Tuyết Trung Hãn Đao Hành (FULL 200đ/C)
Chapter 315: Tuyết Trung Hãn Đao Hành 315

Sẵn sàng

Từ Phượng Niên nói: "Cứ nợ đi. Tiểu tử ngươi đừng chết là được, nếu không thì luôn có cơ hội trả."

Ôn Hoa cười ha hả: "Theo lời lão Hoàng, lúc này ta phải nói một câu là chí phải."

Từ Phượng Niên bần thần đáp: "Chí phải."

Ôn Hoa đột nhiên la toáng lên: "Cỏ lá bên ta mẹ nó nhỏ đến không thể tả, chùi mông không tiện. Hình như bên ngươi rộng hơn một chút, mau ném qua đây!"

Từ Phượng Niên vừa mắng vừa ném qua một nắm cỏ lá. Hai người quay lại đình, Ôn Hoa hỏi: "Ngươi không về quán trọ à?"

Từ Phượng Niên lắc đầu: "Tâm sự một chút, nói về vị cô nương kia của ngươi xem."

Hai người trò chuyện đến hừng đông. Ôn Hoa nhìn sắc trời hửng sáng, đứng dậy nói: "Được rồi, ta phải ra khỏi thành đây. Rượu thịt nợ ngươi, ngươi nhớ giùm. Đúng rồi, còn giúp ta nói một tiếng cảm ơn với vị hảo cô nương kia, cả đời này ta chưa từng được ai gọi là công tử."

Từ Phượng Niên do dự một chút, hỏi: "Bên cạnh ta có một vị lão tiền bối dùng kiếm, ngươi có muốn gặp không?"

Ôn Hoa nắm chặt thanh mộc kiếm, cười lắc đầu: "Thôi, đó chung quy là kiếm của người khác. Dù tiền bối chịu dạy, ta không học được."

Từ Phượng Niên trêu chọc: "Trước kia không phải ngươi luôn muốn được cao nhân nhận làm đồ đệ à?"

Ôn Hoa nghiêm mặt nói: "Chỉ là nghĩ vậy thôi. Nhớ lão Hoàng từng nói luyện kiếm phải thành tâm, như hương khách cầu thần bái Phật, tâm thành thì linh. Nhưng hai năm nay ta rảnh rỗi cũng ngẫm ra một đạo lý chẳng ra gì. Kiếm là của mình, với tư chất của ta, nếu đi con đường của người khác, cả đời không luyện thành tài được. Ta không có thói quen nợ người khác, không thể thật sự nợ ngươi mấy bữa rượu thịt đến bạc đầu. Đi đây! Đừng lề mề như đàn bà nữa."

Ôn Hoa cười rạng rỡ: "Màn thầu trắng a trắng, trắng chẳng bằng ngực cô nương."

Từ Phượng Niên cười say lòng người: "Đài sen cong a cong, cong chẳng bằng mông tiểu nương."

Trên con đê dài khói sóng liễu xanh, Mộc Kiếm Ôn Hoa và Song Đao Từ Phượng Niên đập tay một cái, lướt qua nhau.

***

Từ Phượng Niên đi được vài bước, quay người nhìn theo một người, một hồ lô, một thanh mộc kiếm đi qua con đê dài. Thanh Điểu đứng đó yểu điệu.

Lữ Tiền Đường vẻ mặt nghiêm nghị, nhưng trong lòng lại đầy nghi hoặc, cuối cùng vẫn không đoán ra được thân phận của gã thanh niên nghèo khó kia. Với gia thế hùng hậu của Từ Phượng Niên, trên con đê này chỉ thua kém đương kim Thiên tử, có thể nói qua lại đều là quyền quý. Kiếm sĩ Đông Việt đã từng chứng kiến sự náo nhiệt trong tháng giêng của Bắc Lương vương phủ, đám quan viên hưởng mát dưới cây đại thụ Bắc Lương vương có thể nói ai nấy đều là đại thần trấn giữ một phương, gặp Thế tử điện hạ, trên mặt đều phải ân cần tươi cười, chỉ hận không thể cười ra mấy đóa hoa.

