y không biết kiếm ở đâu ra, trông quá mức bảnh bao, khiến hắn nhìn mà thấy không chân thực. Từ tiểu tử chẳng lẽ đúng là con cháu dòng dõi quyền quý hạng ba nào đó ở Bắc Lương? Nếu thật vậy, chút tình huynh đệ tào lao này liệu còn giữ được chăng?
Ôn Hoa bất giác đưa tay gãi đũng quần. Hành động quen thuộc đã làm hơn mười năm nay vốn khó xuất hiện ở chốn thanh tao, nhưng hắn xuất thân thôn dã, muốn sửa cũng chẳng được. Năm xưa Từ Phượng Niên vẫn thường lấy chuyện này ra cười nhạo, bảo rằng sau này luyện kiếm thành danh, giữa lúc vạn người trố mắt nhìn vào trận chiến với cao thủ mà hắn lại thò tay gãi đũng quần thì còn ra thể thống gì? Còn là cao thủ nỗi gì? Liệu có cô nương nào chịu ái mộ một vị hiệp sĩ thiếu đứng đắn như hắn không? Ôn Hoa từng suy nghĩ rất nghiêm túc về vấn đề nan giải này, song đến nay vẫn chẳng muốn sửa, dường như sợ rằng nếu sửa đi, bản thân sẽ trở nên giống hệt đám công tử bột giả danh phong nhã thường gặp trên đường du ngoạn.
Từ Phượng Niên bị hắn nhìn đến sởn gai ốc, bèn hỏi: "Sao lại mò đến Tương Phàn?"
Ôn Hoa làm mặt sầu não: "Gặp được một tiểu nương tử khiến lòng ngưỡng mộ, nên ta mới đuổi theo đến tận đây."
Từ Phượng Niên cười nói: "Đúng là chứng nào tật nấy, lần nào thấy ai có ngực có mông mà ngươi chẳng ngưỡng mộ trong lòng. Ngươi thì không kén chọn rồi, nhưng đã có ai thèm để mắt đến ngươi chưa?"
Ôn Hoa ngồi thẳng dậy, cười gian xảo, hai tay vẽ một vòng tròn lớn trước ngực, tặc lưỡi: "Lần này khác, là thích thật lòng. Người vừa đẹp, tâm địa lại tốt, ta thấy cả đời này mình chỉ thích mỗi nàng ấy thôi."
Từ Phượng Niên bĩu môi khinh thường: "Nói nhảm, cứ là nữ nhân đứng trước mặt thì ngươi đều thích đến chết đi sống lại cả."
Ôn Hoa dựa lưng vào cột, lắc đầu: "Sẽ không đâu."
Thấy hắn không giống đang nói đùa, Từ Phượng Niên thắc mắc: "Ngươi thật sự một lòng một dạ rồi à? Cô nương xui xẻo nhà ai thế? Báo danh đi, ta tới xem thử."
Ôn Hoa mắng: "Xui xẻo cái rắm! Nói trước, ngươi đừng có mà nghĩ chuyện đào góc tường, nếu không thì đừng làm huynh đệ nữa!"
Từ Phượng Niên nổi giận: "Đàn bà lão tử từng chạm qua còn nhiều hơn số ngươi từng thấy, thèm mà để mắt tới chắc?!"
Ôn Hoa hừ lạnh: "Ngươi là cái loại gì ta còn lạ sao? Chỉ được cái mồm mép là giỏi, lừa lọc gạt gẫm thì thạo lắm. Sau này lỡ có cô nương nào mù mắt mà để ý ngươi, ta nhất định sẽ ngăn cản."
Từ Phượng Niên dựa vào cây cột đối diện, cười tủm tỉm: "Vậy thì ngươi bận rộn rồi đây."
Ôn Hoa chẳng còn sức đâu mà cãi cọ với y, bớt nói một câu là đỡ đói một phần, bèn ôm thanh kiếm gỗ nhắm mắt dưỡng thần.
Từ Phượng Niên quay đầu nhìn về phía tháp Bão Cô, một trong mười thắng cảnh của hồ Sấu Dương. Hồ này mặt nước không lớn nhưng lịch sử lâu đời. Thuở chưa tu sửa thủy lợi, hễ mưa lớn là nước dâng gây lụt, hạn hán kéo dài thì trơ đáy, thật chẳng thể gọi là mỹ cảnh. Về sau, hai vị đại văn nhân tiền triều giữ chức Thứ sử Thanh Châu đặc biệt ưu ái nơi này, dùng thuật khai âm đậu đào năm cái giếng, mở rộng cống đá, lúc ấy mới có hồ Sấu Dương ngày nay. Hẻm Tương Quốc cũng nhờ giếng Tương Quốc trong số đó mà thành tên. Thời Xuân Thu chiến quốc, văn nhân thường bị cho là làm lỡ việc nước, nhưng hồ nước này lại là minh chứng không mấy nổi bật cho việc nhã sĩ trị quốc.
Nghe bụng Ôn Hoa kêu ùng ục, Từ Phượng Niên cười, thu tầm mắt lại: "Hay là ta đi kiếm chút rượu thịt tới nhé?"
Ôn Hoa ngờ vực: "Lấy đâu ra?"
Từ Phượng Niên ra hiệu với Thanh Điểu. Chẳng bao lâu sau, nàng từ quán trọ bưng hộp thức ăn tới, mùi rượu thịt toả ra thơm nức mũi.
Ôn Hoa nhìn Thanh Điểu, lại nhìn rượu thịt trong hộp, kinh ngạc thốt lên: "Tiểu tử ngươi phất lên thật rồi, ngay cả vợ đẹp cũng cưới được rồi à?!"
Thanh Điểu đỏ bừng mặt. Từ Phượng Niên đi đầu xé một miếng thịt bò, nuốt xuống cùng ngụm rượu mạnh, cười bảo: "Ăn của ngươi đi.”
Ôn Hoa ăn như hổ đói, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu nhìn Thanh Điểu, không kìm được khẽ nói: "Đệ muội này, ta lắm lời một câu. Nếu thật sự muốn sống những ngày an ổn, ở cùng Từ tiểu tử thì phải quản hắn một chút. Tâm tính hắn không xấu, chỉ là dã tâm quá lớn, không chịu an phận đâu."
Bình luận
Bình luận
Bình luận Facebook