Đáy lòng Lữ Tiền Đường mơ hồ cảm thấy nam tử mộc kiếm xuất thân hèn mọn, chỉ không dám tin mà thôi, hoặc có thể nói là không muốn tin. Đối với tên nô tài Bắc Lương này mà nói, thà rằng Từ Phượng Niên là một chủ nhân ngây thơ vô dụng, hầu hạ cũng sẽ thoải mái hơn. Một Từ Đại Trụ Quốc đã đủ khiến hắn không dám thở mạnh, nếu Từ Phượng Niên lại là một kẻ dã tâm bừng bừng, hùng tài đại lược thì bạn quân như bạn hổ. Hôm nay chọc giận Tĩnh An Vương, ngày mai có phải sẽ đến lượt Quảng Lăng Vương không? Ngày mốt? Lữ Tiền Đường vẫn còn theo đuổi kiếm đạo, liệu có thể sống mà luyện kiếm thêm mấy năm nữa không?

Cùng Thanh Điểu đi về quán trọ, Từ Phượng Niên tự hỏi tự đáp: "Ôn Hoa không chịu gặp Lý Thuần Cương, nhưng nếu ta báo danh hiệu của lão kiếm thần, ngươi nói xem tiểu tử đó có hối xanh ruột không? Ta thấy hối thì hối, dù hận không thể lăn lộn đầy đất, cũng vẫn nói đi là đi."

"Đây chính là điểm ta không bằng Ôn Hoa, hắn luôn biết rõ không thể mà vẫn làm. Năm đó mỗi lần gặp tỷ võ chiêu thân, hắn đều lon ton lên đài. Hiệp sĩ nhà khác đều nhảy vọt lên, tiêu sái khôn tả, còn hắn thì phải ngoan ngoãn đi lên bằng cầu thang, giả vờ mặt dày, nhưng trong lòng lại để ý những ánh mắt khinh thường đó hơn bất cứ ai. Nhưng dù bị đánh rơi khỏi lôi đài bao nhiêu lần, hễ có cơ hội là vẫn phải lên đánh sưng mặt làm người béo, chỉ để có thể giao đấu với người khác. Nhưng cuối cùng cũng chẳng thấy hắn học được gì, khổ vậy để làm gì."

Lúc đang lẩm bẩm, Khương Nê và lão kiếm thần vừa hay ra ngoài du ngoạn hồ Sấu Dương. Từ Phượng Niên tốt bụng mỉm cười với họ nhưng không được ai để ý.

Về đến quán trọ, Từ Phượng Niên ăn sáng xong liền trốn trong phòng chọn lựa chiêu thức từ các điển tịch võ học trong đầu, đều là tinh túy trong những bí kíp thượng thừa như "Lục Thủy Đình Giáp Tử Tập Kiếm Lục”, "Sát Kình Kiếm". Vốn dĩ việc này có Lý Thuần Cương giúp đỡ chỉ điểm là tốt nhất, tầm nhìn của Từ Phượng Niên còn lâu mới có thể chỉ điểm giang sơn, nhưng dùng đầu gối cũng biết lão kiếm thần dám chê "Thiên Kiếm Thảo Cương" không đáng một đồng thì căn bản sẽ chẳng thèm mở miệng. Ài, nếu có Bạch Hồ Nhi ở bên thì tốt rồi. Nhưng trên thuyền Lý Thuần Cương đã dạy một chiêu đạn kiếm huyền diệu, giải thích cặn kẽ về kiếm chiêu và kiếm cương, đã khiến Từ Phượng Niên hưởng lợi không nhỏ. Vốn dĩ y như một tên ngốc ngồi trên núi vàng mà hoa cả mắt, giờ đây cuối cùng cũng biết nên làm gì.

Bình luận

  • Bình luận

  • Bình luận Facebook

Sắp xếp

Danh sách chương

Danh sách phát
Chưa có chương nào
00:00
00:00
0 chương
Đang tải danh sách chương...